Đỗ Bảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Bảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1:

BÀI LÀM

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê thanh bình, gợi lên trong lòng người đọc bao cảm xúc thân thương. Qua ngòi bút hồn nhiên của "thần đồng thơ", cây đa không còn là vật vô tri mà hiện lên như một "người già" hiền từ, tĩnh lặng quan sát nhịp sống của xóm làng. Hình ảnh cây đa đứng bên mương nước, bóng mát che chở cho đàn chim hay những trưa hè oi ả đã trở thành biểu tượng của sự bình yên và sức sống bền bỉ. Em đặc biệt ấn tượng với cách tác giả nhân hóa cây đa qua những chi tiết như "nghiêng tai lắng nghe" hay "suy nghĩ", khiến cảnh vật trở nên gần gũi như một người bạn thân thiết của tuổi thơ. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm tình yêu quê hương tha thiết, nhắc nhở mỗi chúng ta về sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên. Đọc bài thơ, em thêm trân trọng những giá trị mộc mạc, giản dị nhưng đầy ý nghĩa của cội nguồn.
Câu 2

BÀI LÀM
Trong cuộc sống, mỗi chuyến đi hay mỗi sự việc đi qua đều để lại những bài học quý giá. Với em, chuyến đi tình nguyện cùng bố mẹ tặng quà cho các bạn nhỏ vùng cao vào mùa đông năm ngoái là trải nghiệm xúc động và đáng nhớ nhất, giúp em hiểu hơn về giá trị của sự chia sẻ.


Sáng hôm đó, cả nhà em dậy từ sớm để chất những thùng quần áo ấm, sách vở và bánh kẹo lên xe. Sau nhiều giờ đồng hồ băng qua những con đèo quanh co, mờ sương, xe dừng lại tại một điểm trường nhỏ ở vùng núi cao.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt em là những bạn nhỏ bằng tuổi mình, thậm chí nhỏ hơn, nhưng đôi má đỏ ửng vì nẻ, đôi chân chỉ đi dép tổ ong mòn vẹt giữa cái lạnh thấu xương. Ban đầu, em cảm thấy hơi bối rối, nhưng khi thấy bố mẹ ân cần hỏi thăm và trao tận tay từng chiếc áo phao mới, em cũng tự tin bước đến làm quen. Em cùng các bạn chơi trò chơi, kể cho nhau nghe về trường lớp. Khi trao tặng những quyển truyện tranh mình yêu thích nhất cho một người bạn mới, em thấy nụ cười rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh niềm vui của bạn. Lúc ấy, em chợt nhận ra mình may mắn biết bao khi có cuộc sống đủ đầy. Bố nắm tay em khuyên bảo: "Con thấy không, hạnh phúc không chỉ là khi ta nhận lấy, mà còn là khi ta biết đem lại niềm vui cho người khác". Câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều trên suốt quãng đường về.
Chuyến đi ấy không chỉ là một trải nghiệm thực tế mà còn là một bài học đạo đức sâu sắc. Nó giúp tình cảm gia đình em thêm gắn kết và dạy em biết yêu thương, trân trọng những gì mình đang có. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể thực hiện nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế hơn nữa.
Câu 1: Vần được gieo trong khổ thơ đầu Trong khổ thơ đầu, bài thơ gieo vần chân (vần cách hoặc vần liền tùy theo bản in, phổ biến là vần cách).
  • Cụ thể ở các dòng: "Làng em có cây đa / Bên mương nước chảy qua".
  • Vần được gieo: Vần "a" (đa - qua).
Câu 2: Sự vật được cây đa che chở, nuôi dưỡng Cây đa trong bài thơ không chỉ là một cái cây bình thường mà là "ngôi nhà" của nhiều sự vật:
  • Các loài chim: Chim về đậu trên cành, hót líu lo.
  • Con người: Là nơi nghỉ chân của những người đi làm đồng về, là bóng mát cho các bạn nhỏ vui chơi.
  • Côn trùng/Sự vật nhỏ bé: Những chú ve, con dế hay cả những linh hồn làng quê được nhân hóa qua bóng mát và sự tĩnh lặng của cây.
Câu 3: Vẻ đẹp của bức tranh làng quê Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, mộc mạc và giàu sức sống:
  • Có sự kết hợp hài hòa giữa hình ảnh tĩnh (cây đa cổ thụ, mái đình, mương nước) và động (tiếng chim hót, dòng nước chảy).
  • Màu sắc xanh mát của tán lá và sự mát lành của dòng mương tạo nên không gian yên ả, đậm chất vùng nông thôn Việt Nam xưa.
Câu 4: Phân tích tác dụng biện pháp tu từ trong khổ thơ thứ hai Trong khổ thơ thứ hai, tác giả thường sử dụng biện pháp Nhân hóa (ví dụ: "Cây đa đứng lặng / Như đang suy nghĩ").
  • Tác dụng:
    • Về nội dung: Làm cho cây đa trở nên có tâm hồn, có sức sống và cảm xúc như con người. Nó không còn là vật vô tri mà trở thành một "người già" hiền từ, chứng kiến bao đổi thay của làng quê.
    • Về nghệ thuật: Giúp câu thơ sinh động, gợi hình, gợi cảm, thể hiện tình cảm gắn bó, gần gũi của nhà thơ với thiên nhiên.
Câu 5: Cảm xúc và hành động giữ gìn quê hương
  • Cảm xúc: Hình ảnh cây đa và làng quê gợi cho em niềm xúc động, tự hào về nguồn cội. Đó là biểu tượng của sự bền bỉ, chở che và bình yên mà bất cứ ai đi xa cũng nhớ về. Nó nhắc nhở em về vẻ đẹp đơn sơ nhưng vô giá của những giá trị truyền thống.
  • Hành động: Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ:
    1. Luôn có ý thức bảo vệ môi trường, không ngắt lá bẻ cành hay xả rác tại các di tích, cảnh quan quê hương.
    2. Tích cực học tập và tìm hiểu về lịch sử, văn hóa của làng quê mình để có thể giới thiệu với bạn bè.
    3. Tham gia các hoạt động trồng cây, làm đẹp đường làng ngõ xóm do địa phương phát động.


Câu 1

Bài làm

Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiển đã chạm đến những rung cảm thiêng liêng nhất về tình mẫu tử và sự gắn kết gia đình. Với ngôn ngữ giản dị, bài thơ mở ra khung cảnh gia đình xáo trộn khi thiếu vắng bàn tay chăm sóc của mẹ đúng lúc bão về. Hình ảnh "ba bố con nằm chung" trên chiếc giường còn khô ráo nhưng vẫn thấy "trống phía trong" đã lột tả sâu sắc sự trống trải trong tâm hồn; dù ấm áp về thể xác nhưng nỗi nhớ mẹ khiến họ "thao thức". Sự tinh tế của tác giả còn nằm ở cái nhìn hai chiều: con thương mẹ vất vả đường trơn, mẹ ở quê lo "bố con vụng về". Tuy nhiên, chính trong gian khó, sự trưởng thành của những đứa con và sự đảm đang của người cha (hái lá cho thỏ, chăm đàn ngan, đi chợ nấu cơm) đã tỏa sáng, tạo nên một vẻ đẹp của sự sẻ chia. Hình ảnh kết thúc bài thơ "Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà" là một ẩn dụ tuyệt đẹp. Mẹ không chỉ là người giữ lửa mà còn là nguồn sáng, là niềm vui xua tan đi giông bão, mang lại sự bình yên cho tổ ấm. Qua bài thơ, em thêm trân trọng giá trị của gia đình và thấu hiểu rằng: mẹ chính là linh hồn, là báu vật vô giá của mỗi chúng ta.


Câu 2

Bài làm
Mỗi người đều có những cột mốc trưởng thành đáng nhớ, và đối với em, khoảnh khắc bước chân qua cánh cổng trường Trung học cơ sở (THCS) là một kỉ niệm không bao giờ phai nhòa. Đó là ngày em nhận ra mình đã không còn là một đứa trẻ tiểu học bé bỏng, mà đã bắt đầu một hành trình mới đầy hứa hẹn.


Sáng hôm ấy, bầu trời thu cao trong xanh và gió heo may thổi nhè nhẹ. Em thức dậy sớm hơn thường lệ, chỉnh đề bộ đồng phục mới tinh tươm. Cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng khiến tim em đập thình thịch. Khi đứng trước cổng trường, em ngỡ ngàng trước sự uy nghi, rộng lớn của ngôi trường mới. Những dãy nhà cao tầng sơn vàng rực rỡ, sân trường mênh mông với những tán phượng già tỏa bóng mát.
Khác với vẻ thân thuộc của trường tiểu học, mọi thứ ở đây đều lạ lẫm. Các anh chị lớp trên cao lớn, tự tin trò chuyện; thầy cô giáo trông nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng ấm áp. Em nắm chặt tay mẹ, ngập ngừng bước vào sân trường. Tiếng trống trường vang lên giòn giã - âm thanh ấy vừa lạ vừa quen, như lời chào đón nồng nhiệt dành cho những "tân binh" lớp 6 chúng em. Trong buổi lễ khai giảng trang trọng, em được gặp cô giáo chủ nhiệm và các bạn mới. Cô có giọng nói dịu dàng, khích lệ chúng em hãy tự tin hòa nhập. Những người bạn ngồi kế bên, lúc đầu còn e dè, nhưng sau vài câu hỏi thăm về tên tuổi, trường cũ, chúng em đã bắt đầu trao nhau những nụ cười thân thiện. Những lo âu ban sáng dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và hào hứng về những môn học mới, những kiến thức mới đang chờ đón phía trước.
Ngày đầu tiên vào trường THCS đã khép lại, nhưng dư vị của nó vẫn còn mãi trong tâm trí em. Bước qua cánh cổng ấy, em biết mình phải cố gắng học tập và rèn luyện nhiều hơn nữa. Trường THCS không chỉ là nơi dạy cho em kiến thức, mà còn là nơi bồi đắp cho em những tình bạn đẹp và những ước mơ xanh cho tương lai.
Câu 1: Văn bản được kể bằng lời của người kể chuyện ngôi thứ ba  Câu 2: Vẹt bị coi là "nghèo" vì nó không có bản sắc riêng. Tuy hót được rất nhiều giọng, nhưng tất cả đều là sự sao chép, vay mượn từ các loài chim khác. Cái "nghèo" ở đây là nghèo nàn về tâm hồn, nghèo về sự sáng tạo và thiếu đi cái "tôi" độc lập. Câu 3:
  • Hành động: Khi tới lượt, Vẹt liên tục thay đổi, biểu diễn đủ loại giọng hót của họa mi, sơn ca, khướu... một cách rất điệu nghệ.
  • Lý do bị phản đối: Các con vật khác phản đối vì chúng thấy Vẹt không đem lại điều gì mới mẻ hay chân thực. Sự giả giọng của Vẹt khiến người nghe cảm thấy đó là sự giả tạo, thiếu tôn trọng khán giả và thiếu đi sự tự trọng của một nghệ sĩ biểu diễn.
Câu 4:
  • So sánh: Trong khi các loài chim khác nỗ lực luyện tập để hoàn thiện tiếng hót đặc trưng của mình, Vẹt lại chỉ đi nghe lén và bắt chước giọng của kẻ khác một cách hời hợt.
  • Nét tính cách: Tác giả muốn làm nổi bật tính huênh hoang, lười biếng và thói sống dựa dẫm, không chịu rèn luyện năng lực thực chất của Vẹt.
  • Quan điểm: Không nên đồng tình với nét tính cách này. Bởi lẽ, sự thành công dựa trên vay mượn chỉ là phù du; giá trị thực sự của mỗi cá nhân nằm ở những gì họ tự thân tạo ra.
Câu 5:
Từ nhận thức của Vẹt, em rút ra bài học rằng: Trong học tập và rèn luyện, sự tự lực và sáng tạo là yếu tố cốt lõi. Chúng ta có thể tham khảo, học hỏi từ người khác nhưng không được biến mình thành một "bản sao" vô hồn. Việc lười suy nghĩ, chỉ biết sao chép kiến thức mà không biến nó thành của mình sẽ khiến chúng ta trở nên "nghèo nàn" về trí tuệ. Để khẳng định giá trị bản thân, mỗi người cần kiên trì rèn luyện để tìm ra tiếng nói riêng và thế mạnh thực chất của chính mình.

Câu 1

Bài làm

Bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa đã khắc họa thật hồn nhiên và xúc động tình cảm của một cậu bé dành cho mẹ. Khi mẹ đi vắng, mọi vật trong nhà như trở nên khác lạ: con gà, con chó, hàng cây… dường như cũng nhớ mẹ. Cậu bé vừa trông nhà, vừa ngóng mẹ về, lòng đầy thương nhớ. Tình cảm ấy thật trong sáng, giản dị nhưng sâu sắc, bởi với em, mẹ là trung tâm của thế giới, là hơi ấm của mái nhà. Qua hình ảnh và cảm xúc của nhân vật trữ tình, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, bất biến. Bài thơ khiến em nhớ đến những lúc mẹ đi xa, căn nhà như vắng tiếng cười, và em mới hiểu mẹ quan trọng biết bao. Từ đó, em càng thêm yêu thương, trân trọng mẹ và mong muốn phụ giúp mẹ nhiều hơn để mẹ bớt vất vả.

Câu 2

Bài làm

Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều mang theo những hành trang riêng, nhưng có một thứ luôn lẳng lặng bám theo như một cái bóng: đó là nỗi sợ. Có người sợ bóng tối, sợ cô đơn, hay sợ những con vật nhỏ bé. Riêng tôi, nỗi sợ lớn nhất chính là nỗi sợ thất bại.

Nỗi sợ thất bại không đến từ những tác động bên ngoài mà nó nảy sinh từ chính áp lực bên trong tâm trí. Tôi sợ cảm giác mình không đủ giỏi, sợ những ánh mắt thất vọng của cha mẹ, và sợ cả sự phán xét của bạn bè xung quanh. Chính nỗi sợ này đã nhiều lần khiến tôi chùn bước trước những cơ hội mới. Tôi từng từ chối tham gia một cuộc thi hùng biện dù rất yêu thích, chỉ vì sợ mình sẽ đứng hình trên sân khấu và trở thành trò cười cho mọi người. Khi sợ hãi, chúng ta thường có xu hướng tự tạo ra một "vỏ bọc" an toàn nhưng cũng đầy tù túng. Chúng ta không dám thử, không dám sai, và vô tình đánh mất đi khả năng khám phá giới hạn của bản thân. Tôi nhận ra rằng, nếu cứ mãi trốn chạy, nỗi sợ sẽ ngày càng lớn dần và nuốt chửng mọi ước mơ. Bước ngoặt đến khi tôi đọc được một câu nói: "Thất bại thực sự không phải là khi bạn vấp ngã, mà là khi bạn từ chối đứng dậy." Tôi bắt đầu học cách đối diện. Thay vì coi thất bại là một dấu chấm hết, tôi xem nó là một bài học đắt giá. Tôi nhận ra những người thành công nhất cũng là những người đã từng thất bại nhiều nhất. Nỗi sợ vẫn ở đó, nhưng thay vì để nó dẫn dắt, tôi chọn cách đi xuyên qua nó. Khép lại những suy nghĩ về nỗi sợ, tôi hiểu rằng nó là một phần tất yếu của cuộc sống. Sợ hãi không phải là yếu đuối, mà là tín hiệu cho thấy chúng ta đang đứng trước những thử thách quan trọng. Điều quan trọng không phải là triệt tiêu nỗi sợ, mà là học cách kiểm soát và biến nó thành động lực để vươn lên. Đừng để nỗi sợ thất bại ngăn cản bạn chạm tay đến những điều tốt đẹp đang chờ phía trước.


Câu 1

một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự trong bài thơ là"Mẹ bảo em: Dạo này con ngoan thế"

Câu 2

khi mẹ vắng nhà"em" đã làm những công việc là: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, nhổ cỏ vườn,quét sân và quét cổng

Câu 3

Theo em, người con cho rằng mình chưa ngoan vì mẹ vẫn hải cực nhọc, vất vả chưa giúp gì lớn lao được cho mẹ

Câu 4

BPTT: điệp ngữ

Tác dụng:

-Điệp ngữ giúp câu thơ trở sinh động,tạo ấn tượng mạnh mẽ về tình yêu và sự trưởng thành của đúa trẻ

- Nó tạo nhịp điệu liệt kê các công việc nhà, khắc họa hình ảnh đứa con hiếu thảo, thấu hiểu sự vất vả của mẹ

Câu 5

Từ nội dung bài thơ, em cảm thấy rất yêu mẹ,trân trộng , biết ơn tới mẹ.Những việc em cần làm để khiến mẹ tự hào: chăm chỉ học tập, rèn luyện. Ngoan ngoãn , vâng lời cha mẹ. Chia sẻ, giúp đỡ cha mẹ làm việc vừa sức. Không làm cha mẹ buồn lòng. Quan tâm , chăm sóc, hỏi han đến cha mẹ.

  • Buổi sáng hôm ấy, tôi vẫn nhớ mình khoác bộ đồng phục mới, tay dắt tay ông nội bước vào trường.
  • Buổi lễ khai giảng diễn ra thật trịnh trọng và xúc động, nhất là khi tiếng trống trường vang lên.
  • Trong lớp học, cô giáo đã giới thiệu tên mình và hỏi thăm từng bạn. Cô còn cho chúng tôi làm quen với chữ cái qua bài hát và vẽ tranh.
  • Tôi đã rất vui khi được cô khen ngợi vì bức tranh vẽ tặng cô, đó là khoảnh khắc hạnh phúc đầu tiên của ngày hôm ấy.
  • Giờ ra chơi, chúng tôi cùng chia sẻ về sở thích, tiếng cười nói vang khắp lớp học.
  • Tan học, tôi vui vẻ kể cho mẹ nghe những gì đã xảy ra trong ngày. Mẹ mỉm cười và khen tôi đã trưởng thành hơn.
  • Đó là một kỷ niệm đẹp đẽ đánh dấu bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời học sinh của tôi, giúp tôi có thêm động lực để bước tiếp. 

Câu 1 thể thơ lục bát

Câu2 phương thức biểu đạt chính là tự sự

Câu3


Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là một bức tranh sinh hoạt quen thuộc, bình dị nhưng đầy sức gợi, khắc họa sống động không khí tấp nập, rộn ràng của phiên chợ đầu người nơi thôn dã. Tác giả khéo léo đưa người đọc vào thế giới của màu sắc, âm thanh, mùi vị quen thuộc: tiếng rao hàng, tiếng cười nói, mùi rau củ tươi xanh, hương bánh trái, đặc biệt là không khí xuân về với quất cảnh, hoa đào, mang theo hơi ấm và niềm vui sum vầy. Qua lăng kính của một người con xa quê, chợ quê không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, mà còn là nơi gửi gắm yêu thương, sự sẻ chia giữa những con người bình dị, là nơi kết nối tình làng nghĩa xóm, nơi ta tìm thấy cội nguồn, sự bình yên trong tâm hồn và tình cảm gia đình thiêng liêng, ấm áp qua hình ảnh người mẹ, người bà tần tảo, hiền hậu, qua những món quà quê chân chất như rau, trứng gà. Tác phẩm gợi cho ta sự hoài niệm, yêu mến và trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của làng quê Việt Nam. 

Gia đình luôn là nơi bình yên nhất, nơi em tìm thấy tình yêu thương vô điều kiện và những bài học cuộc sống quý giá. Trong số những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, em luôn khắc sâu hình ảnh bà ngoại, người đã dạy em bài học đầu tiên về tình yêu thương và sự chăm sóc, trong một buổi chiều hè giản dị năm em lên sáu. Hè năm ấy, em về quê chơi với bà. Bà ngoại em hiền lắm, mái tóc bạc phơ, nụ cười hiền hậu như bà tiên trong truyện cổ tích. Mỗi sáng, bà thường dắt em ra vườn, chỉ cho em cách tưới cây, nhổ cỏ. Bà nói: "Cây cũng như con người, cần được chăm sóc, yêu thương mới lớn kh“Cây cũng như con người, cần được chăm sóc, yêu thương mới lớn lên được”.  Một buổi chiều, trời bỗng đổ mưa rào xối xả. Em đang chơi ngoài sân, bị ướt sũng. Về nhà, em sốt cao, người nóng bừng, chân tay lạnh run. Bà vội vàng đắp khăn mát lên trán em, quấy cháo nóng hổi, và nhẹ nhàng đút cho em ăn, thỉnh thoảng lại xoa đầu em bảo: "Sốt thôi con, mai là khỏi ngay ấy mà". Đêm đó, em ngủ thiếp đi trong vòng tay âu yếm của bà. Nhìn bà ngồi thức trắng đêm trông nom mình, em thấy nghẹn ngào và thương bà vô cùng. Em nhận ra, tình yêu thương của bà không chỉ nằm trong lời nói mà còn hiện hữu qua từng hành động, sự tận tâm và hy sinh thầm lặng. Kỷ niệm ấy, cùng với những câu chuyện cổ tích bà kể mỗi tối, giọng hát ru ngọt ngào, đã nuôi dưỡng tâm hồn em, giúp em hiểu về giá trị của tình thân, sự sẻ chia và lòng kiên cường. Bà đã dạy em biết yêu thương, biết quan tâm, và đó là hành trang vô giá, giúp em trưởng thành và vững bước hơn trong cuộc sống. Dù thời gian trôi qua, kỷ niệm về bà ngoại vẫn luôn là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim em.