Nguyễn Hà Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
"Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu / Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ".Đại thi hào Nguyễn Du từng đúc kết rằng mọi cảnh vật trong thơ ca đều là tấm gương phản chiếu tâm hồn con người. Thật vậy, đoạn trích kể về cuộc trở lại vườn Thúy của Kim Trọng sau nửa năm xa cách,bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình điêu luyện, Nguyễn Du đã khắc họa một không gian hoang phế, đối lập hoàn toàn với vẻ rực rỡ của buổi thề nguyền xưa cũ. Những hình ảnh "vách mưa rã rời", "rêu phong dấu giày" hay "gai góc mọc đầy" không chỉ miêu tả sự tàn tạ của cảnh vật mà còn soi thấu nỗi bàng hoàng, dự cảm bất trắc trong lòng Kim Trọng. Đặc biệt, điển tích "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" đã nhấn mạnh bi kịch "cảnh còn người mất", tạo nên sự hụt hẫng tột độ. Khi đối diện với sự thật phũ phàng về gia biến nhà họ Vương qua lời kể của ông bà Vương, nỗi đau ấy càng trở nên nhức nhối. Đoạn trích không chỉ ca ngợi tấm lòng thủy chung của Kim Trọng mà còn bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc của tác giả trước những nghịch cảnh éo le đẩy đưa con người vào cảnh tan tác. Qua đó, ta thấy được tài năng bậc thầy của thi hào dân tộc trong việc điều khiển ngôn từ và xây dựng tâm lý nhân vật qua những chi tiết ngoại cảnh đầy ám ảnh.
Câu 2:
Giữa nhịp sống hối hả và đầy thực dụng của thế kỷ XXI, khi con người ta thường cân đo đong đếm mọi giá trị bằng vật chất và sự nổi tiếng, thì đâu đó vẫn luôn tồn tại những dòng chảy ngầm đầy cao quý: đó là sự hi sinh thầm lặng. Sự hi sinh ấy không cần tiếng vang của trống trận, không cần ánh hào quang của truyền thông, nhưng lại chính là mạch máu nuôi dưỡng sự tử tế và hạnh phúc của nhân loại.
Hi sinh thầm lặng không phải là điều gì quá xa xôi hay viển vông. Đó là việc một người sẵn sàng đặt lợi ích của tập thể, của người khác lên trên cái tôi cá nhân một cách tự nguyện. Nó không đi kèm với điều kiện "cho đi để nhận lại", cũng chẳng cần một tấm bằng khen hay sự tung hô của đám đông. Nó giản đơn là một sự lựa chọn của trái tim và lương tâm.
Chúng ta có thể bắt gặp sự hi sinh ấy ngay trong chính ngôi nhà của mình. Đó là đôi bàn tay thô ráp của cha, là những nếp nhăn trên trán mẹ những người đã gác lại những giấc mơ thời trẻ để chắt chiu từng đồng nuôi con ăn học. Bước ra ngoài xã hội, ta thấy những người chiến sĩ nơi biên cương hải đảo, gác lại nỗi nhớ nhà để canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Hay đó là hình ảnh những người công nhân môi trường lặng lẽ làm việc dưới ánh đèn đường hiu hắt khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, để sáng mai thức dậy, chúng ta có một không gian sạch đẹp. Họ là những "anh hùng vô danh", những người thợ xây thầm lặng đắp xây nên bức tường kiên cố của đạo đức xã hội.
Sự hi sinh thầm lặng có sức mạnh cảm hóa vô cùng lớn lao. Nó như một làn hương nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, làm dịu đi những gai góc của cuộc đời thực dụng. Khi một người hi sinh mà không cần báo đáp, họ đã gieo vào lòng người khác hạt mầm của lòng biết ơn và sự tử tế, từ đó tạo nên một vòng xoáy lan tỏa của những điều tốt đẹp. Một xã hội sẽ ra sao nếu ai cũng chỉ biết vun vén cho bản thân mình? Chắc chắn đó sẽ là một xã hội lạnh lẽo và khô cằn.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện nay vẫn còn những kẻ sống ích kỷ, "vô cảm" trước nỗi đau của đồng loại. Tệ hơn, có những người biến việc làm thiện nguyện hay sự hi sinh thành công cụ để "làm màu", để đổi lấy sự nổi tiếng ảo trên mạng xã hội. Đó không phải là hi sinh, đó là một sự đánh đổi vụ lợi.
Cuộc sống không yêu cầu tất cả chúng ta phải trở thành những vĩ nhân, nhưng cuộc sống cần những tâm hồn biết sống vì người khác. Sự hi sinh thầm lặng không làm chúng ta nghèo đi, trái lại, nó làm tâm hồn ta giàu có và thanh thản hơn bao giờ hết. Bản thân mỗi người trẻ hôm nay cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và biết ơn những điều thầm lặng ấy, đồng thời sẵn sàng góp nhặt những viên gạch nhỏ bé của sự tử tế để cuộc đời này thêm xanh.
Như ai đó đã từng nói: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Sự hi sinh thầm lặng, dù nhỏ bé đến đâu, cũng chính là câu trả lời ý nghĩa nhất cho giá trị của một kiếp người.
Câu 1:
-Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ viết theo thể thơ lục bát
Câu 2:
-Văn bản là sự kết hợp giữa ngôn ngữ của người kể chuyện và ngôn ngữ của nhân vật.
Câu 3:
-Tóm tắt lại văn bản theo các sự kiện chính,có 4 sự kiện lớn sau:
+Kim Trọng trở lại:sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương,Kim Trọng vội vã quay lại để tìm Thuý Kiều.
+Cảnh vật hoang tàn: Chàng đối diện với khu vườn cũ giờ đây đã thay đổi: cỏ mọc đầy, tường đổ nát, vắng lặng không bóng người.
+Dò hỏi tin tức: Kim Trọng hỏi thăm hàng xóm và biết được gia đình họ Vương gặp biến cố lớn.
+Cuộc gặp gỡ đau thương: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, nghe cha mẹ Kiều kể lại chi tiết việc nàng hy sinh tình riêng, nhờ em trả nghĩa cho chàng rồi đau đớn, xót xa.
Câu 4:
Theo em,hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là:
Về ý nghĩa thực: Cây đào vẫn nở rộ,rực rỡ khoe sắc vươn mình giống như mùa xuân năm trước.
Nhưng lại khẳng định sự đối lập gay gắt giữa thiên nhiên vĩnh hằng và con người hữu hạn.Cảnh vật vẫn đẹp,nguyên vẹn,nhưng người con gái ngày xưa đã không còn ở đó.Gợi nên một cảm giác xót xa,hụt hẫng,trống vắng trong lòng Kim Trọng.
Câu 5:
Trong đoạn trích:
Sập sè én liệng lầu không,
Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày.
Cuối tường gai góc mọc đầy,
Đi về này những lối này năm xưa!
Biện pháp tả cảnh ngụ tình được miêu tả qua các từ ngữ,hình ảnh như:"lầu không", "cỏ lan mặt đất", "rêu phong", "gai góc mọc đầy".Miêu tả sự hoang phế,hiu quạnh.
Tác dụng: Khắc họa nỗi cô đơn, bàng hoàng cảnh vật tàn tạ phản chiếu tâm trạng lo âu, dự cảm chẳng lành của Kim Trọng khi thấy nơi từng đầy ắp kỷ niệm nay chỉ còn là sự đổ nát. Tăng sức gợi hình, gợi cảm,thay vì nói trực tiếp "tôi đang buồn", Nguyễn Du dùng cảnh vật để "nói hộ" lòng người, khiến nỗi đau trở nên thấm thía và có sức ám ảnh hơn đối với độc giả.