Hoàng Thiên Mỹ
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong xã hội hiện đại biến động không ngừng, lối sống chủ động đóng vai trò sống còn đối với sự thành công và hạnh phúc của mỗi cá nhân. Chủ động là khi ta tự làm chủ tư duy, hành động, không đợi hoàn cảnh đưa đẩy hay phụ thuộc vào người khác. Sống chủ động giúp chúng ta lường trước khó khăn, nắm bắt cơ hội nhanh chóng, từ đó nâng cao năng suất và hiệu quả công việc. Thay vì hoang mang trước thách thức, người chủ động đối mặt, sáng tạo và tìm ra giải pháp, tạo nên phong thái tự tin và năng lượng tích cực. Hơn thế, lối sống này rèn luyện tư duy tự chịu trách nhiệm, giúp con người không ngừng tiến bộ, ham học hỏi và thích ứng tốt với mọi biến động. Ngược lại, thụ động sẽ dẫn đến sự trì trệ và bỏ lỡ các cơ hội quý giá. Tóm lại, chủ động không chỉ là chìa khóa mở cánh cửa thành công mà còn giúp ta tạo nên giá trị sống vững chắc, làm chủ vận mệnh bản thân
câu 2
Bài thơ Cảnh ngày hè trích trong Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi là một tác phẩm tiêu biểu cho thơ Nôm trung đại Việt Nam. Qua bức tranh ngày hè rực rỡ và sinh động, tác giả không chỉ thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết mà còn bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc – tư tưởng nhân văn lớn xuyên suốt sự nghiệp sáng tác của ông.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh nhà thơ trong tư thế thư thái, ung dung: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Đó là trạng thái nhàn tản hiếm hoi của Nguyễn Trãi sau những tháng ngày bận rộn với việc nước. Tuy nhàn thân nhưng không nhàn tâm, bởi từ điểm nhìn ấy, nhà thơ mở ra một bức tranh thiên nhiên ngày hè tràn đầy sức sống. Cảnh vật hiện lên với màu sắc tươi sáng, rực rỡ: màu xanh mướt của tán hòe “đùn đùn tán rợp trương”, sắc đỏ rực của hoa lựu “phun thức đỏ”, hương thơm thanh khiết của hoa sen “tịn mùi hương”. Những động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” gợi cảm giác thiên nhiên đang căng tràn nhựa sống, phát triển mãnh liệt trong cuối cùng thì cũngánh nắng hè. Không chỉ có màu sắc và hương thơm, bức tranh ngày hè còn được cảm nhận bằng âm thanh của cuộc sống con người. Tiếng “lao xao chợ cá làng ngư phủ” gợi lên khung cảnh sinh hoạt bình dị, đông vui của người dân lao động miền quê. Âm thanh ấy không ồn ào náo nhiệt mà gần gũi, thân quen, mang hơi thở của đời sống thường ngày. Tiếp đó là tiếng ve “dắng dỏi” vang lên lúc chiều tà, khiến bức tranh thiên nhiên – cuộc sống trở nên trọn vẹn, có chiều sâu không gian và thời gian. Qua đó, có thể thấy Nguyễn Trãi không chỉ yêu thiên nhiên mà còn gắn bó sâu sắc với đời sống nhân dân, luôn hướng cái nhìn trìu mến về cuộc sống của họ. Đỉnh cao tư tưởng của bài thơ nằm ở hai câu kết: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Nhà thơ mượn điển tích vua Ngu Thuấn – vị minh quân trong truyền thuyết – để bày tỏ khát vọng lớn lao của mình. Ước mong được gảy một tiếng đàn để mang lại cuộc sống ấm no, sung túc cho muôn dân chính là ước mơ về một xã hội thái bình, nhân dân hạnh phúc. Dù đang trong cảnh nhàn tản, tâm hồn Nguyễn Trãi vẫn luôn đau đáu vì dân, vì nước. Đây chính là vẻ đẹp cao quý trong nhân cách và tư tưởng của một bậc đại thần, một nhà thơ lớn của dân tộc.
Như vậy, Cảnh ngày hè không chỉ là bức tranh thiên nhiên rực rỡ, giàu sức sống mà còn là bức chân dung tinh thần của Nguyễn Trãi con người suốt đời lấy dân làm gốc, lấy hạnh phúc của nhân dân làm lý tưởng sống. Bài thơ thể hiện sự hòa quyện hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và tinh thần nhân đạo cao cả, góp phần làm nên giá trị bền vững cho thơ ca Nguyễn Trãi và văn học trung đại Việt Nam.
câu 1
Trong xã hội hiện đại biến động không ngừng, lối sống chủ động đóng vai trò sống còn đối với sự thành công và hạnh phúc của mỗi cá nhân. Chủ động là khi ta tự làm chủ tư duy, hành động, không đợi hoàn cảnh đưa đẩy hay phụ thuộc vào người khác. Sống chủ động giúp chúng ta lường trước khó khăn, nắm bắt cơ hội nhanh chóng, từ đó nâng cao năng suất và hiệu quả công việc. Thay vì hoang mang trước thách thức, người chủ động đối mặt, sáng tạo và tìm ra giải pháp, tạo nên phong thái tự tin và năng lượng tích cực. Hơn thế, lối sống này rèn luyện tư duy tự chịu trách nhiệm, giúp con người không ngừng tiến bộ, ham học hỏi và thích ứng tốt với mọi biến động. Ngược lại, thụ động sẽ dẫn đến sự trì trệ và bỏ lỡ các cơ hội quý giá. Tóm lại, chủ động không chỉ là chìa khóa mở cánh cửa thành công mà còn giúp ta tạo nên giá trị sống vững chắc, làm chủ vận mệnh bản thân
câu 2
Bài thơ Cảnh ngày hè trích trong Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi là một tác phẩm tiêu biểu cho thơ Nôm trung đại Việt Nam. Qua bức tranh ngày hè rực rỡ và sinh động, tác giả không chỉ thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết mà còn bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc – tư tưởng nhân văn lớn xuyên suốt sự nghiệp sáng tác của ông.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh nhà thơ trong tư thế thư thái, ung dung: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Đó là trạng thái nhàn tản hiếm hoi của Nguyễn Trãi sau những tháng ngày bận rộn với việc nước. Tuy nhàn thân nhưng không nhàn tâm, bởi từ điểm nhìn ấy, nhà thơ mở ra một bức tranh thiên nhiên ngày hè tràn đầy sức sống. Cảnh vật hiện lên với màu sắc tươi sáng, rực rỡ: màu xanh mướt của tán hòe “đùn đùn tán rợp trương”, sắc đỏ rực của hoa lựu “phun thức đỏ”, hương thơm thanh khiết của hoa sen “tịn mùi hương”. Những động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” gợi cảm giác thiên nhiên đang căng tràn nhựa sống, phát triển mãnh liệt trong cuối cùng thì cũngánh nắng hè. Không chỉ có màu sắc và hương thơm, bức tranh ngày hè còn được cảm nhận bằng âm thanh của cuộc sống con người. Tiếng “lao xao chợ cá làng ngư phủ” gợi lên khung cảnh sinh hoạt bình dị, đông vui của người dân lao động miền quê. Âm thanh ấy không ồn ào náo nhiệt mà gần gũi, thân quen, mang hơi thở của đời sống thường ngày. Tiếp đó là tiếng ve “dắng dỏi” vang lên lúc chiều tà, khiến bức tranh thiên nhiên – cuộc sống trở nên trọn vẹn, có chiều sâu không gian và thời gian. Qua đó, có thể thấy Nguyễn Trãi không chỉ yêu thiên nhiên mà còn gắn bó sâu sắc với đời sống nhân dân, luôn hướng cái nhìn trìu mến về cuộc sống của họ. Đỉnh cao tư tưởng của bài thơ nằm ở hai câu kết: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Nhà thơ mượn điển tích vua Ngu Thuấn – vị minh quân trong truyền thuyết – để bày tỏ khát vọng lớn lao của mình. Ước mong được gảy một tiếng đàn để mang lại cuộc sống ấm no, sung túc cho muôn dân chính là ước mơ về một xã hội thái bình, nhân dân hạnh phúc. Dù đang trong cảnh nhàn tản, tâm hồn Nguyễn Trãi vẫn luôn đau đáu vì dân, vì nước. Đây chính là vẻ đẹp cao quý trong nhân cách và tư tưởng của một bậc đại thần, một nhà thơ lớn của dân tộc.
Như vậy, Cảnh ngày hè không chỉ là bức tranh thiên nhiên rực rỡ, giàu sức sống mà còn là bức chân dung tinh thần của Nguyễn Trãi con người suốt đời lấy dân làm gốc, lấy hạnh phúc của nhân dân làm lý tưởng sống. Bài thơ thể hiện sự hòa quyện hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và tinh thần nhân đạo cao cả, góp phần làm nên giá trị bền vững cho thơ ca Nguyễn Trãi và văn học trung đại Việt Nam.