Nguyễn Thị Hà An
Giới thiệu về bản thân
Câu 9: bài thơ thể hiện niềm tin mãnh liệt của nhà thơ vào sự tiếp nối, phát triển không ngừng của thế hệ sau. Hình ảnh “Tre già măng mọc” và đặc biệt là điệp khúc “Mai sau, Mai sau, Mai sau…” cùng lời khẳng định “Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh” mang lại cho em cảm giác ấm áp và tự hào. Cây tre, biểu tượng của con người Việt Nam, dù trải qua thăng trầm, hy sinh (thân gãy cành rơi, lưng trần phơi sương) vẫn để lại gốc rễ vững chắc và măng non vươn lên kiên cường. Điều này khẳng định sức sống bền bỉ, truyền thống tốt đẹp của dân tộc sẽ mãi mãi được lưu giữ và phát huy qua các thế hệ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, xanh tươi mãi mãi.
Câu 10: Truyền thống dân tộc được Nguyễn Duy khắc họa qua hình ảnh cây tre là sự kiên cường, đoàn kết, ngay thẳng và tinh thần hy sinh, nhường lại cho thế hệ sau. Để xứng đáng với truyền thống cao quý đó, với tư cách là một mầm non tương lai, em sẽ thực hiện:
1. Học tập và Rèn luyện: Em sẽ chăm chỉ học tập, tiếp thu tri thức như lời Bác Hồ dạy, vì “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không… chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em” dù không có trong đoạn thơ, đây là truyền thống quan trọng. Em sẽ rèn luyện bản thân trở nên “dáng thẳng” như măng non, giữ gìn sự ngay thẳng, trong sạch.
2. Đoàn kết và Yêu thương: Em sẽ noi gương tinh thần “Bão bùng thân bọc lấy thân, Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm” bằng cách yêu thương, đoàn kết, luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè, mọi người xung quanh.
3. Kế thừa và Phát triển: Em sẽ cố gắng sống tốt, tích cực tham gia các hoạt động xã hội để bảo vệ và làm rạng danh truyền thống mà cha ông đã vun đắp, góp phần xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh như màu “xanh mãi” của tre.
Mỗi buổi sáng, khi tiếng trống trường vang lên như một tiếng gọi thân thương, cả lớp tôi như một tổ ong vừa được đánh thức, nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Khuôn mặt rạng rỡ, hớn hở của các bạn chuẩn bị cho một ngày mới tràn ngập những điều bất ngờ.
Ngay khi cô giáo bước vào lớp, những tiếng thì thầm ríu rít lập tức tắt lịm, nhường chỗ cho sự im lặng trang nghiêm. Cô đứng đó, dáng người thanh thoát, giọng nói ngọt ngào như dòng suối mát, bắt đầu hành trình kiến thức. Trên bàn học, sách vở mở ra tựa như những cánh cửa tri thức đang chờ được khám phá. Học sinh chăm chú lắng nghe, tay nhanh thoăn thoắt như những chú kiến thợ ghi chép những điều quan trọng vào vở. Những chiếc bút chì lướt trên trang giấy tạo nên một bản nhạc đều đặn làm nền cho bài giảng.
Đặc biệt, giờ giải lao là lúc không gian lớp học bùng nổ năng lượng. Tiếng cười nói vỡ òa như một thác nước, lan tỏa khắp phòng. Dưới gốc cây ngoài cửa sổ, các nhóm bạn quây quần như những chú chim sẻ, say sưa trao đổi về trận bóng hôm qua hay những bộ phim hoạt hình mới. Các bạn khác lại túm tụm quanh chiếc bảng đen, vừa nhăn mặt suy tư vừa trao đổi bài tập, đôi khi lại phá lên cười vì một câu nói đùa dí dỏm.
Cảnh sinh hoạt trong lớp học không chỉ là những giờ học nghiêm túc, mà còn là sự đan xen giữa tập trung và thư giãn, tạo nên một môi trường ấm áp như một mái nhà thứ hai. Tôi luôn trân trọng những khoảnh khắc này, nơi mỗi ngày đều là một niềm vui và sự tiến bộ không ngừng của cả tập thể.