Dương Đức Huy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Truyện Kiều được coi là một trong những tác phẩm văn học xuất sắc nhất trong nền văn học Việt Nam, nó không chỉ là một tác phẩm văn học trung đại bình thường mà còn là tấm gương soi chiếu bi kịch của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Một trong những phân cảnh khiến người đọc ám ảnh nhất đó là khi Kim Trọng trở lại tìm Kiều sau nửa năm chịu tang. "Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa", "Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời…", "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông", "Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày". Khi Kim Trọng trở về ngỡ rằng mọi chuyện sẽ êm đẹp khi được ở bên Kiều, nhưng trái với suy nghĩ, đập vào mắt chàng là khung cảnh hoang tàn, lạnh lèo, mất mát đầy chia ly. Cảnh vật như có sự sống phản ảnh tâm trạng của chàng lúc này. "Hỏi ông, ông mắc tụng đình", "Hỏi nàng, nàng đã bán mình chuộc cha". Qua lời kể của vương ông và biết rằng Kiều đã bán mình để chuộc cha, gia đình sa sút, khó khăn, những câu nói dồn dập này như đánh thẳng vào trái tim Kim Trọng, chàng sụp đổ hoàn vì mất mát quá lớn. "Bán mình nó phải tìm đường cứu cha"..."Mượn con em nó Thúy Vân thay lời". Qua lời của cha mẹ Kiều, ta có thể thấy rằng Thúy Kiều vừa là người con hiếu thảo đã hi sinh thân xác của mình để cứu gia đình, vừa là một người thủy chung, trọng tình, trọng nghĩa nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa. Tóm lại, đoạn trích trên là một trong những đoạn trích tiêu biểu nhất, bằng cách sử dụng ngôn ngữ, biện pháp tả cảnh ngụ tình, Nguyễn Du đã thể hiện được tâm trạng bất ngờ, ngỡ ngàng, đau đớn, day dứt của Kim Trọng khi biết rằng Kiều đã bán mình chuộc cha và qua đó tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp, sự hi sinh cao cả của Thúy Kiều đồng thời đồng cảm với số phận bạc phận của họ.
Câu 1:
Bài làm
Truyện Kiều được coi là một trong những tác phẩm văn học xuất sắc nhất trong nền văn học Việt Nam, nó không chỉ là một tác phẩm văn học trung đại bình thường mà còn là tấm gương soi chiếu bi kịch của những người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Một trong những phân cảnh khiến người đọc ám ảnh nhất đó là khi Kim Trọng trở lại tìm Kiều sau nửa năm chịu tang. "Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa", "Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời…", "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông", "Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày". Khi Kim Trọng trở về ngỡ rằng mọi chuyện sẽ êm đẹp khi được ở bên Kiều, nhưng trái với suy nghĩ, đập vào mắt chàng là khung cảnh hoang tàn, lạnh lèo, mất mát đầy chia ly. Cảnh vật như có sự sống phản ảnh tâm trạng của chàng lúc này. "Hỏi ông, ông mắc tụng đình", "Hỏi nàng, nàng đã bán mình chuộc cha". Qua lời kể của vương ông và biết rằng Kiều đã bán mình để chuộc cha, gia đình sa sút, khó khăn, những câu nói dồn dập này như đánh thẳng vào trái tim Kim Trọng, chàng sụp đổ hoàn vì mất mát quá lớn. "Bán mình nó phải tìm đường cứu cha"..."Mượn con em nó Thúy Vân thay lời". Qua lời của cha mẹ Kiều, ta có thể thấy rằng Thúy Kiều vừa là người con hiếu thảo đã hi sinh thân xác của mình để cứu gia đình, vừa là một người thủy chung, trọng tình, trọng nghĩa nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa. Tóm lại, đoạn trích trên là một trong những đoạn trích tiêu biểu nhất, bằng cách sử dụng ngôn ngữ, biện pháp tả cảnh ngụ tình, Nguyễn Du đã thể hiện được tâm trạng bất ngờ, ngỡ ngàng, đau đớn, day dứt của Kim Trọng khi biết rằng Kiều đã bán mình chuộc cha và qua đó tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp, sự hi sinh cao cả của Thúy Kiều đồng thời đồng cảm với số phận bạc phận của họ.