Thân Thị Thúy Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình yêu thương hiếu thảo của bạn nhỏ dành cho mẹ. Sự vắng mặt của mẹ không làm bạn nhỏ hoảng sợ, mà ngược lại, đánh thức sự tự giác và trưởng thành. Hình ảnh bạn nhỏ chủ động làm việc nhà—như quét dọn, nấu cơm—như một cách chia sẻ gánh nặng với mẹ. Tình cảm ấy thật trong sáng, mộc mạc nhưng đầy sâu sắc, cho thấy sự gắn bó sâu nặng và lòng biết ơn của người con. Bài thơ không chỉ khắc họa nỗi vất vả của mẹ mà còn làm nổi bật chân dung một đứa trẻ ngoan ngoãn, biết thương yêu và sẻ chia. Tình cảm ấy nhắc nhở em phải biết hiếu thảo và tự giác giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Câu 2 :
Ai cũng từng có những nỗi sợ, và đối với tôi, nỗi sợ lớn nhất chính là bóng tối và cảm giác bị bỏ lại một mình. Cho đến một lần, trải nghiệm ấy đã thay đổi tôi. Đó là một đêm mùa đông năm tôi lớp 4, bố mẹ tôi phải sang nhà nội gấp vì bà bị ốm. Họ để tôi ở nhà một mình và dặn sẽ về muộn. Tôi đã nói tự tin rằng mình không sao, nhưng khi cánh cửa khép lại, căn nhà trở nên im lặng đáng sợ. Chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ phòng bếp, còn lại là bóng tối bao trùm khắp phòng khách. Lúc đầu, tôi cố gắng xem tivi để phân tâm, nhưng âm thanh từ tivi dường như nhỏ lại so với tiếng gió rít bên ngoài. Mỗi lần nghe tiếng lá cây rụng hay tiếng cành cây gõ vào cửa sổ, tim tôi lại đập nhanh, nỗi sợ hãi về những câu chuyện ma mị thường nghe bỗng hiện lên. Tôi cảm thấy dường như có ai đó đang theo dõi mình từ góc tối. Đỉnh điểm là khi bóng đèn phòng khách chợt nháy và vụt tắt. Tôi hét lên một tiếng nhỏ, co rúm người lại trên ghế sofa. Nỗi sợ hãi gần như làm tôi tê liệt. Nhưng rồi, tôi chợt nhớ lời mẹ dặn: "Dù thế nào cũng phải dũng cảm, con là con của mẹ mà!". Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh. Tôi tự nhủ: "Chỉ là bóng tối thôi, không có gì cả". Tôi bắt đầu hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Tôi cầm lấy chiếc đèn pin nhỏ, từ từ bước vào phòng và bật đèn lên. Căn phòng sáng choang, nỗi sợ hãi dần tan biến. Tôi nhận ra những "bóng ma" lúc trước chỉ là những món đồ chơi xếp lộn xộn. Đêm đó, tôi vượt qua sự sợ hãi bằng cách tự đối mặt với nó, tự tay bật đèn. Lần vượt qua nỗi sợ ấy không chỉ giúp tôi cảm thấy bản thân trưởng thành hơn, mà còn dạy tôi rằng: "Sợ hãi chỉ là một cảm giác, và sự dũng cảm nằm ở việc đối mặt với nó". Đó là một bài học đáng nhớ mà tôi luôn mang theo bên mình.
Câu 1. Một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự: "Em đi cắt cỏ, em về nấu cơm" hoặc "Mẹ bảo: 'Em dạo này ngoan lắm!'". (Dòng thơ kể lại sự việc, hành động). Câu 2. Khi mẹ vắng nhà, "em" đã làm những công việc: Luộc khoai. Cùng chị giã gạo. Thổi cơm. Nhổ cỏ vườn. Quét sân và quét cổng. Câu 3. Người con cho rằng bản thân mình chưa ngoan vì: Người con giàu tình yêu thương và sự thấu hiểu. Khi nhìn thấy mẹ vẫn phải vất vả, làm việc quần quật ("áo mẹ bạc phơ", "nắng cháy lưng"), người con cảm thấy những việc mình làm vẫn còn quá nhỏ bé, chưa giúp mẹ đỡ đần được hoàn toàn nỗi nhọc nhằn. Câu 4. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong khổ đầu: Biện pháp: Liệt kê các việc làm (luộc khoai, giã gạo, thổi cơm). Tác dụng: Nhấn mạnh sự chăm chỉ, tự giác và ý thức giúp đỡ gia đình của người con khi mẹ vắng nhà. Đồng thời, tạo nhịp điệu nhanh, sống động như hơi thở của cuộc sống lao động, thể hiện tình cảm yêu thương mẹ bằng hành động cụ thể. Câu 5. Chia sẻ tình cảm và hành động: Đối với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất, là điểm tựa bình yên và là nguồn động lực vô hạn. Em luôn dành cho mẹ sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc vì những hy sinh thầm lặng mẹ đã trải qua. Để mẹ luôn yên lòng và tự hào, em tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt để đạt kết quả cao. Bên cạnh đó, em sẽ chủ động giúp đỡ mẹ việc nhà, lắng nghe những tâm tư của mẹ và rèn luyện đạo đức để trở thành một người tử tế. Sự trưởng thành và hạnh phúc của em chính là món quà ý nghĩa nhất mà em muốn dành tặng mẹ
Ai hỏi 🖕🏻😏🖕🏻
Vốn dĩ là m 🖕🏻😏🖕🏻
Con đĩ như m
Có cái lồn
Hi concho
bye con lợn
Câu 1:
Bài văn trên thuộc thể thơ: tự do
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm kết hợp tự sự
- Biểu cảm: bộc lộ trực tiếp(qua lời tâm sự của trữ tình) và gián tiếp (qua việc miêu tả hình ảnh và hành động của bà) nỗi nhớ và tình yêu thương sự gắn bó sâu sắc đối với bà
- Tự sự: kể lại một giấc mơ hoặc kể câu chuyện về hình ảnh của người bà