Đoàn Phương Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đoàn Phương Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích trong Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du đã tái hiện thành công nỗi đau thương, bàng hoàng của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy sau nửa năm chịu tang chú ở Liêu Dương. Với bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, tác giả mượn sự hoang tàn của cảnh vật để phơi bày tâm trạng nhân vật. Hình ảnh "lầu không", "cỏ lan mặt đất", "gai góc mọc đầy" không chỉ miêu tả sự tàn tạ của không gian mà còn là hiện thân cho sự đổ vỡ của một mối tình tuyệt đẹp. Đặc biệt, điển cố hoa đào "năm ngoái còn cười gió đông" đã tạo nên sự tương phản gay gắt giữa sự bất biến của thiên nhiên và sự đổi thay nghiệt ngã của số phận con người. Ngôn ngữ thơ lục bát bình dị nhưng giàu sức gợi hình, cùng các hình ảnh ước lệ như "vật mình vẫy gió", "dầm dề giọt ngọc" đã khắc họa sâu sắc nỗi đau đớn, xót xa đến cực độ của chàng Kim trước hung tin gia đình người yêu gặp biến cố. Qua đó, đoạn trích không chỉ cho thấy tình cảm thủy chung của Kim Trọng mà còn thể hiện tấm lòng nhân đạo, sự cảm thông sâu sắc của Nguyễn Du trước bi kịch tình yêu và thân phận con người.

Câu 2

Trong dòng chảy hối hả và khắc nghiệt của cuộc sống hiện đại, khi những giá trị vật chất và sự phô trương đôi khi được đặt lên hàng đầu, ta vẫn cảm thấy ấm lòng bởi những tia sáng của lòng nhân ái. Một trong những vẻ đẹp đạo đức cao quý nhất, bền bỉ nhất chính là sự hi sinh thầm lặng. Đó là những cống hiến âm thầm, không cần tên tuổi, không mưu cầu đền đáp, nhưng lại chính là mạch ngầm nuôi dưỡng tâm hồn con người và gắn kêts xã hội

Trước hết ta cần nhiều sự hi sinh thầm lặng là gì? đó là một việc cá nhân tự nguyện đặt lợi ích,hạnh phúc của người khác hoặc cộng đồng tên trên lợi ích riêng của bản thân .Điều nên làm là sự cao cả tích đức chính là tính chất "thầm lặng "họ làm việc tốt trong âm thầm, lặng lẽ ,không cần sự tung hô của đám đông hay sự ghi nhận của truyền thông

Sự hi sinh thầm lặng hiện hữu ngay trong những điều gần gũi nhất.Trong gia đình,đó là hình ảnh cha mẹ lam lũ,chất bóc từng đồng nhường những miếng ngon nhất cho con,thức khuya dậy sớm để lo cho con một tương lai đủ đầy.Sự hi sinh ấy tự nhiên là hơi thở,cha mẹ xem đó là trách nhiệm và hạnh phúc mà chẳng bao giờ tính toán thiệt hơn. Bước ra ngoài xã hội,ta bắt gặp những y bác sĩ giác lại niềm riêng để tổ chức bên giường bệnh. Những người thầy người cô tình nguyện cấm bạn ở vùng sâu vùng xa để mang con chữ đến trẻ em nghèo.Hay đơn giản hơn đó là những người lao động quét rác thức khuya những tình nguyện viên âm thầm hỗ trợ người vô gia cư trong ngày đông

Ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng vô cùng to lớn.Đối với người thực hiện, việc trao đi giúp họ tìm thấy những ý nghĩa đích thực của cuộc sống, nuôi dưỡng một tâm hồn phong phú và nhân hậu. Họ cảm thấy hạnh phúc khi thấy người khác tốt đẹp hơn, từ đó hoàn thiện nhân cách của chính mình.Đối với người nhận, sự hi sinh này chính là nguồn động lực to lớn, giúp họ có thêm niềm tin vào lòng tốt với sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh.Một xã hội có nhiều sự hi sinh thầm lặng sẽ là một xã hội nhân văn, nơi sự nghịch cảnh bị đẩy lùi và tình người được lan tỏa

Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay,p nhịp sống quá nhanh và sự lên ngôi của chủ nghĩa cá nhân đã khiến một bộ phận con người trở nên ích kỷ thực dụng.Có những kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên lợi ích của người khác vì lợi ích của riêng mình. Ngược lại, lại có những người làm việc thiện nhưng với mucj đích phô trương, đánh bóng tên tuổi thay vì xuất phát từ cái chân thành.Những biểu hiện ấy cần bị phê phán để trả lại đúng giá trị thiêng liêng cho sự hi sinh

Để giữ gìn và phát huy đức tính này, giáo dục đóng vai trò then chốt.Nhà trường và gia đình cần bồi dưỡng cho thế hệ trẻ lòng chắc, sự thấu cảm và tinh thần cộng đồng.Mỗi cá nhân cần học cách trân trọng những sự hi sinh mà đang được thụ hưởng, từ đó có ý thức chia sẻ và cống hiến tùy theo khả năng của mình

Sự khi sinh thầm lặng giống như những đóa hoa rừng, dù không có người ngắm vẫn âm thầm tỏa hương thơm ngát cho đời.Cuộc sống không cần quá nhiều những lời tuyên xưng hào nhoáng, nhưng cần rất nhiều những đôi bàn tay âm thầm nâng đỡ nhau.Mỗi chúng ta cần chọn cho mình một cách sống đẹp, biết hi sinh và sẻ chia để thế gian này mãi mãi là nơi ngập tràn tình thương

Câu 1 Thể loại:truyện thơ nôm

Câu 2 Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông

Câu 3 tóm tắt:

- Sự kiện 1:sau nửa năm về quê hộ tang chủ, Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều

- Sự kiện 2:gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều

- Sự kiện 3:tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kế rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than

Câu 4

-Hình ảnh này được tác giả gợi lên từ tứ thơ của Thôi Hộ

- Hình ảnh gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối vì cảnh cũ vận đây mà người xưa không thấy. - Hình ảnh gợi lên sự trở trêu, tương phản: Hoa vẫn cười với gió đông, còn lòng người thì buồn bã, nhớ nhung, thần thờ. Cái tươi tắn của hoa gợi lên nỗi tàn héo trong lòng người xưa không thấy - Hình ảnh gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối vì cảnh cũ vận đây mà người xưa không thấy - Hình ảnh gợi lên sự trở trêu, tương phản: Hoa vẫn cười với gió đông, còn lòng người thì buồn bã, nhớ nhung, thẫn thờ. Cái tươi tắn của hoa gợi lên nỗi tàn héo trong lòng người

Câu 5 Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là

- Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người - Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của Kim Trọng