Tẩn Trúc Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động về sự tiếp nối thiêng liêng giữa các thế hệ. Với nhan đề mang tính "thủ tục" nhưng nội dung lại đong đầy tình cảm, tác giả đã tái hiện một cuộc chuyển giao đặc biệt: người ông trao lại cho cháu không phải là vật chất xa hoa, mà là hồn cốt của cuộc sống. Đó là vẻ đẹp của thiên nhiên bình dị như "gió heo may", "mùi ngô nướng", "hương bưởi tháng Giêng" và cả những giá trị nhân văn cao đẹp của "những mặt người đẫm yêu thương". Đáng chú ý nhất là tấm lòng bao dung của người đi trước khi ông kiên quyết "chẳng bàn giao" những tháng ngày loạn lạc, vất vả, đau thương; ông tự mình gánh vác quá khứ nhọc nhằn để cháu được sống trọn vẹn trong bình yên. Tuy nhiên, ông vẫn gửi lại "một chút buồn", "một chút cô đơn" và đặc biệt là bản lĩnh "vững gót làm người" để cháu không sống hời hợt. Điệp từ "bàn giao" vang lên đều đặn tạo nhịp điệu tha thiết, khắc sâu thông điệp về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về đạo lý sống và tình yêu gia đình vẫn còn đọng lại sâu sắc trong lòng người đọc.
Câu 2:
Trong hành trình của mỗi đời người, tuổi trẻ chính là chương sách rực rỡ nhất, nơi mỗi trang viết đều cần được lấp đầy bằng những dấu chân thực tế. Có người đã từng nói: "Thế giới là một cuốn sách, và những ai không đi du lịch chỉ đọc được một trang". Câu nói ấy đã khẳng định một chân lý giản đơn nhưng sâu sắc: Tuổi trẻ cần gắn liền với sự trải nghiệm. Trải nghiệm có thể hiểu là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động đời sống để tích lũy kiến thức, kỹ năng và vốn sống. Đó không chỉ là những chuyến đi xa, mà còn là một công việc làm thêm, một dự án tình nguyện hay thậm chí là một lần dám đứng lên bảo vệ chính kiến của mình. Trải nghiệm chính là chiếc cầu nối biến lý thuyết khô khan trong sách vở thành trí tuệ thực tiễn của bản thân. Tại sao tuổi trẻ lại cần sự trải nghiệm đến thế? Trước hết, trải nghiệm giúp chúng ta mở rộng thế giới quan. Khi bước ra khỏi "vùng an toàn" của gia đình và trường học, chúng ta sẽ thấy thế giới này rộng lớn và đa dạng biết bao. Những va vấp thực tế dạy ta cách xoay xở khi gặp khó khăn, cách giao tiếp với những người khác biệt và cách nhìn nhận vấn đề đa chiều hơn. Thứ hai, trải nghiệm giúp con người trưởng thành hơn qua những vấp ngã. Tuổi trẻ có đặc quyền được sai và được sửa. Mỗi lần thất bại trong một trải nghiệm mới là một bài học vô giá về bản lĩnh và sự kiên trì, giúp ta "vững gót" hơn trên con đường đời. Hơn thế nữa, trải nghiệm giúp ta khám phá chính mình. Nếu không thử, làm sao bạn biết mình có năng khiếu nghệ thuật hay không? Nếu không dấn thân, làm sao bạn nhận ra niềm đam mê thực sự của mình là gì? Trải nghiệm chính là chiếc gương phản chiếu chân thực nhất năng lực và tính cách của mỗi cá nhân, từ đó giúp chúng ta định hướng tương lai một cách chính xác nhất. Tuy nhiên, cần hiểu đúng về sự trải nghiệm. Trải nghiệm không đồng nghĩa với lối sống buông thả, liều lĩnh mù quáng hay sa đà vào những thú vui vô bổ, độc hại nhân danh "thử cho biết". Một sự trải nghiệm thực sự phải mang lại giá trị tích cực cho sự phát triển của tâm hồn và trí tuệ. Giới trẻ ngày nay cần tỉnh táo để phân biệt giữa việc "dấn thân" và "sa chân". Tóm lại, sự trải nghiệm là "nhựa sống" để tuổi trẻ không bị héo úa trong bốn bức tường chật hẹp. Chúng ta không thể trưởng thành nếu chỉ làm một chú chim trong lồng kính. Hãy xách ba lô lên và đi, hãy mở lòng mình để đón nhận những điều mới mẻ. Bởi suy cho cùng, khi nhìn lại tuổi thanh xuân, người ta thường hối tiếc vì những điều mình "chưa làm" hơn là những điều mình đã làm sai.Câu 1: thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do
Câu 2: Trong bài thơ,nhân vật người ông bàn giao cho cháu:
Bàn giao gió heo may
Bàn giao góc phố
Có mùi ngô nướng bay
những tháng ngày vất vả
Sương muối đêm bay lạnh mặt người
Đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc
Ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi
tháng giêng hương bưởi
Cỏ mùa xuân xanh dưới chân giày
những mặt người đẫm nắng
Đẫm yêu thương trên trái đất này
một chút buồn
Ngậm ngùi một chút, chút cô đơn
Câu thơ vững gót làm người ấy*
Câu 3: Ông không muốn bàn giao "những tháng ngày vất vả", "sương muối lạnh", "đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc"... vì: Đó là những ký ức đau thương, gian khổ của chiến tranh và sự nghèo khó mà thế hệ ông đã phải trải qua.Thể hiện tấm lòng yêu thương bao la, sự hy sinh của người đi trước: Ông muốn gánh vác hết nhọc nhằn để cháu được hưởng một cuộc sống bình yên, tươi đẹp và hạnh phúc hơn.
Câu 4:
Biện pháp tu từ điệp ngữ: Bàn giao được lặp lại nhiều lần
Tác dụng:+, tạo nhịp điệu tha thiết,giúp cho câu thơ trở nên gợi hình gợi cảm,sinh động,hấp dẫn hơn
+,Nhấn mạnh sự chuyển giao giữa các thế hệ: Không chỉ là vật chất mà là cả tâm hồn, văn hóa và trách nhiệm qua đó làm nổi bật tình cảm yêu thương, kỳ vọng của người ông đối với thế hệ tương lai.
Câu 5:Trước những điều được bàn giao từ cha ông, chúng ta cần có thái độ:Trân trọng và biết ơn: Hiểu rằng những gì ta có hôm nay là xương máu và công sức của bao thế hệ.
Ý thức trách nhiệm: Không chỉ thụ hưởng mà phải có ý thức giữ gìn, bảo vệ những giá trị tốt đẹp đó.
Nỗ lực phát triển: Tiếp nối truyền thống bằng cách học tập, lao động để làm giàu thêm kho tàng giá trị ấy, để đến lượt mình lại có những điều tốt đẹp hơn bàn giao cho thế hệ sau. Đó là sự kế thừa có sáng tạo và phát triển.