Chảo Mẩy Tông

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chảo Mẩy Tông
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm

Hình tượng đất nước trong phần Đọc hiểu bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Khoa Điềm hiện lên thật giản dị, gần gũi mà cũng thật vĩ đại, sâu sắc, mang ý nghĩa thiêng liêng về cội nguồn và trách nhiệm của mỗi con người. Tác giả không định nghĩa đất nước bằng những khái niệm trừu tượng mà bằng những hình ảnh thân quen, bình dị gắn liền với đời sống hằng ngày: "chiếc lược ngà", "chiếc thuyền", "bát cơm", "cánh đồng", "giếng nước". Những hình ảnh ấy cho thấy đất nước không ở đâu xa vời mà thấm đẫm trong từng khoảnh khắc, từng kỷ niệm, từng nhịp đập của cuộc sống người dân Việt Nam, tạo nên sự gắn bó mật thiết, bền chặt. 

Đất nước còn được định nghĩa qua sự hy sinh thầm lặng, lớn lao của nhân dân, đặc biệt là thế hệ trẻ - "những người con gái, những người bộ đội", những "Vô Danh đối đầu cùng giông bão". Sự hy sinh ấy tuy không tên tuổi nhưng làm nên những kỳ tích phi thường, tô đậm truyền thống kiên cường, bất khuất, yêu nước thương nòi của dân tộc. Chính từ những điều bình dị và sự hy sinh cao cả ấy, hình tượng đất nước càng trở nên thiêng liêng, bộc lộ vẻ đẹp của tình yêu, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc. Hình ảnh đất nước như một dòng chảy liên tục, kết nối quá khứ hào hùng, hiện tại gian lao và tương lai tươi sáng, thôi thúc mỗi người phải biết trân trọng, gìn giữ và cống hiến, để đất nước mãi trường tồn, vươn lên. 

Câu 2:

Bài làm

Trong cuộc sống, lịch sử luôn được nhắc đến như một dòng chảy không ngừng của thời gian, ghi lại những sự kiện đã qua của dân tộc và nhân loại. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi cho mỗi người nhiều suy nghĩ về cách tiếp cận lịch sử và ý nghĩa đích thực của việc học lịch sử.

Thực tế, không ít học sinh cảm thấy lịch sử là một môn học khô khan, khó nhớ với quá nhiều mốc thời gian, sự kiện và con số. Những bài giảng lịch sử nếu chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức một cách máy móc thì khó có thể chạm đến cảm xúc của người học. Vì thế, chúng ta không dễ xúc động trước những bài giảng lịch sử đơn thuần. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là lịch sử vô cảm hay xa rời cuộc sống. Lịch sử chỉ thực sự sống động khi phía sau những trang sách là hình ảnh của những con người bằng xương bằng thịt – những người đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh và đã làm nên lịch sử.

Chính con người mới là trung tâm của lịch sử. Khi ta biết đến Chủ tịch Hồ Chí Minh với cuộc đời giản dị, sự hi sinh thầm lặng vì độc lập dân tộc; khi ta hình dung những người lính năm xưa ra trận với lòng yêu nước cháy bỏng, sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ và cả tính mạng cho Tổ quốc; hay khi ta nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam anh hùng tiễn con ra chiến trường trong nước mắt và niềm tin… thì trái tim ta không thể không rung động. Những con người ấy đã biến lịch sử từ những dòng chữ vô tri thành những câu chuyện giàu cảm xúc, thấm đẫm tinh thần nhân văn.

Ý kiến trên còn nhắc nhở chúng ta rằng việc học lịch sử không nên chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ sự kiện mà cần hướng đến việc thấu hiểu con người và giá trị nhân bản mà lịch sử mang lại. Khi hiểu được nỗi đau mất mát, sự hi sinh lớn lao và khát vọng sống, khát vọng tự do của những người đi trước, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay. Sự xúc động trước con người làm nên lịch sử chính là nền tảng để nuôi dưỡng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý thức công dân trong mỗi cá nhân.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng bài giảng lịch sử không phải lúc nào cũng khô khan. Nếu người dạy biết kể lịch sử bằng cảm xúc, bằng những câu chuyện đời thường của nhân vật lịch sử, thì bài giảng ấy cũng có thể lay động lòng người. Khi đó, bài giảng không còn là những con chữ cứng nhắc mà trở thành cầu nối đưa người học đến gần hơn với những con người của quá khứ.

Tóm lại, câu nói “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã khẳng định vai trò trung tâm của con người trong lịch sử và nhấn mạnh ý nghĩa nhân văn của việc học lịch sử. Hiểu lịch sử qua số phận con người sẽ giúp chúng ta biết yêu thương, biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai của dân tộc.

Câu 1:

Bài làm

Hình tượng đất nước trong phần Đọc hiểu bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Khoa Điềm hiện lên thật giản dị, gần gũi mà cũng thật vĩ đại, sâu sắc, mang ý nghĩa thiêng liêng về cội nguồn và trách nhiệm của mỗi con người. Tác giả không định nghĩa đất nước bằng những khái niệm trừu tượng mà bằng những hình ảnh thân quen, bình dị gắn liền với đời sống hằng ngày: "chiếc lược ngà", "chiếc thuyền", "bát cơm", "cánh đồng", "giếng nước". Những hình ảnh ấy cho thấy đất nước không ở đâu xa vời mà thấm đẫm trong từng khoảnh khắc, từng kỷ niệm, từng nhịp đập của cuộc sống người dân Việt Nam, tạo nên sự gắn bó mật thiết, bền chặt. 

Đất nước còn được định nghĩa qua sự hy sinh thầm lặng, lớn lao của nhân dân, đặc biệt là thế hệ trẻ - "những người con gái, những người bộ đội", những "Vô Danh đối đầu cùng giông bão". Sự hy sinh ấy tuy không tên tuổi nhưng làm nên những kỳ tích phi thường, tô đậm truyền thống kiên cường, bất khuất, yêu nước thương nòi của dân tộc. Chính từ những điều bình dị và sự hy sinh cao cả ấy, hình tượng đất nước càng trở nên thiêng liêng, bộc lộ vẻ đẹp của tình yêu, lòng tự hào và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc. Hình ảnh đất nước như một dòng chảy liên tục, kết nối quá khứ hào hùng, hiện tại gian lao và tương lai tươi sáng, thôi thúc mỗi người phải biết trân trọng, gìn giữ và cống hiến, để đất nước mãi trường tồn, vươn lên. 

Câu 2:

Bài làm

Trong cuộc sống, lịch sử luôn được nhắc đến như một dòng chảy không ngừng của thời gian, ghi lại những sự kiện đã qua của dân tộc và nhân loại. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi cho mỗi người nhiều suy nghĩ về cách tiếp cận lịch sử và ý nghĩa đích thực của việc học lịch sử.

Thực tế, không ít học sinh cảm thấy lịch sử là một môn học khô khan, khó nhớ với quá nhiều mốc thời gian, sự kiện và con số. Những bài giảng lịch sử nếu chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức một cách máy móc thì khó có thể chạm đến cảm xúc của người học. Vì thế, chúng ta không dễ xúc động trước những bài giảng lịch sử đơn thuần. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là lịch sử vô cảm hay xa rời cuộc sống. Lịch sử chỉ thực sự sống động khi phía sau những trang sách là hình ảnh của những con người bằng xương bằng thịt – những người đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh và đã làm nên lịch sử.

Chính con người mới là trung tâm của lịch sử. Khi ta biết đến Chủ tịch Hồ Chí Minh với cuộc đời giản dị, sự hi sinh thầm lặng vì độc lập dân tộc; khi ta hình dung những người lính năm xưa ra trận với lòng yêu nước cháy bỏng, sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ và cả tính mạng cho Tổ quốc; hay khi ta nghĩ đến những bà mẹ Việt Nam anh hùng tiễn con ra chiến trường trong nước mắt và niềm tin… thì trái tim ta không thể không rung động. Những con người ấy đã biến lịch sử từ những dòng chữ vô tri thành những câu chuyện giàu cảm xúc, thấm đẫm tinh thần nhân văn.

Ý kiến trên còn nhắc nhở chúng ta rằng việc học lịch sử không nên chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ sự kiện mà cần hướng đến việc thấu hiểu con người và giá trị nhân bản mà lịch sử mang lại. Khi hiểu được nỗi đau mất mát, sự hi sinh lớn lao và khát vọng sống, khát vọng tự do của những người đi trước, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay. Sự xúc động trước con người làm nên lịch sử chính là nền tảng để nuôi dưỡng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý thức công dân trong mỗi cá nhân.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng bài giảng lịch sử không phải lúc nào cũng khô khan. Nếu người dạy biết kể lịch sử bằng cảm xúc, bằng những câu chuyện đời thường của nhân vật lịch sử, thì bài giảng ấy cũng có thể lay động lòng người. Khi đó, bài giảng không còn là những con chữ cứng nhắc mà trở thành cầu nối đưa người học đến gần hơn với những con người của quá khứ.

Tóm lại, câu nói “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã khẳng định vai trò trung tâm của con người trong lịch sử và nhấn mạnh ý nghĩa nhân văn của việc học lịch sử. Hiểu lịch sử qua số phận con người sẽ giúp chúng ta biết yêu thương, biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai của dân tộc.