Đào Thị Khánh Ly

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Thị Khánh Ly
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Trong thế giới nhân vật của Truyện Kiều, nếu Thúy Kiều là hiện thân của nỗi đau thân phận thì Từ Hải lại là kết tinh của khát vọng tự do và công lý. Đoạn trích về cuộc gặp gỡ "kỳ phùng địch thủ" giữa một "đấng anh hào" và một "mắt xanh tinh đời" không chỉ là sự kết duyên tài sắc mà còn là sự va chạm giữa hai tư tưởng lớn. Nguyễn Du đã tạc dựng bức chân dung Từ Hải bằng những nét vẽ mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh", khẳng định một bản ngã phi thường, đứng ngoài mọi khuôn khổ chật hẹp của lễ giáo. Thế nhưng, vẻ đẹp của Từ không chỉ nằm ở sức mạnh cơ bắp hay lược thao, mà còn ở tâm hồn nghệ sĩ và cái nhìn nhân văn vượt thời đại. Giữa chốn lầu hồng bụi bặm, ông không tìm một món hàng sắc tộc mà tìm một "tri kỷ" - người có thể đọc thấu cái "can tràng" của bậc trượng phu. Ngược lại, Thúy Kiều với nhãn quan sắc bén đã vượt qua vẻ ngoài phong trần để nhận ra chân tướng "mây rồng", gửi gắm niềm tin vào một "lượng cả bao dung". Cuộc đối thoại giữa họ là bản giao hưởng của sự thấu hiểu, nơi những mặc cảm về thân phận "bèo bọt" bị đẩy lùi bởi sự trân trọng và lời hứa "muôn chung nghìn tứ". Bằng bút pháp ước lệ kết hợp với ngôn ngữ đối thoại giàu cá tính, Nguyễn Du đã nâng tầm cuộc hội ngộ này thành biểu tượng cho lý tưởng tự do và sự cứu rỗi của tri âm.
Câu 2:
Có một nhà văn từng chiêm nghiệm: "Hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là một hành trình của sự dâng hiến." Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, khi chủ nghĩa cá nhân và những giá trị vật chất hào nhoáng đôi khi che lấp đi những nhịp đập chân thành, thì sự hy sinh thầm lặng vẫn lấp lánh như những vì sao trong đêm tối, không phô trương nhưng lại là ánh sáng dẫn đường cho nhân tính. Sự hy sinh thầm lặng, hiểu một cách sâu sắc nhất, chính là việc sẵn sàng từ bỏ lợi ích, sự an nhàn hay thậm chí là danh tiếng của bản thân để vun đắp cho hạnh phúc của người khác và sự tốt đẹp của cộng đồng mà không cần một lời xướng tên hay một tấm bằng khen tặng.

Sự hy sinh ấy không nhất thiết phải là những hành động kinh thiên động địa, mà nó hiện hữu trong từng mạch ngầm của đời sống. Đó là bóng dáng tảo tần của người mẹ, người cha cả một đời "thắt lưng buộc bụng", giấu đi những nhọc nhằn trên đôi bàn tay chai sạn để đổi lấy nụ cười và tương lai tươi sáng cho con trẻ. Đó là những người lính nơi biên thùy xa xôi, những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu chống dịch, hay những người công nhân quét rác thầm lặng dọn dẹp những "vết xước" của đô thị khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Họ giống như rễ cây đâm sâu vào lòng đất cằn cỗi, chịu đựng bóng tối và sự ẩm thấp để nuôi dưỡng những đóa hoa rực rỡ và những tán lá xanh rì trên cao. Sự hy sinh thầm lặng chính là cốt tủy của lòng nhân ái, là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất gắn kết con người với con người giữa một thế giới đầy biến động. Tại sao sự hy sinh lại cần phải "thầm lặng"? Bởi lẽ, khi sự tử tế đi kèm với sự phô trương, nó đôi khi trở thành một món hàng để trao đổi danh tiếng. Ngược lại, sự hy sinh thầm lặng xuất phát từ một tâm thế tự nguyện thuần khiết, không vụ lợi. Nó tạo ra một sức mạnh cảm hóa mãnh liệt, thức tỉnh phần "người" trong mỗi cá nhân. Khi ta chứng kiến một người âm thầm sẻ chia mà không đòi hỏi đền đáp, ta nhận ra rằng giá trị đích thực của một con người không nằm ở những gì họ "vơ vào", mà ở những gì họ "cho đi". Chính những "anh hùng không áo choàng" ấy đã và đang dệt nên một mạng lưới an sinh tinh thần, giữ cho xã hội không bị khô héo bởi sự vô cảm. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, sự hy sinh thầm lặng đôi khi bị hiểu lầm là sự nhu nhược hoặc bị lợi dụng bởi sự ích kỷ của kẻ khác. Chúng ta cần hiểu rằng, hy sinh thầm lặng không đồng nghĩa với việc tự triệt tiêu giá trị bản thân một cách mù quáng. Đó phải là sự lựa chọn của một bản lĩnh kiên cường, một trái tim giàu có biết rõ mục đích của mình. Đồng thời, xã hội cũng cần có cái nhìn thấu cảm để trân trọng và bảo vệ những giá trị thầm lặng ấy, thay vì chỉ tung hô những điều phù phiếm trên bề mặt truyền thông. Cuộc sống không cần tất cả chúng ta phải trở thành những vĩ nhân, nhưng thế giới sẽ lạnh lẽo biết bao nếu thiếu đi những hy sinh thầm lặng. Mỗi chúng ta, dù là ai, cũng có thể chọn sống như một dòng sông âm thầm mang phù sa bồi đắp cho những bờ bãi xa lạ. Đừng đợi đến khi được tôn vinh mới hành động, bởi bản thân việc sống đẹp đã là một phần thưởng vô giá. Khép lại trang văn, tôi chợt nhớ đến hình ảnh của những bông hoa dại ven đường, chẳng ai đặt tên, chẳng ai tưới tắm, nhưng vẫn lặng lẽ tỏa hương làm đẹp cho đời. Sự hy sinh thầm lặng chính là thứ hương thơm bền bỉ ấy – thứ hương thơm không cần gió phát tán mà vẫn len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn mỗi con người, nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của việc tồn tại: Sống là để dâng hiến, dù là trong lặng im.


Câu 1 :Thể thơ của văn bản trên là thể thơ Lục bát. Câu 2 :Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh (nơi Thúy Kiều đang bị giam lỏng, cụ thể là ở buồng riêng tại lầu của Tú Bà). Câu 3 Biện pháp tu từ: Ẩn dụ (thông qua các hình ảnh: cỏ nội hoa hènthân bèo bọt).
  • Tác dụng:
  • Về nội dung: Nhấn mạnh thân phận nhỏ bé, rẻ rúng và cuộc đời đầy trôi nổi, bất hạnh của Thúy Kiều trong xã hội cũ.
  • Về thái độ: Thể hiện sự khiêm nhường, tự trọng nhưng cũng đầy xót xa của nàng khi nói về bản thân mình trước một bậc anh hùng như Từ Hải.
  • Về nghệ thuật: Làm cho lời nói trở nên giàu hình ảnh, tăng sức biểu cảm và khơi gợi sự đồng cảm nơi người đọc.
  • Câu 4: Nhận xét về nhân vật Từ Hải
    Qua đoạn trích, Từ Hải hiện lên là hình tượng người anh hùng lý tưởng mang tầm vóc vũ trụ:
  • Vẻ đẹp khí phách: Là người có bản lĩnh phi thường, hiên ngang ("đội trời đạp đất"), không cam chịu sống cuộc đời bình thường mà luôn khao khát vẫy vùng giữa bốn phương.
  • Tài năng xuất chúng: Giỏi cả võ nghệ lẫn binh pháp ("lược thao gồm tài").
  • Tâm hồn tri kỷ: Có cái nhìn tinh đời và tấm lòng trân trọng cái đẹp, tài năng. Từ Hải không coi Kiều là kỹ nữ mà nhìn nàng bằng con mắt của một người bạn tâm giao.
  • Câu 5:
  • Tình cảm, cảm xúc: Sự ngưỡng mộtrân trọng và niềm hy vọng.
  • Lý do:
  • Ngưỡng mộ: Trước vẻ đẹp hào hùng, khí phách và tấm lòng trọng nghĩa khinh tài của Từ Hải – một người anh hùng không màng đến xuất thân, chỉ trân trọng tài năng và tâm hồn của Kiều.
  • Trân trọng: Mối nhân duyên "tri kỷ" cao đẹp. Giữa cuộc đời đầy rẫy sự lừa lọc, việc hai con người tài hoa thấu hiểu và tìm thấy sự đồng điệu ở nhau ("tâm phúc tương cờ") là một giá trị nhân văn sâu sắc.
  • Hy vọng: Cảm thấy vui mừng và hy vọng vào một bước ngoặt mới cho cuộc đời Thúy Kiều. Sau bao nhiêu tủi nhục, nàng đã gặp được người có đủ sức mạnh và tấm lòng để cứu vớt mình khỏi chốn bùn nhơ.

câu 1:

Trong mạch ngầm của văn hóa Kinh Bắc, hình tượng nhân vật Hoàng Cầm hiện lên như một biểu tượng lãng tử mang linh hồn thiêng liêng của vùng đất nghìn năm văn hiến. Trước hết, nhân vật này được khắc họa với một cái tôi nghệ sĩ đầy kiêu bạc nhưng cũng vô cùng nhạy cảm, người luôn mải miết đi tìm những giá trị tinh thần hư ảo như hình bóng chiếc "lá diêu bông". Đúng như nhận định: “Hoàng Cầm không đi tìm cái mới, ông đi tìm cái đẹp đã bị đánh mất”, hình tượng ông gắn liền với hành trình truy tìm bản sắc giữa dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Điểm nhấn đặc biệt của nhân vật chính là sự giao thoa giữa thực và mộng; ông không chỉ sống trong hiện tại xô bồ mà còn đắm mình trong không gian huyền thoại của những vần thơ rực rỡ: "Cúi mình trên dòng sông Đuống /Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ". Qua đó, tác giả làm nổi bật thân phận của một người trí thức luôn trăn trở trước sự phôi pha của những giá trị truyền thống. Hoàng Cầm chính là hiện thân cho sự thủy chung son sắt với nguồn cội, biến nỗi đau thân phận thành những rung cảm nghệ thuật tinh tế. Tóm lại, hình tượng Hoàng Cầm không chỉ là một chân dung cá nhân mà còn là lời khẳng định về sức sống bất diệt của văn hóa nội sinh, là gạch nối định mệnh giữa quá khứ nghìn năm và tâm thế hiện đại của một con người tài hoa.

câu 2:

Trong cuốn "The Element", Sir Ken Robinson từng nhận định: “Sáng tạo là trí thông minh mang tính hành động”. Giữa một kỷ nguyên hiện đại khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế những kỹ năng lập trình sẵn, sáng tạo không còn là một "đặc ân" dành riêng cho giới nghệ sĩ, mà đã trở thành "mã gen" sinh tồn của con người. Đó không chỉ là việc tạo ra cái mới chưa từng có, mà là khả năng tái định nghĩa những điều cũ kỹ, tìm ra giải pháp tối ưu từ những mảnh ghép vụn vặt của đời sống.

Trước hết, sáng tạo chính là đòn bẩy của tiến bộ và là chìa khóa mở cánh cửa tương lai. Trong bối cảnh thế giới phẳng, kiến thức là tài nguyên mở, nhưng khả năng kết nối chúng để tạo ra giá trị mới lại nằm ở tư duy sáng tạo. Từ những chiếc xe điện Tesla thay đổi diện mạo ngành vận tải đến công nghệ xanh chống biến đổi khí hậu, tất cả đều bắt nguồn từ những tâm hồn khước từ sự rập khuôn. Sáng tạo giúp con người phá vỡ những định kiến xơ cứng, biến những điều "không thể" thành "có thể". Nếu thiếu đi ngọn lửa này, nhân loại sẽ mãi chỉ là những vòng lặp nhàm chán của những lề thói cũ, và sự trì trệ sẽ là dấu chấm hết cho mọi nền văn minh.

Tuy nhiên, ý nghĩa sâu xa nhất của sáng tạo không nằm ở giá trị vật chất, mà ở sự khẳng định bản ngã cá nhân. Giữa một xã hội hiện đại dễ khiến con người bị hòa tan vào đám đông, sáng tạo chính là cách chúng ta khắc ghi dấu ấn vào vũ trụ. Khi một người trẻ tìm ra phương pháp học tập mới, hay một nghệ nhân cách tân món đồ truyền thống, họ đang thực hiện một hành trình tự thức. Sáng tạo khiến cuộc sống không còn là một sự tồn tại sinh học thuần túy mà trở thành một trải nghiệm thẩm mỹ đầy say mê. Nó là liều thuốc giải độc cho sự đơn điệu, giúp con người tìm thấy niềm vui trong lao động và hy vọng trong gian khó. Đúng như Steve Jobs từng nói: “Sáng tạo chỉ là kết nối các điểm lại với nhau”, chính sự kết nối khác biệt đó tạo nên diện mạo riêng biệt cho mỗi cá thể.

Thế nhưng, ta cũng cần nhìn nhận lại một nghịch lý: Sáng tạo không đồng nghĩa với sự vô độ hay lập dị. Một sự sáng tạo chân chính phải gắn liền với trách nhiệm đạo đức và giá trị nhân văn. Sáng tạo mà hủy hoại môi trường hay tha hóa nhân cách thì đó chỉ là sự "phá hoại có tính toán". Trong kỷ nguyên số, chúng ta đang đối mặt với sự lười biếng tư duy khi quá phụ thuộc vào các công cụ hỗ trợ. Vì vậy, việc nuôi dưỡng tư duy phản biện và bản lĩnh dám khác biệt chính là mảnh đất màu mỡ để hạt mầm sáng tạo được nảy nở một cách lành mạnh nhất.

Tóm lại, sáng tạo là ngọn lửa tiền sử mà mỗi chúng ta phải giữ cho cháy mãi trong lồng ngực giữa cơn gió lốc của thời đại 4.0. Đừng sợ hãi những sai lầm, bởi “sáng tạo là cho phép bản thân mắc sai lầm, nghệ thuật là biết cái nào nên giữ lại” (Scott Adams). Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, tôi hiểu rằng: Sáng tạo hay là chết. Chúng ta phải chọn cách rực rỡ nhất để ghi tên mình vào dòng chảy của nhân loại bằng chính tư duy khác biệt và trái tim đầy khát vọng của mình.


.

Câu 1: Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản là: tự sự, miêu tả và biểu cảm

Câu 2: Văn bản kể về quá trình anh bộ đội Hoàng Cầm suy nghĩ, sáng tạo và thử nghiệm để tạo ra bếp Hoàng Cầm, giúp bộ đội nấu ăn mà không bị lộ khói trong thời chiến

Câu 3: Cảm hứng chủ đạo của tác giả được thể hiện trong văn bản là sự ca ngợi tinh thần sáng tạo, trách nhiệm và lòng yêu nước của người lính Hoàng Cầm, đồng thời bày tỏ niềm tự hào về những đóng góp thầm lặng của họ trong kháng chiến

Câu 4: Nội dung văn bản: Văn bản kể lại câu chuyện về anh bộ đội Hoàng Cầm đã sáng tạo ra bếp Hoàng Cầm, một sáng kiến quan trọng giúp bộ đội nấu ăn an toàn, tránh bị phát hiện trong chiến tranh, qua đó tôn vinh trí tuệ, sự tận tâm và đóng góp của người lính trong kháng chiến

Câu 5: Trong văn bản em ấn tượng nhất với chi tiết Hoàng Cầm miệt mài đào hàng chục cái bếp trong rừng để thử nghiệm.Vì chi tiết này cho thấy sự kiên trì, sáng tạo và tinh thần trách nhiệm của anh đối với đồng đội, luôn mong muốn tìm ra cách nấu ăn an toàn để bảo vệ bộ đội

.

câu 1:

Trong mạch ngầm của văn hóa Kinh Bắc, hình tượng nhân vật Hoàng Cầm hiện lên như một biểu tượng lãng tử mang linh hồn thiêng liêng của vùng đất nghìn năm văn hiến. Trước hết, nhân vật này được khắc họa với một cái tôi nghệ sĩ đầy kiêu bạc nhưng cũng vô cùng nhạy cảm, người luôn mải miết đi tìm những giá trị tinh thần hư ảo như hình bóng chiếc "lá diêu bông". Đúng như nhận định: “Hoàng Cầm không đi tìm cái mới, ông đi tìm cái đẹp đã bị đánh mất”, hình tượng ông gắn liền với hành trình truy tìm bản sắc giữa dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Điểm nhấn đặc biệt của nhân vật chính là sự giao thoa giữa thực và mộng; ông không chỉ sống trong hiện tại xô bồ mà còn đắm mình trong không gian huyền thoại của những vần thơ rực rỡ: "Cúi mình trên dòng sông Đuống /Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ". Qua đó, tác giả làm nổi bật thân phận của một người trí thức luôn trăn trở trước sự phôi pha của những giá trị truyền thống. Hoàng Cầm chính là hiện thân cho sự thủy chung son sắt với nguồn cội, biến nỗi đau thân phận thành những rung cảm nghệ thuật tinh tế. Tóm lại, hình tượng Hoàng Cầm không chỉ là một chân dung cá nhân mà còn là lời khẳng định về sức sống bất diệt của văn hóa nội sinh, là gạch nối định mệnh giữa quá khứ nghìn năm và tâm thế hiện đại của một con người tài hoa.

câu 2:

Trong cuốn "The Element", Sir Ken Robinson từng nhận định: “Sáng tạo là trí thông minh mang tính hành động”. Giữa một kỷ nguyên hiện đại khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế những kỹ năng lập trình sẵn, sáng tạo không còn là một "đặc ân" dành riêng cho giới nghệ sĩ, mà đã trở thành "mã gen" sinh tồn của con người. Đó không chỉ là việc tạo ra cái mới chưa từng có, mà là khả năng tái định nghĩa những điều cũ kỹ, tìm ra giải pháp tối ưu từ những mảnh ghép vụn vặt của đời sống.

Trước hết, sáng tạo chính là đòn bẩy của tiến bộ và là chìa khóa mở cánh cửa tương lai. Trong bối cảnh thế giới phẳng, kiến thức là tài nguyên mở, nhưng khả năng kết nối chúng để tạo ra giá trị mới lại nằm ở tư duy sáng tạo. Từ những chiếc xe điện Tesla thay đổi diện mạo ngành vận tải đến công nghệ xanh chống biến đổi khí hậu, tất cả đều bắt nguồn từ những tâm hồn khước từ sự rập khuôn. Sáng tạo giúp con người phá vỡ những định kiến xơ cứng, biến những điều "không thể" thành "có thể". Nếu thiếu đi ngọn lửa này, nhân loại sẽ mãi chỉ là những vòng lặp nhàm chán của những lề thói cũ, và sự trì trệ sẽ là dấu chấm hết cho mọi nền văn minh.

Tuy nhiên, ý nghĩa sâu xa nhất của sáng tạo không nằm ở giá trị vật chất, mà ở sự khẳng định bản ngã cá nhân. Giữa một xã hội hiện đại dễ khiến con người bị hòa tan vào đám đông, sáng tạo chính là cách chúng ta khắc ghi dấu ấn vào vũ trụ. Khi một người trẻ tìm ra phương pháp học tập mới, hay một nghệ nhân cách tân món đồ truyền thống, họ đang thực hiện một hành trình tự thức. Sáng tạo khiến cuộc sống không còn là một sự tồn tại sinh học thuần túy mà trở thành một trải nghiệm thẩm mỹ đầy say mê. Nó là liều thuốc giải độc cho sự đơn điệu, giúp con người tìm thấy niềm vui trong lao động và hy vọng trong gian khó. Đúng như Steve Jobs từng nói: “Sáng tạo chỉ là kết nối các điểm lại với nhau”, chính sự kết nối khác biệt đó tạo nên diện mạo riêng biệt cho mỗi cá thể.

Thế nhưng, ta cũng cần nhìn nhận lại một nghịch lý: Sáng tạo không đồng nghĩa với sự vô độ hay lập dị. Một sự sáng tạo chân chính phải gắn liền với trách nhiệm đạo đức và giá trị nhân văn. Sáng tạo mà hủy hoại môi trường hay tha hóa nhân cách thì đó chỉ là sự "phá hoại có tính toán". Trong kỷ nguyên số, chúng ta đang đối mặt với sự lười biếng tư duy khi quá phụ thuộc vào các công cụ hỗ trợ. Vì vậy, việc nuôi dưỡng tư duy phản biện và bản lĩnh dám khác biệt chính là mảnh đất màu mỡ để hạt mầm sáng tạo được nảy nở một cách lành mạnh nhất.

Tóm lại, sáng tạo là ngọn lửa tiền sử mà mỗi chúng ta phải giữ cho cháy mãi trong lồng ngực giữa cơn gió lốc của thời đại 4.0. Đừng sợ hãi những sai lầm, bởi “sáng tạo là cho phép bản thân mắc sai lầm, nghệ thuật là biết cái nào nên giữ lại” (Scott Adams). Là một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, tôi hiểu rằng: Sáng tạo hay là chết. Chúng ta phải chọn cách rực rỡ nhất để ghi tên mình vào dòng chảy của nhân loại bằng chính tư duy khác biệt và trái tim đầy khát vọng của mình.


.