Cao Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Hơi rối nhưng không sao, mò một hồi là ra. Đáp án là 5656547893665387856865760946689676459638574
Chúc bạn thi tốt nhé!
9,15
Cảm ơn bạn nha, chúc bạn thi tốt
Câu 1: Bài làm
Bài thơ "Buổi sáng nhà em" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê buổi sớm vô cùng sinh động và tràn đầy sức sống. Với tâm hồn trẻ thơ nhạy cảm, tác giả đã sử dụng nghệ thuật nhân hóa một cách tài tình, biến những sự vật vô tri trở nên có hồn và gần gũi. Hình ảnh "Ông trời nổi lửa", "Bà sân vấn chiếc khăn hồng", hay "Chị tre chải tóc" khiến không gian buổi sáng trở nên nhộn nhịp như một ngày hội. Bên cạnh vẻ đẹp thiên nhiên, em còn cảm nhận được hơi ấm của sự sống lao động qua hình ảnh bố đi cày, mẹ tát nước và bà quét nhà. Những âm thanh quen thuộc như tiếng gà cục tác, tiếng nồi đồng "bùng boong" hòa quyện tạo nên một bản nhạc bình minh vui tươi. Bài thơ không chỉ cho thấy bút pháp quan sát tinh tế của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu tha thiết đối với cảnh vật quê hương giản dị, thanh bình.Câu 2: Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích kết nối, nó cũng kéo theo một vấn nạn nhức nhối: bạo lực ngôn từ. Những dòng bình luận ác ý, những lời lẽ nhục mạ tưởng chừng vô hại lại đang trở thành vũ khí sát thương tinh thần ghê gớm. Bạo lực ngôn từ là việc sử dụng lời nói xúc phạm, miệt thị hoặc đe dọa nhắm vào một cá nhân hay nhóm người trên không gian mạng. Khác với bạo lực thể xác, bạo lực ngôn từ không để lại vết sẹo trên da thịt nhưng lại gây ra những tổn thương sâu sắc về tâm lý. Nấp sau màn hình máy tính và sự ẩn danh, nhiều người tự cho mình quyền phán xét, tấn công đời tư và miệt thị ngoại hình (body shaming) người khác một cách tàn nhẫn. Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ sự thiếu kiểm soát cảm xúc cá nhân và tâm lý đám đông. Nhiều người coi việc chỉ trích người khác là cách để giải tỏa áp lực hoặc để tỏ ra mình thượng đẳng. Đáng lo ngại hơn, sự vô cảm của cộng đồng mạng – những người "thấy nhưng mặc kệ" hoặc thậm chí hùa theo – đã tiếp tay cho vấn nạn này lan rộng. Hậu quả của bạo lực ngôn từ là vô cùng khôn lường. Đối với nạn nhân, họ có thể rơi vào trạng thái trầm cảm, lo âu, cô lập bản thân, thậm chí là tìm đến những lựa chọn tiêu cực nhất để giải thoát. Những câu chuyện đau lòng về các nghệ sĩ hay học sinh tự tử vì áp lực dư luận là hồi chuông cảnh tỉnh đắt giá cho sự độc hại của những "anh hùng bàn phím". Để ngăn chặn tình trạng này, mỗi chúng ta cần xây dựng cho mình một "văn hóa mạng" văn minh. Trước khi gõ một dòng bình luận, hãy dừng lại một giây để tự hỏi: "Lời nói này có gây tổn thương cho ai không?". Nhà trường và gia đình cần giáo dục giới trẻ về kỹ năng sử dụng mạng an toàn và lòng trắc ẩn. Đồng thời, các cơ quan chức năng cũng cần có những biện pháp chế tài nghiêm ngặt hơn đối với các hành vi xúc phạm danh dự người khác trên mạng. Tóm lại, mạng xã hội là ảo nhưng nỗi đau là thật. Hãy nhớ rằng: "Lời nói không là dao, mà cắt lòng đau nhói". Hãy dùng ngôn từ để lan tỏa yêu thương thay vì biến nó thành vũ khí hủy hoại cuộc đời của một ai đó.Câu 1:
- Phương thức biểu đạt chính là nghị luận. (Vì văn bản đưa ra các nhận định, lí lẽ và dẫn chứng để thuyết phục người đọc về vai trò của tư duy tích cực).
Câu 2:
- Theo văn bản, một tâm trí đang trong tình trạng stress sẽ tạo ra khoảng 80.000 ý nghĩ mỗi ngày.
Câu 3:
- Các con số (30.000, 50.000, 80.000) giúp luận điểm trở nên khách quan, khoa học và đáng tin cậy hơn.
- Giúp người đọc hình dung rõ sự hoạt động cực độ và quá tải của não bộ khi căng thẳng, từ đó thấy được tác hại của stress.
Câu 4:
- Là sự chủ động. Khi tư duy tích cực, ta làm chủ được cảm xúc, đưa ra quyết định dựa trên sự thấu đáo và mục tiêu dài hạn.
- Là sự bị động. Nếu thiếu tư duy tích cực, ta dễ bị ngoại cảnh chi phối, dẫn đến những hành động bộc phát, nóng nảy hoặc tiêu cực theo tình huống.
Câu 5:- Từ nội dung văn bản, em hiểu rằng mỗi người đều có một "khả năng rất lớn" trong việc tự điều chỉnh tâm trí mình. Bài học quý giá nhất đối với em là ý thức trách nhiệm với từng suy nghĩ của bản thân, kể cả trong lúc ngủ hay khi gặp sự cố đột ngột. Em sẽ tập thói quen tư duy lạc quan để kích hoạt tiềm năng của chính mình thay vì lãng phí năng lượng vào hàng ngàn ý nghĩ căng thẳng. Việc kiên trì nuôi dưỡng "hạt giống" tích cực mỗi ngày chính là cách tự yêu thương và phát triển bản thân bền vững nhất.
Trong câu chuyện "Bàn tay yêu thương", chúng ta đã thấy một Douglas đầy lòng biết ơn khi biết trân trọng bàn tay ấm áp của cô giáo ở đời thực. Thế nhưng, trái ngược với hình ảnh ấy, xã hội hiện đại đang đối mặt với một thực trạng đáng lo ngại: nhiều bạn học sinh đang mải mê đuổi theo những giá trị ảo trong trò chơi điện tử mà quên đi nhiệm vụ học tập và những tình cảm trân quý xung quanh mình.
Trò chơi điện tử (game) vốn là một hình thức giải trí hiện đại, giúp giải tỏa căng thẳng sau những giờ học mệt mỏi. Tuy nhiên, khi giải trí biến thành đam mê quá đà, nó trở thành một "con nghiện" vô hình. Nhiều bạn học sinh có thể ngồi hàng giờ, thậm chí thức trắng đêm trước màn hình điện thoại, máy tính để "cày" game, leo hạng. Chính sự cuốn hút của thế giới ảo với những âm thanh sống động, hình ảnh bắt mắt đã khiến các bạn dần xa rời sách vở và những hoạt động bổ ích khác.
Hậu quả của việc quá đam mê game là vô cùng nghiêm trọng. Đầu tiên là sự sa sút trong học tập: những bài giảng trên lớp trở nên nhàm chán, những bài tập về nhà bị bỏ dở, dẫn đến kết quả thi cử thấp kém và hổng kiến thức căn bản. Về mặt sức khỏe, việc ngồi quá lâu và tiếp xúc liên tục với ánh sáng xanh khiến cơ thể mệt mỏi, mắt cận thị và tinh thần luôn trong trạng thái uể oải. Đáng buồn hơn, những bạn nghiện game thường có xu hướng sống khép kín, ngại giao tiếp với cha mẹ, thầy cô, đánh mất đi sự kết nối với những "bàn tay yêu thương" ngoài đời thực – những người luôn sẵn sàng nâng đỡ và bảo bọc các em. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này trước hết là do ý thức tự giác của bản thân học sinh còn kém, dễ bị lôi kéo bởi những thú vui nhất thời. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm, buông lỏng quản lý từ phía gia đình cũng tạo điều kiện cho các em lún sâu vào thế giới ảo. Nhiều bạn tìm đến game như một cách để khẳng định bản thân hoặc trốn tránh những áp lực cuộc sống. Để khắc phục hiện tượng này, mỗi học sinh cần phải tự xây dựng cho mình một bản lĩnh vững vàng và thời gian biểu hợp lý. Chúng ta cần hiểu rằng, game chỉ là công cụ để giải trí, không phải là mục tiêu của cuộc sống. Hãy tích cực tham gia vào các hoạt động tập thể, thể thao và mở lòng chia sẻ với người thân để tìm thấy niềm vui trong đời thực. Gia đình và nhà trường cũng cần sâu sát hơn, định hướng và giúp các em tìm thấy niềm đam mê trong học tập cũng như lao động. Tóm lại, trò chơi điện tử giống như một món đồ chơi hấp dẫn nhưng cũng chứa đựng nhiều cạm bẫy. Đừng để những ảo ảnh trên màn hình làm lu mờ đi tương lai tươi sáng và những giá trị nhân văn mà chúng ta cần vun đắp. Hãy giống như Douglas, biết nhìn nhận và trân trọng những điều tốt đẹp hiện hữu ngay trước mắt để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.I.1. Trắc nghiệm (2 điểm): Chọn đáp án đúng nhất.
1. A
2. A
3. A
4. D
5. A
6. D
7. B
8. C
I.2. Trả lời câu hỏi (3 điểm):
Câu 1:
- Trong câu chuyện trên, cô giáo đã yêu cầu học sinh vẽ theo chủ đề: Vẽ về điều gì làm cho em thích nhất trong đời.
Câu 2:
- Cô giáo ngạc nhiên khi Douglas vẽ một bàn tay vì:
+ Trước đó, cô thầm nghĩ các học sinh lớp một sẽ vẽ những thứ quen thuộc như gói quà, ly kem, đồ chơi hay quyển truyện tranh.
+ Bức tranh của Douglas quá khác biệt và lạ lùng so với dự đoán của cô cũng như của các bạn trong lớp.
Câu 3:
- Douglas đã vẽ bàn tay của cô giáo.
- Ý nghĩa: Bàn tay cô giáo là biểu tượng của tình yêu thương và sự quan tâm. Vì Douglas là một cô bé khuyết tật, gia cảnh khó khăn nên mỗi giờ ra chơi, bàn tay cô giáo thường dắt em ra sân để em không thấy lẻ loi. Đối với em, đó là điều ấm áp và đáng quý nhất.
Câu 4:
Nếu gặp một người bạn như Douglas, em có thể nói với bạn ấy những lời chân thành như:- "Bức tranh của cậu thật đẹp và ý nghĩa, tớ rất ngưỡng mộ tình cảm cậu dành cho cô giáo."
- "Cậu không đơn độc đâu, chúng mình hãy cùng làm bạn và cùng chơi với nhau nhé!"
- "Tớ rất muốn được lắng nghe thêm những câu chuyện của cậu."