Dương Thị Minh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Minh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Suy nghĩ về tác hại của thói bắt chước Thói quen bắt chước, đặc biệt là bắt chước mù quáng, là một thói xấu tiềm ẩn nhiều tác hại cho con người trong cuộc sống. Đầu tiên, nó bào mòn sự sáng tạo và cá tính riêng, khiến chúng ta trở nên nhạt nhòa, thiếu dấu ấn cá nhân bởi luôn đi theo lối mòn của người khác. Thứ hai, thói quen này làm con người trở nên thụ động, ỷ lại và thiếu tự chủ, luôn chờ đợi, dựa dẫm vào người khác thay vì tự mình nỗ lực và phát huy năng lực bản thân. Hệ quả là chúng ta sẽ đánh mất động lực học hỏi, rèn luyện, trở nên yếu đuối và dễ dàng gục ngã trước thử thách. Cuối cùng, việc sao chép không ngừng nghỉ còn có thể dẫn đến những hành vi tiêu cực, sai trái mà ta không có đủ lý trí để nhận thức và phê phán. Do đó, chúng ta cần rèn luyện sự tự tin và bản lĩnh để sống theo cách của riêng mình, tránh xa những ảnh hưởng tiêu cực từ thói quen bắt chước.  Câu 2: Bài văn kể lại trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc


Một bài học về lòng dũng cảm Cuộc đời mỗi người có lẽ không tránh khỏi những lúc cảm thấy sợ hãi, yếu đuối, muốn lùi bước trước khó khăn. Với em, đó là lần em được đứng trên sân khấu lớn của trường để biểu diễn một tiết mục văn nghệ do chính em dàn dựng. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, em vẫn cảm thấy tim đập nhanh, tay chân bủn rủn. Trước khi bước ra, em đã có ý định bỏ cuộc, trốn vào trong cánh gà. Đúng lúc ấy, cô giáo đã đến bên, nắm lấy tay em và nói: "Cứ tự tin lên con, con đã chuẩn bị rất tốt. Dù có sai sót thì đó cũng là bài học quý giá cho lần sau." Lời nói của cô như một luồng gió mát, tiếp thêm cho em sức mạnh. Em hít một hơi thật sâu, bước ra sân khấu. Dù vẫn còn run, nhưng khi nhạc nổi lên, em đã quên hết mọi lo lắng, tập trung vào màn biểu diễn của mình. Ánh đèn sân khấu rực rỡ, tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người đã truyền cho em một năng lượng phi thường. Sau tiết mục, dù không phải là hoàn hảo, nhưng em đã nhận được những tràng pháo tay động viên. Trải nghiệm đó đã dạy em một bài học vô giá về lòng dũng cảm. Em nhận ra rằng, sợ hãi là chuyện bình thường, quan trọng là chúng ta có dám đối mặt với nó hay không. Từ đó, mỗi lần đứng trước một thử thách, em không còn sợ hãi như trước nữa. Em luôn nhớ đến lời cô giáo và luôn tìm cách vượt qua, để hoàn thiện bản thân mình hơn mỗi ngày.
Trong những năm tháng Tiểu học, có lẽ tôi không bao giờ quên được một buổi chiều mưa tầm tã. Lúc ấy, tôi đã trốn học để đi chơi với đám bạn, nhưng cuối cùng lại bị cô giáo phát hiện. Buổi chiều hôm đó, tôi cảm thấy lo lắng, hối hận nhưng đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình yêu thương và sự bao dung của cô giáo và gia đình, bài học đó đã giúp tôi thay đổi bản thân. Mở đầu câu chuyện, tôi nhớ như in cái ngày trời xám xịt, những hạt mưa bắt đầu trút xuống mái trường. Tôi đang ngồi trong lớp với đám bạn, bụng bảo dạ “rủ nhau đi chơi”. Chúng tôi đã lén viết giấy xin phép với chữ ký giả để xin cô giáo cho về sớm, rồi trốn ra bờ suối gần trường. Dù chỉ đi chơi một lát, nhưng tim tôi đập thình thịch vì lo sợ. Chúng tôi ngồi dưới tán cây, tiếng mưa rơi lộp độp. Chúng tôi biết là mình đang làm điều sai, vì cô giáo dặn dò chúng tôi không được tùy tiện xin phép về sớm.  Trong lớp học, cô giáo chủ nhiệm đã nhìn thấy tờ giấy xin phép của chúng tôi. Cô giáo gọi điện cho mẹ tôi, nói rằng tôi đã trốn học đi chơi với nhóm bạn. Mẹ tôi không mắng mỏ mà chỉ nhẹ nhàng hỏi han. Chiều hôm ấy, khi về nhà, mẹ tôi đã ngồi xuống và nói chuyện với tôi. Tôi cảm thấy rất xấu hổ, nhưng mẹ tôi đã không trách mắng mà chỉ nói rằng: “Mỗi đứa trẻ đều có những sai lầm. Khi còn nhỏ, mẹ cũng nghịch ngợm lắm, khiến bà phải phiền lòng. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã thay đổi. Con cũng vậy, hãy coi đây là bài học kinh nghiệm của mình”.  Ngày hôm đó, tôi đã không bị mắng, nhưng tôi hiểu mình đã sai ở đâu. Tôi đã trốn học, nói dối và tự ý rời trường học. Tôi tự hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Tôi đã trở thành một học sinh ngoan ngoãn và chăm chỉ hơn. Bài học về sự trung thực, trách nhiệm và lòng biết ơn đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Từ đó trở đi, tôi luôn ý thức được việc mình cần làm và không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có một người mẹ bao dung và một cô giáo tốt bụng. 

Câu 1:

Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2:

Cả bà và Hà đều không biết ai là người trồng, vì đó là một bí ẩn từ rất lâu đời. 

Câu 3:

Biện pháp tu từ: "khoác trên mình một màu xanh nõn nà" là biện pháp nhân hóa.

Tác dụng: Biện pháp này sử dụng từ ngữ diễn tả hành động của con người ("khoác") để nói về cây, làm cho cây cối trở nên sống động và có sức sống hơn, giống như một con người đang mặc một chiếc áo mới. Điều này giúp người đọc hình dung một cách sinh động và cảm nhận được sự hồi sinh, tươi mới của cây sau mùa đông lạnh lẽo.

Câu 4:Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" vì cô bé hiểu ra ý nghĩa sâu sắc của chúng. Những cánh hoa héo úa, đen sẫm không chỉ đơn thuần là vật kỷ niệm mà còn là biểu tượng cho tình yêu quê hương, lòng nhớ nhung của ông và sự hy sinh của những người lính trong chiến tranh. Việc Hà ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ cho thấy cô bé cảm động, trang trọng trước sự thiêng liêng của quá khứ và tình cảm sâu sắc mà cây hoàng lan đại diện, hiểu được vì sao bà yêu quý cây và mảnh vườn này đến thế. 

Câu 5:

Gia đình là mái ấm thiêng liêng, là nơi ta tìm thấy tình yêu thương, sự bao dung và chia sẻ vô điều kiện. Nó là điểm tựa vững chắc giúp ta vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Gia đình còn là nơi lưu giữ những ký ức, những giá trị truyền thống quý báu, giúp ta hiểu hơn về cội nguồn và tạo dựng tương lai tốt đẹp hơn.