Trần Hoàng Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Hoàng Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Văn bản “Câu chuyện của hạt dẻ gai” thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt, phải chịu mưa gió, sương giá và sống trong điều kiện đất đai nghèo nàn nhưng vẫn kiên cường phát triển.

Câu 3.
Hai từ láy có trong văn bản là:
– Lặng lẽ: chỉ trạng thái yên tĩnh, âm thầm, không ồn ào.
– Xù xì: gợi tả bề mặt thô ráp, không nhẵn nhụi.

Câu 4.
Nhân vật “tôi” mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại: được nhân hóa, có suy nghĩ, cảm xúc như con người; biết quan sát, suy ngẫm về cuộc sống và qua đó gửi gắm bài học ý nghĩa.

Câu 5.
Từ văn bản, em rút ra bài học cho bản thân là cần sống kiên cường, không nản chí trước khó khăn; luôn cố gắng vươn lên để trưởng thành và đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm buồn. Với em, nỗi buồn đáng nhớ nhất là lần em làm mất đi một người bạn thân vì sự vô tâm của chính mình.

Ngày ấy, em và Lan là đôi bạn rất thân. Chúng em học chung lớp, thường ngồi cùng bàn và chia sẻ với nhau mọi chuyện. Một hôm, trong giờ ra chơi, Lan tâm sự với em về một chuyện buồn trong gia đình và dặn em đừng kể với ai. Thế nhưng, vì thiếu suy nghĩ, em đã vô tình kể câu chuyện đó cho một vài bạn khác để “cho vui”. Không ngờ, câu chuyện nhanh chóng lan ra khắp lớp. Lan biết được, ánh mắt bạn nhìn em vừa buồn bã vừa thất vọng. Từ hôm ấy, Lan không còn nói chuyện hay ngồi cùng em nữa.

Em cảm thấy rất buồn và day dứt. Mỗi lần nhìn thấy Lan lặng lẽ một mình, tim em lại nhói lên vì ân hận. Em nhận ra rằng chỉ một phút nông nổi của bản thân đã làm tổn thương một người bạn quý giá. Sau nhiều ngày suy nghĩ, em đã mạnh dạn viết cho Lan một bức thư xin lỗi, chân thành nhận lỗi và mong được bạn tha thứ. May mắn thay, Lan đã chấp nhận lời xin lỗi của em. Dù tình bạn không còn vui vẻ như trước, nhưng em hiểu rằng mình đã học được một bài học lớn.

Trải nghiệm buồn ấy dạy em biết trân trọng niềm tin của người khác, sống cẩn trọng trong lời nói và hành động. Từ đó, em luôn tự nhắc nhở bản thân phải biết lắng nghe, giữ bí mật và đối xử chân thành với mọi người. Nỗi buồn ấy đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một người tốt hơn trong cuộc sống.

Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2. Theo câu chuyện, không có thông tin ai là người trồng cây hoàng lan, vì bà chỉ nói rằng "chẳng ai biết".

Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hóa: "cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà". Tác dụng: Biện pháp này làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có cảm xúc như một con người đang khoác lên mình chiếc áo xanh nõn nà, tươi tắn.

Câu 4. Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" vì cô bé hiểu ra ý nghĩa sâu sắc đằng sau sự yêu quý của bà đối với cây hoàng lan. Đó chính là những cánh hoa do ông gửi từ chiến trường về, mang trong mình tình yêu, sự nhớ thương và kỷ niệm về người ông đã hy sinh vì Tổ quốc.

Câu 5. Gia đình là điểm tựa vững chắc, là nơi nuôi dưỡng tình yêu thương và lòng biết ơn trong mỗi con người. Từ câu chuyện trên, chúng ta thấy gia đình chính là nguồn cội, là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ và là nơi ta cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến. Những kỷ niệm giản dị được lưu giữ qua năm tháng sẽ trở thành hành trang quý giá, là sức mạnh để ta vững bước trên đường đời.

Trong suốt quãng đời học sinh, có những khoảnh khắc mà thời gian như ngừng lại, để lại những dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn. Với tôi, một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất, một kỷ niệm khắc sâu trong tim, chính là buổi lễ tổng kết năm học cuối cấp.

Ngày hôm ấy, bầu trời như cũng buồn theo. Tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu một mùa hè sắp đến, nhưng trong lòng tôi lại dâng trào một nỗi buồn khó tả. Cờ hoa vẫn rực rỡ, tiếng nhạc vẫn vang vọng, nhưng không khí dường như đặc quánh hơn, nặng trĩu hơn.Tôi còn nhớ như in cảm giác hồi hộp khi được xướng tên nhận giấy khen học sinh xuất sắc. Niềm vui sướng, tự hào dâng trào trong lòng. Nhưng xen lẫn vào đó là một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối không thể diễn tả bằng lời. Tôi biết rằng, sau buổi lễ này, chúng tôi sẽ phải chia tay mái trường, chia tay thầy cô, chia tay bạn bè.Buổi lễ diễn ra với những bài phát biểu xúc động, những tiết mục văn nghệ đặc sắc. Thầy hiệu trưởng ôn lại những thành tích của trường, những lời dặn dò ân cần. Thầy cô giáo chủ nhiệm, với giọng nói nghẹn ngào, chia sẻ những kỷ niệm về chúng tôi.Tôi nhớ mãi khoảnh khắc khi chúng tôi cùng nhau hát bài hát chia tay. Những ca từ quen thuộc, những giai điệu da diết, đã chạm đến trái tim của tất cả mọi người. Những giọt nước mắt đã rơi, những cái ôm thật chặt. Chúng tôi hứa sẽ luôn nhớ về nhau, về mái trường thân yêu, về những kỷ niệm đã qua.Tôi nhớ ánh mắt trìu mến của thầy cô, những cái bắt tay thật chặt của bạn bè. Tôi nhớ những lời chúc tốt đẹp, những lời hứa hẹn về tương lai.

Buổi lễ tổng kết năm học cuối cấp không chỉ là một sự kiện quan trọng, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời tôi. Nó đã để lại trong tôi những kỷ niệm đẹp đẽ, những bài học quý giá về tình bạn, về sự trưởng thành và về những ước mơ.