Vũ Nghi Vân
Giới thiệu về bản thân
Diện tích hình chữ nhật đó là:
8 x 5=40(cm2)
Đáp số: 40 cm2
Câu 1.
Thể thơ của đoạn trích trên là thể thơ lục bát.
Câu 2.
Những tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ trên là ; "mây"-"hây".
Câu 3.
Từ “thơ thẩn” trong đoạn trích trên có nghĩa là: nhàn rỗi, lặng lẽ,nhẹ nhàng ngắm nhìn mọi thứ, thư giãn, thoải mái.
Câu 4.
Hai dòng thơ sau sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa. Dòng sông đã được nhân hóa, có thể mặc áo như người. Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa là làm cho sự vật thêm gần gũi, hấp dẫn hơn, làm tăng sức gợi hình, gợi cảm.
Câu 5.
Nội dung chính của đoạn trích trên là tả vẻ đẹp, sự thơ mộng, điệu đà của dòng sông.
Câu 6.
Từ cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần làm những điều sau để bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên. Đầu tiên chúng ta không vứt rác bừa bãi, mà hãy vứt vào thùng để rác được xử lí đúng quy trình. Như vậy, rác sẽ có thể không ra ngoài môi trường tự nhiên, làm ô nhiễm nước. Thứ hai chúng ta hãy trồng thêm nhiều cây xanh, không chặt phá rừng bừa bãi, góp phần làm không khí bót ô nhiễm. Thứ ba, chúng ta nên tuyên truyền, giới thiệu, giảng giạy về ý thức bảo vệ môi trường, thiên nhiên giúp nhiều người biết đến hơn.
Thói quen bắt chước, đặc biệt là việc sao chép một cách thụ động, gây ra nhiều tác hại: nó làm con người mất đi tính sáng tạo và bản lĩnh, trở nên yếu đuối và dễ phụ thuộc vào người khác, không có khả năng tự lập và giải quyết vấn đề. Khi chỉ biết làm theo người khác, ta đánh mất đi giá trị riêng, dễ bị cuốn vào những lối sống tiêu cực và trở thành gánh nặng cho bản thân, gia đình cũng như xã hội. Để khắc phục, chúng ta cần nhận thức rõ ràng, rèn luyện ý chí và nỗ lực để sống tự chủ, làm chủ cuộc đời mình.
Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ 3.
Câu 2. Hai từ láy trong câu chuyện trên là lanh lảnh và líu ríu.
Câu 3. Nó là chuyện đồng thoại vì là văn học dành cho thiếu nhi, trong đó các nhân vật chính là động vật, đồ vật hoặc các hiện tượng tự nhiên được nhân hóa, có khả năng suy nghĩ, nói năng và hành động như con người.
Câu 4. Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt , vì mỗi người đều khác biệt, không ai giống ai.
Câu 5. Từ câu chuyện trên, em rút ra bài học "Không nên bắt chước người khác, hãy làm phiên bản tốt nhất của bản thân" cho bản thân
ng suốt những năm học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng có lẽ ấn tượng sâu sắc nhất với em là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường.
Hôm đó, em được cô giáo chọn đại diện cho lớp 5A để tham dự cuộc thi. Ban đầu, em rất lo lắng vì đây là lần đầu tiên em đứng trước đông người như vậy. Em phải tập kể câu chuyện “Người mẹ hiền” suốt nhiều ngày liền. Cô giáo chủ nhiệm và mẹ đều giúp em chỉnh sửa lời kể, cách nhấn giọng, điệu bộ sao cho tự nhiên và truyền cảm nhất. Có những buổi tối, em soi gương, tự tập kể đến khản cả giọng. Tuy vất vả nhưng em cảm thấy rất vui, vì mình đang nỗ lực cho một điều ý nghĩa.
Ngày thi, tim em đập thình thịch khi bước lên sân khấu. Ánh mắt của cô giáo và các bạn bên dưới khiến em vừa hồi hộp vừa có thêm động lực. Khi em bắt đầu kể, mọi căng thẳng dần tan biến, thay vào đó là niềm say mê với câu chuyện. Kết thúc phần thi, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn ràng. Em bất ngờ khi nghe tên mình được xướng lên cho giải Nhì toàn trường.
Đó không chỉ là một giải thưởng, mà còn là một bài học quý giá giúp em tự tin hơn, dám thể hiện bản thân trước đám đông. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy ấm áp và biết ơn cô giáo – người đã tin tưởng, giúp em có được trải nghiệm đáng nhớ ấy trong quãng đời học sinh Tiểu học.
Câu 1 : Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ 3.
Câu 2: Chẳng ai biết ai là người trồng cây hoa lan. Bà của Hà cũng đã từng hỏi như vậy, nhưng chẳng ai biết. Bao năm trôi qua, cứ tưởng nó sẽ già đi, nhưng không, mỗi mùa xuân tới nó lại trẻ trung như hồi nào.
Câu 3: Nhân hóa ở chỗ ví cây hoa lan như người khi viết là "cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà." Từ ''khoác'' là từ dùng để chỉ hoạt động của con người và đã được nhân hóa dùng từ đó cho cây hoa lan.
Tác dụng: Làm cho sự vật, con vật, cây cối trở nên sống động, gần gũi, có hồn hơn, giống như con người.
Câu 4:Theo em, vì hồi ông đi bộ đội, thư nào về ông cũng hỏi cây hoàng lan. Ông nhớ nó lắm. Rồi ông bảo bà gửi cho ông mấy cánh hoa vàng của cây hoàng lan này. Bà gật đầu rồi dắt Hà vào nhà. Bà lần mở cái rương mây nhỏ trên đầu giường và lấy ra mấy cánh hoa đã héo quắt queo và đen sẫm lại. Những cánh hoa này là các chiến sĩ trong đơn vị đã tìm thấy nó ở dưới đáy ba lô của ông… nên Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” Nó là kỉ vật của ông Hà, vì vậy cây hoa lan đó giống như một kỉ niệm về ông của Hà vậy.
Câu 5:Gia đình đóng vai trò là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và là điểm tựa vững chắc cho mỗi người. Đó là nơi ta tìm thấy tình yêu thương vô điều kiện, sự động viên khi gặp khó khăn và là nơi bình yên để trở về sau những bộn bề cuộc sống. Một gia đình hạnh phúc tạo dựng nền tảng vững chắc để con người phát triển toàn diện, đồng thời góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.