Trịnh Phúc Lân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Phúc Lân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Văn học dân gian và sân khấu truyền thống Việt Nam luôn hướng đến việc khắc họa những con người mang vẻ đẹp đạo đức, tiêu biểu cho chuẩn mực nhân cách của cộng đồng. Trong đoạn trích “Gặp quỷ dữ và thần rừng (Hổ)” thuộc vở chèo Trương Viên, nhân vật Thị Phương hiện lên là hình tượng tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh và nghĩa tình. Trước cảnh binh biến loạn lạc, Thị Phương không chỉ một lòng giữ trọn tiết hạnh với chồng mà còn tận tâm phụng dưỡng mẹ chồng già yếu. Khi đối diện với hiểm nguy nơi rừng sâu, nàng sẵn sàng xin thế mạng cho mẹ, chấp nhận cái chết để giữ trọn chữ hiếu. Đặc biệt, hành động dâng chính thân thể mình trước hổ dữ cho thấy đỉnh cao của lòng hi sinh, tình mẫu tử và đạo nghĩa làm dâu. Qua nhân vật Thị Phương, tác giả dân gian đã ca ngợi vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam: hiếu thảo, thủy chung, giàu đức hi sinh, coi đạo nghĩa và tình thân cao hơn sự sống cá nhân. Đây chính là giá trị nhân văn sâu sắc mà đoạn trích mang lại.

Câu 2:

Nhà văn Lev Tolstoy từng nói: “Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc.” Còn Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Gia đình là tế bào của xã hội.” Những lời nói ấy cho thấy vai trò thiêng liêng của gia đình trong đời sống con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại ngày nay, không ít bạn trẻ đang dần “bỏ quên” gia đình, một thực trạng đáng suy ngẫm.


“Bỏ quên gia đình” là việc con người mải mê với công việc, học tập, mạng xã hội hay các mối quan hệ bên ngoài mà thờ ơ, thiếu quan tâm, chia sẻ và gắn bó với những người thân yêu nhất. Biểu hiện của hiện tượng này rất dễ nhận thấy: ít trò chuyện với cha mẹ, thờ ơ trước nỗi buồn của người thân, coi bữa cơm gia đình là điều không cần thiết, dành hàng giờ cho điện thoại nhưng lại keo kiệt thời gian cho gia đình.


Thực trạng ấy ngày càng phổ biến, đặc biệt trong giới trẻ. Nhịp sống gấp gáp, áp lực học tập, công việc cùng sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ khiến nhiều người vô tình xa rời tổ ấm của mình. Tuy nhiên, nguyên nhân không chỉ đến từ hoàn cảnh khách quan mà còn xuất phát từ ý thức chủ quan: sự vô tâm, ích kỉ, coi gia đình là điều hiển nhiên luôn tồn tại.


Việc “bỏ quên” gia đình để lại nhiều hệ quả nghiêm trọng. Gia đình vốn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Khi thiếu đi sự gắn kết gia đình, con người dễ rơi vào cô đơn, lạc lõng và mất phương hướng trong cuộc sống. Ngược lại, sự quan tâm, yêu thương từ gia đình giúp mỗi cá nhân có thêm động lực vượt qua khó khăn, hoàn thiện nhân cách và sống nhân ái hơn.


Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng, có những người trẻ phải bận rộn mưu sinh, học tập xa nhà nên không thể ở bên gia đình thường xuyên. Điều đó không đáng trách nếu họ vẫn giữ được sự quan tâm, yêu thương qua những hành động nhỏ như một cuộc gọi, một lời hỏi han chân thành. Điều đáng phê phán chính là sự thờ ơ, vô cảm ngay cả khi có điều kiện quan tâm đến gia đình.


Gia đình là nơi duy nhất yêu thương ta vô điều kiện. Vì vậy, mỗi người trẻ cần ý thức trân trọng mái ấm của mình khi còn có thể. Hãy dành thời gian cho gia đình, lắng nghe cha mẹ, sẻ chia với người thân, bởi có những điều nếu bỏ lỡ sẽ không bao giờ tìm lại được.


Vì vậy, từ bỏ thói quen “bỏ quên” gia đình không chỉ là trách nhiệm mà còn là cách để mỗi người sống trọn vẹn và hạnh phúc hơn. Bản thân tôi nhận ra rằng, dù đi đâu, làm gì, gia đình vẫn luôn là điểm tựa thiêng liêng nhất, nơi ta cần giữ gìn và yêu thương suốt cuộc đời.

Câu 1:

Chủ đề : Tấm lòng hiếu thảo của người chinh phụ có chồng đi chinh chiến nơi xa.

Câu 2 :

Những lối nói, làn điệu xuất hiện trong văn bản : Nói sử,hát sắp,hát vãn.

Câu 3 :

- Khi bị quỷ bắt , nàng may mắn thoát chết nhờ sự giúp đỡ của quỷ cái.Đứng trước hoàn cảnh : Chồng đi lính , mẹ chồng già yếu , nàng suýt bị quỷ ăn thịt . Thị Phương có thể vì quá cùng quẫn mà bỏ lại mẹ chồng , ra đi.Nhưng không , nàng vẫn quay về bên mẹ chồng , thu xếp cho mẹ chỗ nghỉ ngơi .

- Khi thần rừng xuất hiện và đòi ăn thịt một trong hai người , Thị Phương không ngần ngại , nguyện hiến mạng để mẹ chồng được sống .

=> Thị Phương là người phụ nữ rất hiếu thảo .Có lẽ, cũng chính vì sự chân thành của nàng mà mẹ chồng mới thương yêu nàng đến thế .Bà cũng nguyện thí mạng mình để con dâu được sống .

Câu 4:

- Người mẹ chồng rất thương yêu và đồng cảm với hoàn cảnh của Thị Phương:

+ Bà thương thân và cũng thương con dâu vất vả:

Mẹ cảm thương thân mẹ/ Mẹ lại ngại thân con/ Như dao cắt ruột mẹ ra/ Trăm sầu, nghìn thảm chất đà lên con!.

+ Trước cảnh thần rừng đòi một người hiến mạng, bà cũng không ngần ngại dâng mạng mình để con dâu được sống.

=> Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu là mối quan hệ khó mà gần gũi biết bao đời nay. Thế nhưng, mẹ chồng của Thị Phương lại yêu thương con dâu, đổi đãi với nàng như con.

Câu 5:

Bài học em rút ra từ văn bản là: Ở hiền gặp lành , đối đãi với người khác bằng tình yêu và sự chân thành , ta cũng sẽ được nhận lại tình yêu tương xứng .