Cao Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Sứ Giả Của Lòng Tốt Và Vẻ Đẹp Tâm Hồn: Câu Chuyện Về Sọ Dừa
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam mà tôi đã có dịp đọc, được nghe kể, có lẽ câu chuyện “Sọ Dừa” để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu đậm nhất. Nó không chỉ là một câu chuyện cổ tích với những yếu tố kỳ ảo, mà còn là bài học sâu sắc về sự nhìn nhận giá trị con người, về vẻ đẹp tâm hồn ẩn sâu bên trong, và về sức mạnh của lòng tốt.
Câu chuyện bắt đầu với nỗi buồn của một cặp vợ chồng hiếm muộn. Người vợ, trong một lần vào rừng, vì khát nước đã uống nước trong một chiếc sọ dừa và từ đó mang thai. Điều kỳ lạ là bà sinh ra một cậu bé không chân, không tay, thân mình tròn lóc như quả dừa. Cậu bé ấy chính là Sọ Dừa. Ngay từ khi cất tiếng nói đầu tiên, Sọ Dừa đã thể hiện sự hiếu thảo và trí tuệ của mình, khiến người mẹ dù đau khổ cũng không đành lòng bỏ rơi con.
Tôi thực sự xúc động khi chứng kiến Sọ Dừa, dù mang hình hài kỳ dị, lại là người con hiếu thảo, luôn mong muốn đỡ đần mẹ. Khi cậu xin mẹ đến nhà phú ông xin đi chăn bò, tôi đã cảm nhận được sự mạnh mẽ trong tâm hồn cậu. Dù hai chị gái của cô út có đối xử tệ bạc, thường xuyên mắng nhiếc, khinh bỉ, thì Sọ Dừa vẫn một lòng chăm chỉ, yêu thương mẹ và cô út. Điều này khiến tôi càng thêm quý mến cậu.
Điểm ấn tượng nhất với tôi chính là sự đối lập giữa vẻ ngoài của Sọ Dừa và bản chất bên trong. Khi cô út mang cơm ra đồng, cô đã chứng kiến Sọ Dừa biến hình thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Đó không phải là phép màu ban cho cậu vẻ ngoài đẹp đẽ, mà là sự hiện diện của tâm hồn trong sáng, tài năng âm nhạc, được cô út nhìn thấy và trân trọng. Tình yêu của cô Út dành cho Sọ Dừa, không phải vì vẻ ngoài hào nhoáng, mà vì sự cảm thông, thấu hiểu và yêu thương con người thật bên trong, đã làm rung động trái tim tôi. Cô Út không nhìn vào cái sọ dừa bên ngoài, mà nhìn thấy được con người bên trong cậu.
Sau này, khi Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên và phải đi sứ, tôi lại càng ngưỡng mộ cậu hơn. Chàng không quên những người đã đối xử tốt với mình. Dù phải đối mặt với sự ghen ghét, hãm hại của hai chị vợ, Sọ Dừa vẫn giữ vững phẩm giá và mang đến hạnh phúc cho người mình yêu thương. Sự đoàn tụ sau bao sóng gió của Sọ Dừa và cô Út là minh chứng cho việc cái thiện luôn chiến thắng cái ác, và vẻ đẹp tâm hồn sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.
"Sọ Dừa" đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc về việc đừng bao giờ đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài. Vẻ đẹp thực sự nằm ở tâm hồn, ở tấm lòng nhân hậu, sự hiếu thảo và tài năng. Câu chuyện này là lời nhắc nhở quý giá, thôi thúc tôi luôn cố gắng nhìn nhận người khác bằng trái tim chân thành và bao dung
Chuyến Du Ngoạn Kỳ Diệu Qua Những Câu Chuyện Thần Tiên
Đêm đó, sau khi gấp lại cuốn sách chứa đầy những câu chuyện về các vị anh hùng và mỹ nhân xưa, tôi chìm vào giấc ngủ sâu. Không như những giấc mơ bình thường, lần này, một luồng ánh sáng ấm áp bao bọc lấy tôi, và tôi thấy mình đang đứng trên một con đường trải đầy sỏi trắng, dẫn vào một vùng đất đầy màu sắc.
Trạm Dừng Chân Đầu Tiên: Hội Xuân Của Đức Lang Liêu
Tôi không ngờ mình lại đặt chân ngay vào một buổi lễ trọng đại. Tiếng nhạc cung đình vang lên trang trọng, và trước mắt tôi là Lang Liêu, vị hoàng tử hiền lành. Tôi đã đứng từ xa quan sát chàng trai ấy dâng lễ vật lên vua cha. Những người anh của chàng dâng châu báu lấp lánh, nhưng khi Lang Liêu bước vào, tất cả sự chú ý đổ dồn về mâm lễ vật giản dị: một chiếc bánh vuông và một chiếc bánh tròn.
Tôi đã mạnh dạn tiến lại gần để chiêm ngưỡng. Tôi thấy rõ sự tinh tế trong cách chàng sắp xếp: bánh vuông tượng trưng cho đất, bánh tròn tượng trưng cho trời. Chàng không chỉ dâng lên Vua cha mà còn dâng lên cả Trời Đất, thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với nguồn cội và công sức làm ra hạt gạo nuôi sống con người. Tôi cảm nhận được sự khiêm nhường và trí tuệ ẩn sâu trong hành động giản dị ấy. Tôi thầm chúc mừng Lang Liêu vì sự sáng suốt của chàng.
Trạm Dừng Chân Thứ Hai: Lời An Ủi Chị Tấm Bên Dòng Nước
Rời khỏi cung điện, tôi đi bộ theo một dòng suối nhỏ và nghe thấy tiếng khóc ai oán. Tôi đi theo tiếng khóc và thấy Chị Tấm đang ngồi bên bờ giếng, bộ quần áo tả tơi, ánh mắt đượm buồn. Chị đang than thở về sự độc ác của mẹ con Cám.
Tôi không hỏi nhiều, chỉ ngồi xuống cạnh chị. Tôi biết rằng, chị đã trải qua quá nhiều bất công: bị cướp cá Bống, bị chà đạp dưới gót giày người khác. Tôi nhẹ nhàng nói: "Chị Tấm ơi, chị là người hiền lành, có công làm lụng chăm chỉ. Dù trải qua bao nhiêu kiếp nạn, tôi tin rằng tấm lòng nhân hậu của chị nhất định sẽ được đền đáp xứng đáng. Đừng vì những kẻ xấu mà đánh mất niềm tin vào ngày mai."
Chị Tấm nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ bỗng ánh lên tia hy vọng. Hình ảnh chị Tấm, dù gặp bao trắc trở vẫn giữ được đức tính tốt đẹp, thật sự là một bài học lớn về sự kiên cường.
Trạm Dừng Chân Cuối Cùng: Trò Chuyện Với Chàng Sọ Dừa
Chuyến đi tiếp tục đưa tôi đến một vùng đồi núi xanh mướt. Tôi nghe thấy tiếng sáo diều vi vút, thanh thoát. Tôi tìm đến và ngỡ ngàng khi thấy một chàng trai tuấn tú đang thổi sáo, bên cạnh là đàn bò thong dong gặm cỏ. Tôi nhận ra đó là Sọ Dừa sau khi đã lột bỏ lớp vỏ xù xì.
Tôi đã mạnh dạn bắt chuyện và lắng nghe chàng kể về những ngày tháng bị cả thế giới xa lánh, chỉ vì hình hài bên ngoài. Nhưng chính sự chân thành và tài năng ẩn giấu của chàng đã chinh phục được nàng Út hiền hậu. Tôi đã được chứng kiến họ hạnh phúc bên nhau. Sọ Dừa dạy tôi rằng, cái nhìn đầu tiên không bao giờ là tất cả; sự kiên nhẫn và lòng tốt mới là chiếc chìa khóa mở ra những điều tốt đẹp nhất.
Khi bình minh ló dạng, ánh sáng ấm áp dần bao trùm lấy tôi, và tôi chợt tỉnh giấc. Dù chỉ là một giấc mơ, nhưng chuyến du lịch này đã giúp tôi mang về những bài học vô giá về sự khiêm nhường, lòng kiên trì và giá trị của vẻ đẹp tâm hồn. Tôi tin rằng, tôi sẽ giữ mãi những phẩm chất này trong cuộc sống thực tại.
Nếu bạn cũng có một nhân vật cổ tích muốn tôi ghé thăm trong chuyến du lịch tiếp theo, hãy cho tôi biết nhé!
Nè bạn
Ta Là Cóc, Kẻ Đã Khiến Ngọc Hoàng Phải Nghe Lời
Hỡi muôn loài đang nghe ta kể đây! Các ngươi cứ gọi ta là Cóc, một thân hình bé nhỏ, da sần sùi, nhưng ta xin thưa, trong lòng ta chứa đựng ý chí mạnh mẽ hơn bất kỳ con vật nào khác.
Các ngươi còn nhớ không, hồi ấy, đất trời hạn hán đến ba năm trời ròng rã! Sông ngòi khô cạn, cây cỏ chết khô, muôn loài vật phải vật vã tìm từng giọt nước mưu sinh. Ta không thể ngồi yên nhìn đồng loại chết dần chết mòn dưới cái nắng cháy da cháy thịt ấy. Ta đã bàn với các bạn: Cáo tinh ranh, Gấu sức mạnh, và Cọp oai vệ. Chúng ta quyết định phải làm một việc động trời-lên tận Thiên Đình để kiện Ngọc Hoàng!
Hành trình lên trời gian nan lắm, nhưng ý chí cứu muôn loài đã thúc đẩy chúng ta đi. Khi đến cổng Thiên Đình, ta biết rằng, hình hài bé nhỏ của ta sẽ không được các vị thiên thần coi trọng. Thế là ta bày mưu: bảo các bạn nấp kỹ vào bụi rậm. Còn ta, ta nhảy lên chiếc trống lớn trước cổng và đánh một hồi vang trời: Tùng! Tùng! Tùng!
Tiếng trống ấy không phải là sự bạo loạn, đó là tiếng kêu oan của muôn loài!
Ngọc Hoàng tức giận lắm, sai thiên thần ra xem. Thiên thần nhìn trước ngó sau, thấy một con cóc bé tí xíu trên trống, liền vào tâu lại bằng giọng điệu khinh bỉ: "Thưa Bệ Hạ, chỉ là con Cóc xấu xí kia dám cả gan đánh trống!"
Ngọc Hoàng nổi cơn thịnh nộ, sai bầy Gà ra mổ chết ta. Nhưng các bạn ta đã sẵn sàng! Vừa thấy bầy Gà ló ra, Cáo đã nhanh như chớp lao ra vồ bắt. Thấy Gà bị hại, Ngọc Hoàng sai Chó ra trị tội Cáo. Nhưng chưa kịp sủa, Gấu đã xông ra vồ lấy Chó tha đi mất. Thấy tình hình rối ren, Ngọc Hoàng liền sai cả một toán Lính vũ trang đầy đủ ra. Nhưng lần này, Cọp của chúng ta gầm lên một tiếng, xông vào đánh cho toán lính không còn sót một ai!
Lúc này, Ngọc Hoàng mới nhận ra, con Cóc này không hề đơn giản. Ngài hiểu rằng sự im lặng của ngài đã gây ra oan sai lớn thế nào. Ngài bèn hạ giọng, mời ta vào điện.
Ta thẳng thắn trình bày nỗi khổ của hạ giới. Ta không hề run sợ trước vị Chúa tể của Trời Đất. Ta nói: "Ba năm không mưa, muôn loài sắp chết khô rồi! Xin Bệ Hạ hãy cho mưa xuống!"
Ngọc Hoàng cho gọi Thần Mưa đến. Hóa ra, Thần Mưa mải rong chơi mà quên nhiệm vụ, ngủ quên mất! Sau khi bị Ngọc Hoàng trách mắng đích đáng, Thần Mưa vội vàng sai các Rồng phun nước xuống trần gian.
Ngọc Hoàng dặn ta: "Từ nay về sau, nếu hạ giới cần mưa, Cóc không cần lên kiện nữa. Cứ việc nghiến răng ken két là ta sẽ sai người làm mưa ngay!"
Ta và các bạn trở về, nhìn thấy nước đã đầy hồ, cây cỏ xanh tươi. Muôn loài reo mừng. Từ đó, người ta mới hát rằng: "Con Cóc là cậu ông Trời."
Các bạn thấy đó, dù nhỏ bé, chỉ cần ta có chính nghĩa, có dũng khí, và quan trọng nhất là tinh thần đoàn kết với bạn bè, ta đã có thể đòi lại công lý cho tất cả mọi người!
Bây giờ, cứ mỗi khi ta nghiến răng "ộp ộp", đó không phải là lời nguyền rủa, mà là lời nhắc nhở Thần Mưa đừng bao giờ quên nhiệm vụ của mình nữa đấy! Nếu có bất kỳ điều gì bất công xảy ra ở nơi bạn sống, bạn có dám đứng lên đòi lại lẽ phải như ta không?
Hành Trình Xuyên Qua Thế Giới Cổ Tích
Đêm đó, sau khi nghe bà kể câu chuyện Sơn Tinh - Thủy Tinh, em chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng như một chiếc cầu vồng bạc dẫn lối, và em thấy mình đang nhẹ nhàng lơ lửng, băng qua màn sương mờ ảo để đặt chân vào một thế giới chưa từng thấy.
Điểm dừng chân thứ nhất: Xứ Lang Liêu và Tinh Hoa Đất Trời
Tiếng trống đồng xa xa vọng lại đưa em đến một không gian uy nghiêm. Em thấy mình đang ở trong điện mừng lễ hội của Vua Hùng. Em đã gặp được Hoàng tử Lang Liêu hiền lành. Khác với những vị hoàng tử khác dâng lên sơn hào hải vị, chàng lại kính cẩn dâng lên hai thứ bánh giản dị: bánh chưng vuông và bánh giầy tròn. Em đã đứng đó, cảm nhận được mùi thơm của gạo nếp, đậu xanh, và xúc động trước triết lý sâu sắc của chàng: bánh chưng vuông tượng trưng cho mặt đất, bánh giầy tròn tượng trưng cho bầu trời. Bằng sức lao động chân chính của mình, Lang Liêu đã thể hiện sự trân trọng đối với tinh hoa của đất trời và công lao của người dân. Em thầm ngưỡng mộ vị hoàng tử hiểu được giá trị cốt lõi này.
Điểm dừng chân thứ hai: Cuộc gặp gỡ Tấm Nhân Hậu
Tiếp tục cuộc hành trình, em lạc vào một khu vườn xanh mát, nơi có tiếng khóc thút thít bên bờ giếng. Kia rồi, Chị Tấm với quần áo tả tơi, đôi mắt đượm buồn vì mất đi người bạn tâm tình là cá Bống. Em đã lại gần, không phải để cười nhạo hay xem thường, mà để lắng nghe nỗi khổ của chị. Khi thấy sự oan ức của chị, em đã cùng chị cầu xin Ông Bụt. Em đã chứng kiến phép màu hiện ra, và lời khuyên của Bụt: "Cháu hãy tìm xương Bống chôn dưới chân giường, điều kì diệu sẽ đến." Nhìn thấy niềm hy vọng lấp lánh trở lại trong mắt chị Tấm, em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Chị Tấm chính là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt và sự nhân hậu không bao giờ bị dập tắt.
Điểm dừng chân thứ ba: Rừng Xanh Cùng Chàng Sọ Dừa
Rời khỏi khu vườn cổ tích, em bước vào một khu rừng già yên tĩnh. Em nghe thấy tiếng sáo du dương, trầm ấm vang vọng qua kẽ lá. Em tìm đến gốc cây cau (nơi gợi nhớ đến sự tích Trầu Cau) và nhìn thấy một chàng trai đang say sưa thổi sáo. Em nhận ra đó là Sọ Dừa, nhưng lúc này chàng không còn xấu xí nữa, mà là một chàng trai tuấn tú, phong độ.
Em đã có dịp trò chuyện với chàng và nàng Út xinh đẹp bên cạnh. Nàng Út không hề sợ hãi vẻ ngoài ban đầu của Sọ Dừa mà chỉ nhìn thấy tâm hồn đẹp đẽ, sự siêng năng và tài năng âm nhạc của chàng. Câu chuyện của họ dạy em rằng, vẻ đẹp thực sự không nằm ở lớp vỏ bên ngoài, mà nằm ở sự chân thành và lòng nhân ái. Khi chàng Sọ Dừa biến hình thành người thật nhờ tình yêu và lời chúc phúc của em, đó là khoảnh khắc diệu kỳ nhất!
Lời kết cho chuyến du hành
Chuyến đi này thật tuyệt vời, em không hề gặp bất kỳ kẻ xấu xa nào đe dọa tính mạng, mà chỉ được tiếp xúc với những giá trị nhân văn cao đẹp: sự kết nối với đất trời (Lang Liêu), lòng nhân hậu vượt qua nghịch cảnh (Tấm), và tình yêu chiến thắng định kiến (Sọ Dừa).
Khi em bừng tỉnh, mùi trầu quen thuộc từ bà vẫn còn phảng phất. Em đã có một giấc mơ ý nghĩa về những giá trị tốt đẹp nhất của cổ tích Việt Nam.
Bạn có muốn em tiếp tục chuyến phiêu lưu tưởng tượng này, ghé thăm xứ sở của Thạch Sanh hay nàng tiên cá không?
Ta, Người Mẹ Già Côi Cút, Kể Về Cô Con Gái Ngọc Ngà
Ta năm nay đã già lắm rồi, lưng còng queo, quần áo vá víu, sống một mình trong căn nhà nhỏ bé cuối làng. Ngày nào ta cũng phải ra đồng mò cua, bắt ốc, tay chân chai sạn cả lên, chỉ mong kiếm đủ bữa ăn qua ngày. Thật buồn tủi khi tuổi già mà chẳng có lấy một người thân để sớm hôm bầu bạn.
Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Khi đang lội bùn, ta bắt được một con ốc lạ lắm. Cái vỏ của nó không phải màu nâu xám thường thấy, mà xanh biếc, lấp lánh như có ánh ngọc dưới nắng hè. Ta vốn là người không nỡ lòng nào làm hại một sinh vật xinh đẹp, nên thay vì đem bán, ta cẩn thận thả nó vào cái chum nước sạch đặt ngoài sân để nuôi.
Từ hôm đó, nhà cửa ta bắt đầu có những điều kỳ lạ. Mỗi lần ta đi làm đồng về, sân vườn đã sạch bong cỏ dại, đàn lợn trong chuồng no nê, và đặc biệt, trong bếp luôn có sẵn một mâm cơm nóng hổi, tươm tất. Ta ngạc nhiên lắm! Ai lại tốt bụng đến thế, lại còn phải lén lút làm việc trong khi ta đi vắng? Ta tự nhủ, không thể để ơn nghĩa này trôi qua được, ta phải tìm ra người giúp đỡ mình.
Thế là, một buổi sáng nọ, ta giả vờ xách giỏ ra đồng như thường lệ. Nhưng đi được một đoạn, ta liền lẻn quay về, núp kỹ sau bụi chuối cạnh nhà để quan sát. Trời không phụ lòng người hiền lành! Chẳng mấy chốc, ta thấy từ trong cái chum nước nhỏ, một luồng ánh sáng xanh diệu kỳ tỏa ra. Rồi từ đó, một thiếu nữ tuyệt trần bước ra! Nàng mặc chiếc áo màu xanh ngọc bích, dáng đi uyển chuyển như tiên nữ giáng trần. Nàng nhanh nhẹn bắt tay vào việc: quét dọn nhà cửa, nhổ cỏ, tưới rau, rồi vào bếp nấu nướng.
Ta đứng chết lặng vì kinh ngạc và xúc động. Hóa ra, ân nhân của ta chính là nàng tiên từ vỏ ốc bé nhỏ! Nhìn thấy cảnh nàng tần tảo làm việc vì ta, lòng ta bỗng trào dâng một tình yêu thương lớn lao, như thể nàng là máu mủ của ta vậy.
Ta không thể để nàng cứ mãi trốn trong vỏ ốc được! Ta vội chạy đến bên chum nước, cầm chiếc vỏ ốc xinh đẹp ấy lên và đập vỡ tan tành! Khi nàng tiên giật mình quay lại, định chui vào nơi trú ngụ cũ, thì đã quá muộn.
Ta tiến lại gần, ôm chầm lấy nàng, nước mắt chảy dài: "Con gái ơi, con hãy ở lại đây với mẹ! Mẹ già rồi, không còn ai nương tựa."
Nàng tiên xúc động trước tấm lòng của ta, khẽ gật đầu đồng ý. Từ giây phút đó, ta không còn đơn độc nữa. Ta có một cô con gái vừa xinh đẹp, vừa hiền thảo, ngoan ngoãn. Dù mái tranh vẫn nghèo, nhưng tình thương yêu giữa hai mẹ con đã khiến cuộc sống của ta trở nên ấm áp và hạnh phúc vô bờ bến.
Đó là cách ta có được cô con gái mà ta yêu quý nhất trên đời này. Ta tin rằng, chỉ cần ta sống nhân hậu, thì ông trời ắt sẽ đền bù xứng đáng.
Xin chào mọi người, tôi là cô Út đây. Bây giờ tôi đã là vợ của một vị quan lớn, sống trong nhung lụa, nhưng thỉnh thoảng nhìn lại quá khứ, tôi vẫn không khỏi rùng mình và biết ơn số phận đã cho tôi gặp được người chồng phi thường của mình.
Trước kia, nhà tôi khá giả, cha tôi có một trang trại bò lớn. Ông thuê người chăn thả, và có hai vợ chồng người làm công ngoài năm mươi tuổi. Dù rất hiền lành, họ vẫn chưa có con cái, điều này khiến họ rất buồn lòng. Rồi một ngày, người vợ vào rừng hái củi, khát nước nên đã uống nước mưa còn sót lại trong một chiếc sọ dừa. Không lâu sau, bà sinh ra một cậu bé kỳ lạ, hình dáng tròn lóc, không chân không tay, trông y hệt cái quả dừa. Họ đặt tên cậu là Sọ Dừa.
Mẹ Sọ Dừa từng vì hình hài con mà đau khổ, nhưng khi Sọ Dừa cất tiếng nói xin đừng bỏ rơi mình, bà đã không đành lòng. Khi Sọ Dừa lớn thêm một chút, cậu xin mẹ đến nhà phú ông (tức cha tôi) xin làm người chăn bò để có tiền phụ giúp mẹ. Cha tôi ban đầu sợ hãi, nghi ngờ, nhưng thấy Sọ Dừa tuy lăn lóc mà chăn bò rất giỏi, đàn bò cứ mập mạp lên trông thấy, ông đành chấp nhận.
Cha tôi có ba cô con gái, tôi là út. Hai chị tôi vốn kiêu kỳ, hễ đem cơm ra đồng là tỏ vẻ khinh ghét Sọ Dừa, thường ném thức ăn xuống đất cho cậu ăn. Nhưng tôi thì khác, tôi thấy Sọ Dừa hiền lành và có một tâm hồn sâu sắc.
Một hôm, tôi mang cơm ra, bỗng nghe tiếng sáo véo von trong trẻo, du dương không phải ở đâu xa mà chính là từ chỗ Sọ Dừa. Tôi rón rén nấp vào bụi cây rình xem. Giữa bãi cỏ, Sọ Dừa không còn là quả dừa nữa, mà biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, đang ngồi ung dung thổi sáo. Tôi quá kinh ngạc, lỡ làm gãy cành cây khô, tiếng động khiến chàng trai biến mất, Sọ Dừa lại lăn lóc như cũ. Cứ thế, tôi thầm thương chàng trai ẩn mình đó.
Mẹ Sọ Dừa sau đó đã sang nhà xin cưới tôi. Cha tôi thách cưới rất nhiều lễ vật nặng nề. Ông nghĩ chắc chắn Sọ Dừa không lo nổi. Nhưng không! Đến ngày cưới, chàng đã mang lễ vật đến đầy đủ, và lúc rước dâu, chàng đã hiện nguyên hình là vị hôn phu tuấn tú mà tôi hằng mơ ước! Hai chị tôi tiếc hùi hụi vì đã không chọn chàng.
Chúng tôi sống rất hạnh phúc. Chồng tôi còn miệt mài đèn sách và đỗ trạng nguyên. Nhưng sau đó, chàng phải đi sứ. Trước khi đi, chàng dặn tôi phải luôn mang theo một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà để phòng thân.
Lũ chị tôi ghen tị, đã rủ tôi đi thuyền ra biển rồi xô tôi xuống nước. Tôi bị cá Kình nuốt chửng, nhưng nhờ những vật chồng để lại, tôi đã mổ bụng cá, nhóm lửa nướng cá ăn và trứng đã nở thành gà. Cuối cùng, tôi được chính chiếc thuyền của quan trạng (chồng tôi) cứu về.
Khi trở về cung, tôi mở tiệc mừng nhưng vẫn giữ kín tung tích. Hai chị tôi cứ giả vờ thương xót, than khóc chuyện tôi bị chết đuối. Khi tôi xuất hiện, họ xấu hổ và bỏ đi biệt tích.
Đó là câu chuyện của tôi. Nó dạy tôi rằng, vẻ bề ngoài không nói lên tất cả. Lòng nhân hậu và sự chân thành mới là thứ giúp ta vượt qua mọi thử thách, và cuối cùng, hạnh phúc sẽ tìm đến với người biết trân trọng điều tốt đẹp.
Bạn có muốn tôi kể lại về cuộc sống sung túc hiện tại của tôi và quan trạng không, hay bạn muốn nghe về thử thách tiếp theo mà chúng tôi phải đối mặt sau khi chàng trở về từ chuyến đi sứ?
Chào các bạn nhỏ đang ngồi vây quanh đây! Ta là Sói Xám đây, đừng sợ nhé, hôm nay ta chỉ muốn ngồi lại kể cho các bạn nghe một câu chuyện thôi. Chuyện này ta đã chứng kiến tận mắt, đã trải qua nữa là đằng khác.
Các bạn biết đấy, cuộc sống trong rừng không dễ dàng gì. Thức ăn thì ngày càng ít đi, mà lũ thợ săn thì cứ lởn vởn quanh quẩn. Ta sống trong cái bụng đói meo quen rồi. Hôm ấy, đang lượn lờ gần bìa rừng, ta ngửi thấy một mùi gì đó rất hấp dẫn. Mùi bánh, mùi mật ong... À, còn có mùi... người nữa! Càng ngày càng rõ. Ta rón rén đi theo, và rồi, ta nhìn thấy một cô bé. Cái áo choàng đỏ rực trên đầu cô bé nổi bật giữa rừng xanh, như một bông hoa lạ mắt vậy.
"Chà, trông cô bé này có vẻ ngon lành đây!" - Ta nghĩ thầm. Nhưng ta là sói thông minh, không dại gì mà lao ra ăn thịt ngay. Ta bước ra, cố tỏ ra thật thân thiện: "Chào cô bé! Cháu đi đâu mà đi một mình trong rừng thế này?"Cô bé chẳng chút sợ hãi, giọng líu lo kể ngay: "Cháu đang mang bánh và mật ong sang cho bà ngoại bị ốm ạ. Nhà bà ngoại cháu ở trong kia, cái nhà có ống khói cao ấy ạ."
Ồ, một kế hoạch tuyệt vời hiện ra trong đầu ta! Ta liền cười toe toét: "Ồ, nhà bà ngoại cháu xa lắm đấy. Cháu đi đường thẳng thì nhanh, nhưng qua khu rừng này thì có nhiều hoa đẹp lắm, cháu dừng lại hái một ít tặng bà nhé. Còn ta, ta sẽ đi đường tắt, xem ra bà cháu ai đến trước nào!"Thật là, cô bé ngây thơ quá! Ta vừa đi đường tắt, vừa ung dung dạo bước, thỉnh thoảng còn dừng lại ngắm cảnh nữa. Đến nhà bà ngoại, ta gõ cửa. Bà lão yếu ớt trong nhà hỏi: "Ai đấy?" Ta liền bắt chước giọng cô bé: "Cháu đây, bà ơi! Cháu mang bánh sang cho bà đây ạ!"
Bà lão tưởng là cháu mình, liền bảo: "Cháu cứ đẩy cửa mà vào." Vừa vào đến nơi, ta không nề hà gì mà "xử lý" bà lão nhanh gọn. Sau đó, ta còn nán lại, mặc đồ của bà lão, trùm chăn lên giường, chờ đợi "món tráng miệng" kia.Rồi cô bé Quàng Khăn Đỏ cũng đến. Ta thấy cô bé ngơ ngác nhìn mình, rồi cô bé hỏi: "Bà ơi! Sao tai bà to thế ạ?" Ta đáp: "Để bà nghe cháu nói rõ hơn đó." Rồi cô bé hỏi mắt bà sao to, sao mũi bà to... Ta cứ trả lời hết. Cho đến khi cô bé hỏi về cái miệng của ta, thì ta không nhịn được nữa rồi! "Cái miệng bà to là để bà ăn thịt cháu!" - Nói rồi, ta lao tới, nuốt chửng cô bé.
Các bạn thấy đấy, mọi thứ tưởng chừng đã hoàn hảo. Ta đang bụng đầy cơm no, lim dim ngủ thì... Rầm! Cửa bật mở. Một ông thợ săn to lớn cầm theo con dao sáng loáng bước vào. Hắn thấy ta đang ngủ say, bụng phình to, liền nghi ngờ. Hắn không hiểu sao bà lão lại biến thành con sói to thế này. Hắn liền mổ bụng ta ra.Ôi chao! Cái cảm giác bị mổ bụng thật kinh khủng! Ta thấy cô bé Quàng Khốn Đỏ và bà lão nhảy ra. Rồi họ nhét đầy đá vào bụng ta, khâu lại. Sau đó, khi ta tỉnh dậy, muốn đi uống nước, ta đã bị cái bụng đá kéo xuống sông và chết đuối.
Đó, câu chuyện của ta là vậy đấy. Các bạn thấy không, đôi khi sự ngây thơ của con người cũng có thể dẫn đến những kết cục không mong muốn. Và đôi khi, lòng tham của một kẻ săn mồi cũng bị chính sự tò mò và ngây thơ của người khác dẫn đến cái kết bi đát. Dù sao đi nữa, trong rừng sâu này, mỗi chúng ta đều phải học cách sinh tồn.Nếu các bạn muốn nghe ta kể thêm về những cuộc phiêu lưu khác trong rừng, cứ nói nhé! Ta luôn sẵn lòng chia sẻ, miễn là không ai cầm dao hay súng tới gần ta là được rồi!
Xin chào các bạn, tôi là Tấm, và hôm nay, tôi muốn kể lại câu chuyện cuộc đời mình qua chính những trải nghiệm tôi đã nếm trải. Cuộc đời tôi, nếu nói một từ thôi, đó là chuỗi ngày bất hạnh vì lòng người quá đỗi tàn nhẫn.
Tôi mồ côi mẹ từ sớm, và sau đó, cha tôi cũng qua đời, để lại tôi phải sống chung với dì ghẻ và cô em gái tên Cám. Cuộc sống của tôi từ đó bỗng chốc biến thành địa ngục trần gian. Trong khi Cám được nuông chiều, ăn trắng mặc trơn, thì tôi phải làm lụng vất vả từ sáng sớm tinh mơ đến khuya muộn, từ việc đồng áng đến việc nhà.
Một hôm, dì ghẻ bắt hai chị em thi nhau bắt tôm tép, ai đầy giỏ sẽ được thưởng chiếc yếm đỏ. Tôi vốn chăm chỉ, nhanh chóng bắt được đầy giỏ. Nhưng Cám, vì mải chơi nên chẳng được gì. Nó liền bày mưu hèn kế bẩn, nói dối: "Chị Tấm ơi! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng." Tôi ngây thơ tin lời, lội xuống ao tắm, và Cám đã nhanh tay trút hết tôm tép của tôi sang giỏ nó rồi chạy về. Khi tôi lên bờ, chỉ còn một chú cá Bống nhỏ bé sót lại. Tôi đã khóc nức nở.
May thay, Ông Bụt đã hiện lên, chỉ cho tôi cách nuôi nấng chú cá Bống. Nhưng lòng tham của dì ghẻ và Cám không bao giờ dừng lại. Khi tôi phải đi chăn trâu xa, chúng đã bắt cá Bống của tôi đem đi làm thịt. Tôi lại khóc. Ông Bụt lại đến, bảo tôi tìm xương cá Bống chôn vào bốn chiếc lọ xinh xắn đặt dưới chân giường.
Rồi ngày hội làng mở ra. Tôi cũng ao ước được đi, nhưng dì ghẻ bắt tôi nhặt xong một đấu thóc trộn lẫn một đấu gạo mới được đi. Một lần nữa, Bụt đã cho đàn chim sẻ đến giúp tôi. Sau đó, Bụt bảo tôi đào những chiếc lọ lên. Ôi, trong lọ không phải xương cá mà là những bộ quần áo đẹp đẽ, lộng lẫy mà tôi hằng mơ ước! Khi đến hội, tôi đánh rơi một chiếc hài xuống nước. Vua đi qua, nhặt được chiếc hài ấy và quyết định người nào đi vừa sẽ làm Hoàng hậu. Thật may mắn, tôi đã vừa chiếc hài, và từ đó, tôi trở thành Hoàng hậu của nhà vua.
Nhưng hạnh phúc của người hiền lành sao mà mong manh! Khi về giỗ cha, dì ghẻ lại lừa tôi trèo lên cây hái cau, rồi nhân lúc tôi không để ý, dì đã đốn gốc, khiến tôi ngã xuống ao chết đuối.
Nhưng may mắn thay, tôi không chết hẳn. Tôi hóa thành chim Vàng Anh, rồi cây Xoan Đào, rồi Khung cửi, và cuối cùng là một quả Thị thơm ngon. Mỗi lần bị hại, tôi đều hóa thân để bảo toàn mạng sống và chờ đợi cơ hội đoàn tụ với vua. Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của một bà cụ hiền lành, tôi được vua nhận ra qua miếng trầu têm cánh phượng quen thuộc.
Khi trở về cung, tôi đã tha thứ cho mẹ con Cám, nhưng lại bày cách cho Cám tắm nước sôi. Đó không phải là sự độc ác, mà là cách duy nhất để công lý được thực thi. Kẻ ác phải trả giá cho những tội lỗi mình gây ra.
Dù cuộc đời đầy cay đắng và tủi nhục, tôi vẫn giữ được lòng nhân hậu và sự thủy chung. Tôi tin rằng, cái thiện dù bị che lấp bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn sẽ tỏa sáng.Nếu bạn cũng yêu quý sự kiên cường của Tấm, bạn có thể thử viết lại câu chuyện này qua góc nhìn của nhân vật Ông Bụt xem sao, tôi tin bạn sẽ có những ý tưởng rất hay!
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, có lẽ không câu chuyện nào được yêu thích và quen thuộc với tuổi thơ chúng em hơn truyện "Cây khế". Câu chuyện này không chỉ hấp dẫn bởi yếu tố kỳ ảo mà còn chứa đựng những bài học sâu sắc về lẽ đời, về lòng nhân hậu và hậu quả của sự tham lam.
Truyện kể rằng, ngày xưa có hai anh em nọ, cha mẹ mất sớm. Người anh vì tham lam đã chiếm đoạt hết gia sản, chỉ để lại cho người em một túp lều xiêu vẹo cùng một cây khế già cỗi. Dù nghèo khó, người em vẫn luôn sống hiền lành, chăm chỉ làm lụng và hết lòng chăm sóc cho cây khế. Đến mùa, cây ra quả sai trĩu, chín vàng ươm. Một ngày nọ, một con chim phượng hoàng khổng lồ từ đâu bay đến, ăn hết sạch số khế. Người em vì xót quả đã than thở với chim. Thật kỳ lạ, chim phượng hoàng không những không tức giận mà còn nói: "Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng." Tin lời chim, người em may túi và được chim chở đến một hòn đảo đầy vàng bạc. Nhờ đó, người em trở nên giàu có nhưng vẫn giữ lòng tốt, giúp đỡ mọi người.
Nghe tin em trai giàu có, người anh vì lòng tham nổi lên đã tìm cách đổi hết gia tài lấy cây khế. Khi chim phượng hoàng đến ăn khế, người anh cũng được hứa hẹn dẫn đi lấy vàng. Tuy nhiên, vì lòng tham vô đáy, người anh đã may một chiếc túi to gấp bội, nhét đầy vàng, thậm chí còn nhét cả vào áo quần. Vì quá nặng, chim phượng hoàng không thể bay nổi, đành lao xuống biển sâu. Người anh tham lam cùng số vàng bạc của mình chìm nghỉm dưới đáy biển.
Câu chuyện "Cây khế" kết thúc bằng sự đối lập rõ rệt: người em hiền lành, biết đủ được hưởng hạnh phúc, còn người anh tham lam phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Qua đó, câu chuyện dạy chúng ta bài học quý giá rằng ở hiền gặp lành, lòng tham vô độ sẽ dẫn đến tai họa. Tấm lòng nhân hậu, sự chăm chỉ và biết đủ là những phẩm chất đáng quý, giúp con người ta sống an vui và được đền đáp xứng đáng. Em luôn ghi nhớ bài học này và cố gắng sống thật tốt để lan tỏa những điều tích cực đến mọi người xung quanh.
Câu 9: ."Tre Việt Nam" là bài thơ kiệt tác của Nguyễn Duy được nhiều người yêu thích. Đây là một phần tiêu biểu của bài thơ ấy. Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát; trong đó câu lục đầu bài thơ được cắt thành hai dòng (2+4) và câu lục cuối bài được cắt thành ba dòng (2+2+2). Lời thơ mượt mà, có nhiều hình ảnh đẹp, giọng thơ du dương truyền cảm
Câu 10:
Để xứng đáng với truyền thống của dân tộc, em sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để trở thành con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ. Tích cực tham gia các phong trào từ thiện, đền ơn đáp nghĩa, bảo vệ mô trường. Sống trong sạch, lương thiện, chan hòa, không làm điều gì tổn hại đến danh dự gia đình, xã hội. Đồng thời, em cũng sẽ tích cực giới thiệu với bạn bè và mọi người về truyền thống, văn hóa và bản sắc của dân tộc.