Đỗ Nông Hà Nam
Giới thiệu về bản thân
bài làm :
Tuổi thơ học trò của mỗi người thường gắn liền với những buổi đến trường đầy ắp tiếng cười. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là bài học về lòng trung thực và tình bạn năm lớp 4, gắn liền với chiếc bút máy thân thương.
Năm ấy, em rất thích chiếc bút máy vỏ nhôm màu xanh ngọc của Lan – người bạn ngồi cùng bàn. Một lần, sau giờ ra chơi, em vào lớp sớm và thấy chiếc bút nằm lăn lóc dưới đất. Trong phút giây thiếu suy nghĩ, vì quá yêu thích, em đã nhặt lấy và giấu nhẹm vào hộp bút của mình. Suốt tiết học hôm đó, thấy Lan lo lắng tìm kiếm đến phát khóc, lòng em cứ thắt lại, cảm giác tội lỗi bắt đầu xâm chiếm.
Buổi chiều về nhà, nhìn chiếc bút đẹp đẽ ấy, em chẳng thấy vui mà chỉ thấy nặng nề. Lời cô giáo dạy về lòng tự trọng cứ vang vọng bên tai. Tối hôm đó, em đã thao thức mãi và quyết định mình phải sửa sai. Sáng hôm sau, em đến lớp thật sớm, đợi Lan đến và lí nhí thú nhận mọi chuyện. Em đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị bạn giận dữ hoặc mách cô.
Nhưng thật bất ngờ, Lan không hề giận. Bạn mỉm cười, nắm lấy tay em và nói: "Cảm ơn cậu vì đã trả lại cho tớ. Tớ rất quý chiếc bút này vì đó là quà sinh nhật của mẹ, nhưng tớ quý tình bạn của chúng mình hơn". Câu nói ấy khiến em vừa nhẹ nhõm, vừa cảm động đến rơi nước mắt. Chúng em đã cùng nhau dùng chung chiếc bút đó trong giờ tập viết hôm ấy như một cách sẻ chia niềm vui.
Trải nghiệm đó đã để lại trong em một bài học sâu sắc. Em hiểu rằng lỗi lầm có thể mắc phải, nhưng quan trọng là ta có đủ dũng cảm để đối mặt và sửa chữa hay không. Cho đến tận bây giờ, dù đã lên cấp học cao hơn, em và Lan vẫn là đôi bạn thân, và bài học về chiếc bút máy vẫn luôn nhắc nhở em phải sống trung thực và chân thành với mọi người xung quanh.
Câu 1 (0.5 điểm): Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt, gọi tên các nhân vật là Hà, bà, ông).
Câu 2 (0.5 điểm): Trong câu chuyện, không ai biết rõ ai là người đã trồng cây hoàng lan. Khi Hà hỏi, bà đã lắc đầu và nói rằng hồi trước bà cũng từng hỏi như vậy nhưng chẳng ai biết, cây đã có từ rất lâu rồi.
Câu 3 (1.0 điểm):
- Biện pháp tu từ nhân hóa: Được thể hiện qua từ ngữ chỉ hoạt động của con người: "khoác" (cây hoàng lan "khoác" trên mình một màu xanh).
- Tác dụng: * Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và có hồn như một con người đang thay trang phục mới.
- Nhấn mạnh sức sống mãnh liệt, vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy nhựa sống của cây hoàng lan khi mùa xuân đến.
Câu 4 (1.0 điểm): Hà có hành động "run run" và "nhìn lên ban thờ" vì:
- Sự xúc động và tôn kính: Hà nhận ra những cánh hoa héo úa ấy là kỷ vật thiêng liêng của người ông quá cố. Đó là thứ ông luôn mang theo bên mình ngay cả khi ở chiến trường khốc liệt.
- Sự thấu hiểu: Hà hiểu được tình cảm sâu nặng của ông dành cho quê hương và tình yêu sắt son của bà dành cho ông. Hành động nhìn lên ban thờ cho thấy sự kết nối tâm hồn giữa Hà với người ông mà cô bé hằng kính trọng.
Câu 5 (1.0 điểm): Gợi ý đoạn văn: Gia đình đóng vai trò là bến đỗ bình yên và là điểm tựa tinh thần lớn lao nhất trong cuộc đời mỗi người. Giống như cây hoàng lan gắn kết tình cảm giữa bà, ông và Hà, gia đình là nơi lưu giữ những kỷ niệm quý giá và nuôi dưỡng tâm hồn ta trưởng thành. Chính tình yêu thương, sự thấu hiểu giữa các thành viên giúp chúng ta có thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và vun đắp cho tổ ấm của mình ngày càng hạnh phúc.