Đào Yến Vy
Giới thiệu về bản thân
1. Cuộc du hành diễn ra trong một không gian đặc biệt và khắc nghiệt: Bên trong lòng đất, cụ thể là những đường hầm sâu hun hút và các miệng núi lửa với hơi nước và lửa lưu huỳnh.
2. Mở rộng bằng cách dùng cụm danh từ. Trong đó “sự ghê sợ” là danh từ trung tâm, kết hợp với các định ngữ bổ nghĩa.
3.
- Lý do: Ông có kiến thức khoa học uyên bác và sự tự tin tuyệt đối vào các giả thuyết địa chất của mình.
- Phẩm chất: Bản lĩnh, bình tĩnh và niềm say mê khoa học mãng liệt.
4.
- Nhạy cảm: Lo sợ trước sự biến đổi của thiên nhiên.
- Quan sát tinh tế: Miêu tả chi tiết các hiện tượng.
Đừng bài giờ bỏ cuộc trước nghịch cảnh. Hãy học cách biến những khó khăn, trở ngại thành “bàn đạp” để bình tĩnh bước lên và vượt qua thay vì để chúng vùi lấp mình.
1.Bác nông dân: Suy nghĩ tuy cực và từ bỏ. Hành động: Đổ đất để chôn sống con lừa.
Con lừa: Suy nghĩ tích cực và kiên cường. Hành động: Lắc mình để cho đất rơi xuống và bước lên trên để thoát ra ngoài.
1. Hiện tượng lạ gồm:
- Rừng cây chết hóa đá do tác động của muối biển.
- Những khe núi sâu có thể nhảy qua dể dàng.
2. Số từ là:mộ.
3.
- Lý do: Nê-mô am hiểu địa hình và có kinh nghiệm thám hiểm.
- Ý nghĩa: Tiếp thêm can đảm cho đồng đội và đảm bảo an toàn cho chuyến đi.
5. Rất quan trọng.Vì giúp con người mở mang kiến thức và rèn luyện bản lĩnh trước những thử thách mới.
4.
-Dũng cảm:Luôn đi đầu dẫn dắt mọi người vào nơi nguy hiểm.
-Am hiểu/kinh nghiệm: Luôn sử dụng công cụ và di chuyển dưới đáy biển rất thuần thục.
5.
4.
• Lợn nái:
- Vệ sinh sạch sẽ vùng vú và tử cung để tránh viêm nhiễm.
- Cho ăn đủ chất để hồi phục sức khỏe và có nhiều sữa.
• Lợn con:
- Giữ ấm tuyệt đối (dùng đèn sưởi).
- Cho bú sữa đầu ngay sau khi sinh để tăng đề kháng.
- Sát trùng tốn và tiêm sắt đầy đủ.
• Lợn nái:
- Vệ sinh sạch sẽ vùng vú và tử cung để tránh viêm nhiễm.
- Cho ăn đủ chất để hồi phục sức khỏe và có nhiều sữa.
• Lợn con:
- Giữ ấm tuyệt đối (dùng đèn sưởi).
- Cho bú sữa đầu ngay sau khi sinh để tăng đề kháng.
- Sát trùng tốn và tiêm sắt đầy đủ.
Câu 1:Phở không chỉ là món ăn, mà là linh hồn ẩm thực Việt Nam, niềm tự hào dân tộc. Em cảm nhận sự tính tế trong từng nguyên liệu , hương vị quyến rũ gợi cảm ấm áp , thân thuộc như hơi ấm gia đình. Món ăn này đã trở thành một nét văn hóa đặc biệt, chứa đựng tình yêu và tâm huyết của người làm phở và một “thứ nghiện” đầy ý nghĩa đối người thưởng thức.
1.PTBĐ của văn bản trên là biểu cảm.
2.Theo một số tài liệu phân tích,Nguyễn Tuân có đề cập đến quy luật đặt tên hiệu phở thường chỉ có một tiếng, là những cái tên dân dã, bình dị như: Phở Phúc, Phở Tư, Phở Gù, Phở Sứt
3.Tác giả Nguyễn Tuân nhìn nhận phở trên cả hai phương diện vật chất (hương vị, thành phần) và văn hóa ( nét đẹp truyền thống, tinh thần dân tộc) . Qua đó, ông thể hiện cái nhìn trân trọng , tính tế và đầy tình yêu đối với món ăn này.
4.Đề tài là món phở. Chủ đề là ca ngợi , khẳng định giá trị văn hóa và tinh hoa ẩm thực của phở Việt Nam.
5.Tác giả thể hiện tình cảm yêu mến , trân trọng và tự hào sâu sắc đối với phở.