Vũ Thị Hoài Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
công nỗi đau đớn, bàng hoàng của Kim Trọng khi trở lại tìm Kiều sau biến cố. Sau nửa năm xa cách, hình ảnh vườn Thúy hiện ra không còn vẻ "lơ thơ tơ liễu" ngày nào mà thay vào đó là sự hoang tàn: "đầy vườn cỏ mọc", "vách mưa rã rời". Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình của Nguyễn Du đã đạt đến trình độ bậc thầy khi dùng sự vắng lặng của không gian để diễn tả sự hụt hẫng trong lòng người. Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" như một nhát dao cứa vào lòng nhân vật, khẳng định sự nghiệt ngã của thời gian và số phận: cảnh cũ còn đây nhưng người xưa đã vắng bóng. Nỗi đau của Kim Trọng lên đến đỉnh điểm khi nghe tin "nàng đã bán mình chuộc cha". Những từ ngữ như "rụng rời", "ngao ngán", "ngơ ngẩn" đã lột tả tâm trạng tuyệt vọng của một người tình chung thủy khi đối mặt với bi kịch chia lìa. Qua đó, đoạn trích không chỉ thể hiện tình yêu sâu nặng của chàng Kim mà còn là tiếng khóc cảm thông của Nguyễn Du trước những kiếp người tài hoa bạc mệnh.
Câu 2 :
Trong bức tranh đa sắc của cuộc sống, nếu những hào quang rực rỡ thu hút ánh nhìn của đám đông thì những sự hy sinh thầm lặng lại giống như mạch nước ngầm mát lành, bền bỉ nuôi dưỡng tâm hồn nhân loại. Từ hình ảnh Thúy Kiều bán mình chuộc cha trong kiệt tác của Nguyễn Du, ta chợt nhận ra rằng: Sự hy sinh thầm lặng chính là một trong những vẻ đẹp cao quý nhất của con người trong mọi thời đại.
Hy sinh thầm lặng là việc sẵn sàng từ bỏ lợi ích, hạnh phúc, thậm chí là cả tương lai của bản thân để đem lại điều tốt đẹp cho người khác hoặc cho cộng đồng. Điều làm nên sự vĩ đại của nó chính là hai chữ "thầm lặng" – không phô trương, không cần sự tôn vinh hay đền đáp. Đó là một sự lựa chọn tự nguyện xuất phát từ tình yêu thương và trách nhiệm cao cả.
Trong cuộc sống hiện nay, sự hy sinh thầm lặng hiện hữu quanh ta dưới nhiều hình thái khác nhau. Đó là hình bóng cha mẹ tần tảo sớm khuya, nhịn ăn nhịn mặc để con có tấm áo mới, có tương lai tươi sáng ở giảng đường. Đó là những người chiến sĩ nơi biên cương hải đảo, gác lại nỗi nhớ nhà, quên đi tuổi thanh xuân để giữ gìn bình yên cho Tổ quốc. Chúng ta cũng chẳng thể quên hình ảnh những "thiên thần áo trắng" trong đại dịch, họ lặng lẽ giấu nỗi sợ hãi vào trong, chiến đấu quên mình giành giật sự sống cho bệnh nhân mà không một lời than vãn. Họ giống như những bông hoa dại, cứ lặng lẽ nở và tỏa hương, làm đẹp cho đời mà chẳng cần ai biết tên.
Sự hy sinh thầm lặng có sức mạnh cảm hóa và lan tỏa vô cùng lớn. Nó là sợi dây gắn kết giữa người với người, giúp xã hội bớt đi sự ích kỷ, vô cảm. Khi một người biết hy sinh vì người khác, họ đã gieo một hạt giống nhân ái vào lòng xã hội. Tuy nhiên, trong cuộc sống thực dụng ngày nay, vẫn còn đó những kẻ sống ích kỷ, chỉ biết đến lợi ích cá nhân, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên người khác để tiến thân. Lối sống đó thật đáng phê phán vì nó làm khô héo đi những giá trị đạo đức tốt đẹp.
Thế nhưng, hy sinh thầm lặng không có nghĩa là sự cam chịu bạc nhược hay mù quáng. Đó phải là sự hy sinh xứng đáng và có ý nghĩa. Chúng ta trân trọng sự hy sinh nhưng cũng cần biết yêu thương chính mình để có đủ sức mạnh lo cho người khác.
Tóm lại, sự hy sinh thầm lặng là biểu tượng của lòng vị tha và nhân cách cao thượng. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều lớn lao, vĩ đại. Chỉ cần một chút nhường nhịn, một chút quan tâm, một chút lo lắng cho người xung quanh cũng đủ để thắp sáng ngọn lửa ấm áp của tình người. Hãy học cách biết ơn những người đang thầm lặng cống hiến cho ta, và chính ta cũng hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó.
Câu1:
Văn bản trên thuộc thể loại : Truyện thơ nôm ( viết theo thể thơ lục bát).
Câu2:
Văn bản chủ yếu là ngôn ngữ của người kể chuyện ( ngôi thứ ba), kết hợp ngôn ngữ đối thoại của nhân vật( lời của ông bà Vương noí với Kim Trọng)
Câu 3:
1. Kim Trọng sau khi chịu tang chú xong, vội vàng quay trở lại vườn Thuý tìm Kiều.
2. Đến nơi, chàng bàng hoàng thấy cảnh vật hoang tàn, vắng vẻ , khác xưa hoàn toàn.
3. Kim Trọng hoỉ thăm láng giềng và tìm đến nơi ở mới của gia đình họ Vương.
4. Tại đây, chàng gặp lại Vương Quan và cha mẹ Kiều , nghe họ kể về gia biến: Kiều đã bán mình chuộc cha và em , rồi phải dấn thân vào nơi vô định .
5. Kim Trọng đau đớn, vật vã trước tin dữ .
Câu 4:
Hình ảnh : “ Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” là hình ảnh lấy ý từ câu thơ cổ của Thôi Hộ. Diễn tả sự đối lập nghiệt ngã giữa thiên nhiên tuần hoàn( cảnh cũ còn đó) và số phận con người thay đổi ( người xưa đã vắnng bóng). Nhấn mạnh nỗi cô đơn, hụt hẫng và xót xa của Kim Trọng khi đối diện với thực tại mất mát.
Câu 5:
Tác dụng :
Gợi lên sự tàn tạ , vắng lạnh của không gian.
Thể hiện sâu sắc tâm trạng bàng hoàng , lo âu và dự cảm chẳng lành của Kim Trọng . Cảnh vật không chỉ là thiên nhiên mà chính là “hiện thân” của nỗi đau sự tan vỡ.
Làm cho đoạn thơ giàu sức biểu cảm , giúp người đọc cảm nhận được tình cảnh bi thương của nhân vật thông qua hình ảnh trực quan.