Nguyễn Thị Ngọc Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Khi mẹ về quê đúng lúc bão đến, ngôi nhà trở nên trống vắng dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một, ba bố con nằm chung” gợi lên cảnh sinh hoạt giản dị nhưng đầy yêu thương. Dù thiếu mẹ, các thành viên trong gia đình vẫn cố gắng làm việc và chăm sóc lẫn nhau: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó và sự cố gắng của cả gia đình khi mẹ vắng nhà. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà” đã thể hiện rõ vai trò quan trọng của mẹ trong gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại hơi ấm, niềm vui và sự sum vầy. Qua bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và thêm yêu quý, trân trọng mẹ của mình. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, ngày đầu tiên bước vào cổng trường Trung học cơ sở luôn là một kỉ niệm đáng nhớ. Em vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của mình trong ngày đầu tiên ấy. Sáng hôm đó, em thức dậy rất sớm và chuẩn bị quần áo, sách vở thật gọn gàng. Trên đường đến trường, em vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi đứng trước cổng trường, em nhìn thấy ngôi trường mới rộng lớn và khang trang hơn rất nhiều so với trường tiểu học. Sân trường đông vui với rất nhiều học sinh. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo những chiếc cặp sách đầy ắp. Khi bước vào lớp học, em cảm thấy hơi bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới mẻ: thầy cô mới, bạn bè mới và cả cách học cũng khác. Nhưng chỉ sau ít phút, em đã cảm thấy thoải mái hơn khi cô giáo chủ nhiệm mỉm cười thân thiện và giới thiệu với cả lớp. Các bạn cũng rất vui vẻ, nhiều bạn nhanh chóng làm quen và trò chuyện cùng em. Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy thú vị. Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là ngày đánh dấu một bước ngoặt mới trong hành trình học tập của em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thầy cô và cha mẹ.
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Khi mẹ về quê đúng lúc bão đến, ngôi nhà trở nên trống vắng dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một, ba bố con nằm chung” gợi lên cảnh sinh hoạt giản dị nhưng đầy yêu thương. Dù thiếu mẹ, các thành viên trong gia đình vẫn cố gắng làm việc và chăm sóc lẫn nhau: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó và sự cố gắng của cả gia đình khi mẹ vắng nhà. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà” đã thể hiện rõ vai trò quan trọng của mẹ trong gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại hơi ấm, niềm vui và sự sum vầy. Qua bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và thêm yêu quý, trân trọng mẹ của mình. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, ngày đầu tiên bước vào cổng trường Trung học cơ sở luôn là một kỉ niệm đáng nhớ. Em vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của mình trong ngày đầu tiên ấy.
Sáng hôm đó, em thức dậy rất sớm và chuẩn bị quần áo, sách vở thật gọn gàng. Trên đường đến trường, em vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi đứng trước cổng trường, em nhìn thấy ngôi trường mới rộng lớn và khang trang hơn rất nhiều so với trường tiểu học. Sân trường đông vui với rất nhiều học sinh. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo những chiếc cặp sách đầy ắp.
Khi bước vào lớp học, em cảm thấy hơi bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới mẻ: thầy cô mới, bạn bè mới và cả cách học cũng khác. Nhưng chỉ sau ít phút, em đã cảm thấy thoải mái hơn khi cô giáo chủ nhiệm mỉm cười thân thiện và giới thiệu với cả lớp. Các bạn cũng rất vui vẻ, nhiều bạn nhanh chóng làm quen và trò chuyện cùng em. Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy thú vị.
Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là ngày đánh dấu một bước ngoặt mới trong hành trình học tập của em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thầy cô và cha mẹ.
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Khi mẹ về quê đúng lúc bão đến, ngôi nhà trở nên trống vắng dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một, ba bố con nằm chung” gợi lên cảnh sinh hoạt giản dị nhưng đầy yêu thương. Dù thiếu mẹ, các thành viên trong gia đình vẫn cố gắng làm việc và chăm sóc lẫn nhau: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó và sự cố gắng của cả gia đình khi mẹ vắng nhà. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà” đã thể hiện rõ vai trò quan trọng của mẹ trong gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại hơi ấm, niềm vui và sự sum vầy. Qua bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và thêm yêu quý, trân trọng mẹ của mình. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, ngày đầu tiên bước vào cổng trường Trung học cơ sở luôn là một kỉ niệm đáng nhớ. Em vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của mình trong ngày đầu tiên ấy. Sáng hôm đó, em thức dậy rất sớm và chuẩn bị quần áo, sách vở thật gọn gàng. Trên đường đến trường, em vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi đứng trước cổng trường, em nhìn thấy ngôi trường mới rộng lớn và khang trang hơn rất nhiều so với trường tiểu học. Sân trường đông vui với rất nhiều học sinh. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo những chiếc cặp sách đầy ắp. Khi bước vào lớp học, em cảm thấy hơi bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới mẻ: thầy cô mới, bạn bè mới và cả cách học cũng khác. Nhưng chỉ sau ít phút, em đã cảm thấy thoải mái hơn khi cô giáo chủ nhiệm mỉm cười thân thiện và giới thiệu với cả lớp. Các bạn cũng rất vui vẻ, nhiều bạn nhanh chóng làm quen và trò chuyện cùng em. Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy thú vị. Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là ngày đánh dấu một bước ngoặt mới trong hành trình học tập của em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thầy cô và cha mẹ.
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Khi mẹ về quê đúng lúc bão đến, ngôi nhà trở nên trống vắng dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một, ba bố con nằm chung” gợi lên cảnh sinh hoạt giản dị nhưng đầy yêu thương. Dù thiếu mẹ, các thành viên trong gia đình vẫn cố gắng làm việc và chăm sóc lẫn nhau: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó và sự cố gắng của cả gia đình khi mẹ vắng nhà. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà” đã thể hiện rõ vai trò quan trọng của mẹ trong gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại hơi ấm, niềm vui và sự sum vầy. Qua bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và thêm yêu quý, trân trọng mẹ của mình. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, ngày đầu tiên bước vào cổng trường Trung học cơ sở luôn là một kỉ niệm đáng nhớ. Em vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của mình trong ngày đầu tiên ấy. Sáng hôm đó, em thức dậy rất sớm và chuẩn bị quần áo, sách vở thật gọn gàng. Trên đường đến trường, em vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi đứng trước cổng trường, em nhìn thấy ngôi trường mới rộng lớn và khang trang hơn rất nhiều so với trường tiểu học. Sân trường đông vui với rất nhiều học sinh. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo những chiếc cặp sách đầy ắp. Khi bước vào lớp học, em cảm thấy hơi bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới mẻ: thầy cô mới, bạn bè mới và cả cách học cũng khác. Nhưng chỉ sau ít phút, em đã cảm thấy thoải mái hơn khi cô giáo chủ nhiệm mỉm cười thân thiện và giới thiệu với cả lớp. Các bạn cũng rất vui vẻ, nhiều bạn nhanh chóng làm quen và trò chuyện cùng em. Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy thú vị. Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là ngày đánh dấu một bước ngoặt mới trong hành trình học tập của em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thầy cô và cha mẹ.
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão của Đặng Hiển đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình cảm gia đình. Khi mẹ về quê đúng lúc bão đến, ngôi nhà trở nên trống vắng dù ba bố con vẫn ở bên nhau. Hình ảnh “hai chiếc giường ướt một, ba bố con nằm chung” gợi lên cảnh sinh hoạt giản dị nhưng đầy yêu thương. Dù thiếu mẹ, các thành viên trong gia đình vẫn cố gắng làm việc và chăm sóc lẫn nhau: chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những chi tiết ấy cho thấy tình cảm gắn bó và sự cố gắng của cả gia đình khi mẹ vắng nhà. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà” đã thể hiện rõ vai trò quan trọng của mẹ trong gia đình. Mẹ giống như ánh nắng mang lại hơi ấm, niềm vui và sự sum vầy. Qua bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và thêm yêu quý, trân trọng mẹ của mình. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, ngày đầu tiên bước vào cổng trường Trung học cơ sở luôn là một kỉ niệm đáng nhớ. Em vẫn còn nhớ rất rõ cảm xúc của mình trong ngày đầu tiên ấy. Sáng hôm đó, em thức dậy rất sớm và chuẩn bị quần áo, sách vở thật gọn gàng. Trên đường đến trường, em vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi đứng trước cổng trường, em nhìn thấy ngôi trường mới rộng lớn và khang trang hơn rất nhiều so với trường tiểu học. Sân trường đông vui với rất nhiều học sinh. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo những chiếc cặp sách đầy ắp. Khi bước vào lớp học, em cảm thấy hơi bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới mẻ: thầy cô mới, bạn bè mới và cả cách học cũng khác. Nhưng chỉ sau ít phút, em đã cảm thấy thoải mái hơn khi cô giáo chủ nhiệm mỉm cười thân thiện và giới thiệu với cả lớp. Các bạn cũng rất vui vẻ, nhiều bạn nhanh chóng làm quen và trò chuyện cùng em. Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy thú vị. Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Đó là ngày đánh dấu một bước ngoặt mới trong hành trình học tập của em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thầy cô và cha mẹ.
Câu 1.
Văn bản “Con Vẹt nghèo” được kể bằng lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba).
Câu 2.
Vẹt bị coi là “nghèo” vì tuy có thể bắt chước rất nhiều giọng hót khác nhau nhưng không có tiếng hót riêng của mình.
Câu 3.
Khi tới lượt mình biểu diễn, Vẹt bắt chước lại tiếng hót của các con vật khác. Vì vậy, các con vật phản đối vì Vẹt chỉ nhại lại tiếng của chúng chứ không có giọng hót riêng.
Câu 4.
Trước cuộc thi, các con vật khác chăm chỉ luyện tập để thể hiện tiếng hót riêng của mình, còn Vẹt không luyện tập mà chỉ nghĩ đến việc bắt chước tiếng của người khác. Qua đó, tác giả muốn làm nổi bật tính cách lười suy nghĩ, thiếu sáng tạo và chỉ biết bắt chước của Vẹt. Em không đồng tình với tính cách này vì mỗi người cần rèn luyện để có khả năng và bản sắc riêng.
Câu 5.
Từ nhận thức của Vẹt, em rút ra bài học rằng mỗi người cần tự rèn luyện và phát triển khả năng riêng của mình. Nếu chỉ bắt chước người khác thì sẽ không tạo được giá trị riêng. Trong học tập, em cần chăm chỉ, chủ động suy nghĩ và tìm cách học phù hợp với bản thân. Đồng thời, em phải không ngừng luyện tập để phát huy điểm mạnh của mình. Có như vậy, em mới tiến bộ và đạt được kết quả tốt trong học tập.
Câu 1:
Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần" ông" ( đồng – mênh mông).
Câu 2:
Cây đa đã trở thành nơi chế chở, nuôi dưỡng cho những sự vật là:chim , ve, con trâu, đàn bò và con người .
Câu 3:
Bức tranh làng quê được hiện lên tươi đẹp, thanh bình và tràn đầy sức sống , với hình ảnh cây đa , mương nước, cánh đồng lúa vàng mênh mông,đàn trâu bò và tiếng ve rì rào.
Câu 4:
– Khổ thơ thứ hai sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá ("cây đa gọi gió đến”, “cây đa vẫy chim về”) → Làm cho cây đa trở nên sinh động, gần gũi như con người, đồng thời gợi lên sự gắn bó giữa cây đa với thiên nhiên và cuộc sống làng quê.
Câu 5:
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm giác yên bình và thân thuộc. Cây đa giống như biểu tượng quen thuộc của làng quê Việt Nam, gắn bó với cuộc sống của người dân. Qua đó, em càng thêm yêu và tự hào về quê hương mình. Em hiểu rằng cần phải giữ gìn và bảo vệ vẻ đẹp của quê hương. Em sẽ không vứt rác bừa bãi, tích cực trồng và chăm sóc cây xanh. Đồng thời, em cũng nhắc nhở mọi người cùng chung tay bảo vệ môi trường để quê hương ngày càng xanh, sạch, đẹp.
Bài này em viết dài lắm
Câu 1:
Một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự trong bài thơ là: em quét sân và quét cổng .
Câu 2 :
Khi Mẹ vắng nhà em đã làm những công việc là: luộc khoai ,cùng chị giã gạo ,thổi cơm, nhổ cỏ vườn, quét sân và quét cổng.
Câu 3 :
Theo em, người con cảm thấy mình chưa ngoan vì khi thấu hiểu được sự hi sinh, khó nhọc của mẹ qua các hình ảnh" áo bạc màu"," tóc cháy nắng" thì người con cảm thấy những việc mình làm chị giúp mẹ được một phần nho nhỏ.
Câu 4 :
– biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ đầu của bài thơ là :điệp ngữ ( lặp lại từ khi mẹ vắng nhà).
– Việc sử dụng biện pháp tu từ điệp ngữ đã giúp cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn hơn và làm tăng sức gợi hình, gợi cảm, tăng tính nhịp điệu.
– Đồng thời, tác giả đã nhấn mạnh được ý thức tự giác, chăm chỉ và đảm đang của bạn nhỏ.
– Qua đó, tác giả cũng làm nổi bật sự yêu thương mẹ, muốn giúp đỡ mẹ ngay cả khi mẹ không ở bên cạnh.
Câu 5 :
– Sau khi đọc xong bài thơ em cảm thấy rất yêu mẹ, trân trọng, biết ơn tới mẹ.
– Những việc em cần làm để khiến mẹ tự hào là: chăm chỉ học tập, rèn luyện. Ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ. Chia sẻ , giúp đỡ cha mẹ làm việc nhà vừa sức. Không làm cha mẹ buồn lòng. Quan tâm, chăm sóc, hỏi han tới cha mẹ.
Bài làm
Năm học lớp 5 là năm cuối cùng của em ở bậc tiểu học và cũng là năm để lại cho em nhiều kỉ niệm nhất.Trong tất cả các thầy cô đã dạy em, em nhớ và biết ơn nhất là cô Nhàn , cô chủ nhiệm hiền dịu lại rất tận tâm với học trò. Đối với em cô không chỉ là một giáo viên mà còn là người mà em tin tưởng nhất.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần sau khi cả lớp tan học, cô Nhàn gọi em lại và nhẹ nhàng nói :
" Em có thể giúp cô gọi các bạn nữ lại được không ".
Nghe vậy, em gật đầu vui vẻ và đi gọi các bạn đến .Cô nhờ chúng em chuẩn bị các bức tranh và trang trí các chỗ ngồi.
Sau khi làm xong chúng em rất háo hức và mong chờ khi đến ngày họp phụ huynh. Để cho các bậc phụ huynh có thể vui vẻ lắng nghe về những việc quan trọng về tình hình học tập của con mình.
Mặc dù đã nên cấp 2 , nhưng em vẫn luôn nhớ đến những nụ cười hiền hậu và trái tim ấm áp của cô. Em mong cô luôn mạnh khỏe để dìu dắt các thế hệ học trò đến bến bờ chị thức.