Trần Thị Mai Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Một bông hoa thật sự đẹp không chỉ có màu sắc rực rỡ mà mùi hương bên trong toả ra làm nao nức lòng người. Một bản nhạc nghe êm tai không chỉ có giai điệu đặc sắc. Vì vậy nên qua tác phẩn vượt biển đã cho ta thấy sự hùng vĩ của biển cả.Sức mạnh dữ dội, cuồng bạo, khủng khiếp của những rán nước trên mặt biển: nước như mãnh hổ vằn vện đang trong cơn say cắn xé con mồi (Thấy nước vằn mông mốc/ Xé nhau đục vật vờ); âm thanh đe doạ hung bạo khủng khiếp của nước (nước cuộn thác, nước ác kéo âm ầm, nước đổ xuống ầm ầm, nước xoáy dữ ào ào, nước thét gào kéo xuống Long Vương, khắp mặt biển nước sôi gầm réo); nước dựng thành hình, thành khối, thành phong ba, tường thành (biển nổi bão phong ba, nước đổ xuống ầm ầm to hon bịch dựng lúa, nước dựng đứng chấm trời); nước như thú hoang vồ mồi, như quỷ đói chặn đường, đường qua rán nước là đường vào cõi chết (nơi đây có quỷ dữ chặn đường, nơi đây có ngọ lồm bủa giăng, chực ăn người đi biển, chực nuốt tảng nuốt thuyền); nước đòi mạng người, đòi tiền, đòi bạc “Mau mau lên lấy tiền, lấy tiền ra thế/ Đem vàng bạc ra lễ chuộc thân/ Có bạc mới được qua”; các từ láy tượng thanh, tượng hình (mông mốc, vật vỡ, ầm ầm, ào ào);… Các động từ mạnh ”xé, cuộn, kéo, chặn, bủa giăng, ăn, nuốt, đồ xoáy, thét gào, sôi, lôi, giết”; biện pháp tu từ nhân hoá, phép điệp, so sánh,…; điểm nhìn và lời kể từ sự nhỏ bé, hãi hùng, kinh sợ của các sa dạ sa dồng. tất cả đã khiến cho sự khủng khiếp, dữ dội, cuồng bạo hiện lên vô cùng trực quan, sinh động, tác động mạnh vào giác quan của người đọc. Hình ảnh biển với chồng chất những rán nước hiện lên là biển khổ đau, biển chất chồng oan khốc, biển chất chồng những áp bức, hung bạo của bọn quan lại thống trị, của cái ác giáng xuống đầu những con người thấp cổ bé họng như thân phận của sa dạ sa dồng.+ Thân phận nhỏ bé, yếu đuối, khốn khổ của các sa dạ sa dồng khi vượt biển: con thuyền mong manh giữa muôn trùng phong ba bão biển, trong tay các sa dạ sa dồng chỉ có mái chèo nhỏ; sự thúc giục nhau chống chọi với biển dữ (chèo đi thôi, chèo đi!, nước cuộn thác chớ lo, biển nổi bão phong ba dừng run đừng rợn), khích lệ nhau chớ lo, chớ run, đừng run, đừng rợn nhưng người đọc cảm nhận được nổi lo, nỗi run, nỗi rợn,… của các sa dạ sa dồng; tiếng kêu thương, kêu cứu dây thảm thiết, kinh hãi của các sa dạ sa dồng (Biển ơi, đừng giết tôi,/ Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền,/ Đừng cho thuyền lật ngang/ Đừng cho tôi bỏ thân chốn này biến hỡi!); sự đối lập giữa cái hung hãn, dữ dội, chồng chất của biển, của rán nước và sự nhỏ bé, yếu đuối, khốn khổ, tội nghiệp của con người. Đoạn trích là tiếng kêu thương cho số phận khốn khổ, bị doạ đây, cực nhục của các sa đạ sa dồng cũng là của những con người lao động bé nhỏ, tội nghiệp, những thân phận bị áp bức. Qua đó, phản ánh thực trạng xã hội áp bức bất công, chồng chất oan khiên giáng xuống đầu những con người bé mọn, vô tội.Đoạn trích thể hiện trí tưởng tượng phong phú, sáng tạo của tác giả dân gian. Đoạn trích đã mượn thế giới của cõi âm để phản ảnh hiện thực bất công, tàn khốc. Ngôn ngữ, hình ảnh sinh động, thể hiện tư duy trực quan, chất phác,… của người đồng bào. Quả thực, văn học chân chinh nằm ngoài sự băng hoại của thời gian. Vậy nên tác pham van sống mãi trong lòng bạn đọc không chỉ hôm nay mà còn mãi mãi về sau.
Câu 2:
Trong suốt hành trình sống của mỗi con người, có một nơi luôn âm thầm dõi theo, chở che và yêu thương ta vô điều kiện – đó chính là gia đình. Dù xã hội có thay đổi ra sao, dù con người có trưởng thành và đi xa đến đâu, thì gia đình vẫn luôn giữ một vai trò đặc biệt, không thể thay thế trong cuộc đời mỗi chúng ta.
Trước hết, gia đình là nơi nuôi dưỡng và hình thành nhân cách con người. Ngay từ khi còn là một đứa trẻ, ta đã được cha mẹ chăm sóc, dạy dỗ, hướng dẫn cách ăn nói, ứng xử và sống đúng với đạo lý. Chính từ mái ấm gia đình, những giá trị đạo đức đầu tiên như tình yêu thương, lòng biết ơn, sự sẻ chia được gieo mầm và phát triển. Những bữa cơm đầm ấm, những lời dạy bảo nhẹ nhàng hay cả những lần răn đe nghiêm khắc của cha mẹ đều góp phần tạo nên con người ta của ngày hôm nay.
Gia đình còn là chốn bình yên nhất, là điểm tựa tinh thần vững chắc trong cuộc sống đầy bon chen và thử thách. Khi gặp thất bại, vấp ngã hay mỏi mệt, người ta thường tìm về gia đình như tìm về một bến đỗ an toàn. Ở đó, ta không phải đeo mặt nạ, không cần gồng mình, mà có thể sống thật với cảm xúc, được sẻ chia và vỗ về. Tình yêu thương trong gia đình không vụ lợi, không đong đếm mà luôn chân thành và rộng lượng. Chính điều đó khiến gia đình trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm sức mạnh để mỗi người tiếp tục cố gắng vươn lên.
Bên cạnh đó, gia đình còn là nơi giữ gìn và truyền lại các giá trị văn hóa, truyền thống của dân tộc. Từ những phong tục ngày Tết, những câu chuyện cổ tích đầu đời, đến các lễ nghi, tập quán đều được ông bà, cha mẹ lưu truyền cho con cháu qua nhiều thế hệ. Nhờ vậy, bản sắc văn hóa của dân tộc được giữ gìn và phát huy, đồng thời giúp mỗi người có thêm sự gắn bó với cội nguồn, tổ tiên.
Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn có một gia đình trọn vẹn. Có những người thiếu thốn tình cảm, hoặc lớn lên trong những gia đình không hạnh phúc. Điều này cho thấy vai trò của từng thành viên trong việc xây dựng tổ ấm là vô cùng quan trọng. Một gia đình hạnh phúc không tự nhiên mà có, mà cần sự yêu thương, tôn trọng và sẻ chia từ tất cả mọi người.
Tóm lại, gia đình không chỉ là nơi sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng, chở che và tạo dựng nên con người ta. Trong một xã hội không ngừng chuyển động, tình cảm gia đình chính là sợi dây bền chặt nhất kết nối con người với những điều thiêng liêng, sâu sắc nhất. Vì thế, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho mái ấm của mình – nơi luôn mở rộng vòng tay đón ta trở về, dù ta đi xa đến đâu.

Câu 1:
- Người kể chuyện trong văn bản: sa dạ sa dồng
Câu 2:
- Hình ảnh biển hiện ra trong văn bản có đặc điểm: Dữ dội, hung hiểm, đầy sóng gió, là nơi sa dạ sa dồng phải chèo thuyền phục dịch các quan slay ở cõi âm
Câu 3:
- Chủ đề: cuộc sống bất công, oan trái cà thân phận bất hạnh của những người dân lap dộng, bé mọn , khốn khổ
Câu 4:
+rán nước thứ sáu:
Thấy nước vằn mông mốc
+rán nước thứ bảy:
Nơi đây có ngọ lồm bủa giăng
+rán nước thứ tám:
Nước thét gào kéo xuống long vương
+rán nước thứ chín:
Khắp mặt biển nước sôi gầm réo
+rán nước thứ mười
Thuyền lướt theo nước trời băng băng
+rán nước thứ mười một
Sóng đuổi sóng sô đi
+rán nước thứ mười hai
A! Bờ biển kia rồi
- các rán nước biểu tượng cho những oan khiên, khổ đau, áp bức chồng chất mà bọn quan lại thống trị và cái ác giáng xuống đầu những người lao động. Khốn khổ, thấp cổ bé họng
Câu 5:
- âm thanh xuất hiện trong đoạn thơ là:
+ âm thanh của mặt biển nước sôi gầm réo
+Âm thanh tiếng kêu cứu lo sợ, tuyệt vọng… của những sa dạ sa dồng
-Những âm thanh đó gợi ra sự hung dữ khủng khiếp của biển nước sôi gầm réo sẵn sàng nhấn chìm , nuốt chửng…con người và sự mỏng manh, bé nhỏ của chiếc thuyền gắn liền thân phận tội nghiệp của những người phu cheò thuyền