Đặng Thị Diệu Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Diệu Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Thể thơ: Thơ 8 chữ.


Câu 2. Nhịp thơ: Linh hoạt, chủ yếu nhịp 3/5, 4/4, xen nhịp 2/2/2/2. Nhịp ngắt bất thường tạo cảm giác dồn nén, thổn thức đúng tâm trạng yêu đơn phương.


Câu 3. Đề tài, chủ đề:

Đề tài: Tình yêu đơn phương, không được đáp lại.

Chủ đề: Quan niệm về tình yêu của Xuân Diệu: Yêu là cho đi, là chấp nhận khổ đau, "chết ở trong lòng một ít".


Câu 4. Hình ảnh tượng trưng ấn tượng: "sa mạc cô liêu"

→ Gợi cảnh đời trống vắng, cằn cỗi, tuyệt vọng khi yêu mà không được yêu. Khắc họa nỗi cô đơn đến cùng cực của kẻ si tình.


Câu 5. Cảm nhận, suy nghĩ:

Bài thơ cho thấy tình yêu không chỉ có hạnh phúc mà còn nhiều mất mát, hy sinh. Từ đó em hiểu yêu thật lòng là dám chấp nhận tổn thương và biết trân trọng người bên cạnh mình.

Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.
Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ là:

  • Biểu cảm (chủ yếu)
  • Miêu tả
  • Tự sự


Câu 3.
Việc lặp lại hai lần dòng thơ:
“Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi lăm và nửa đời tôi thấy” có tác dụng:

  • Nhấn mạnh sự quan sát lâu dài, bền bỉ của tác giả trước cuộc sống của những người đàn bà gánh nước sông.
  • Gợi sự ám ảnh, day dứt về số phận lam lũ, cực nhọc của họ qua nhiều thế hệ.
  • Tạo nhịp điệu trầm buồn, tăng sức biểu cảm cho bài thơ.


Câu 4.

  • Đề tài: Cuộc sống của những người lao động nghèo vùng sông nước.
  • Chủ đề: Bài thơ thể hiện niềm thương cảm, xót xa trước cuộc đời nhọc nhằn của những người đàn bà gánh nước sông; đồng thời phản ánh vòng lặp nghèo khó, cơ cực kéo dài qua nhiều thế hệ.


Câu 5.
Bài thơ gợi cho em nhiều suy nghĩ về cuộc sống vất vả của người lao động nghèo, đặc biệt là những người phụ nữ nơi sông nước. Họ phải chịu nhiều nhọc nhằn, hi sinh nhưng vẫn âm thầm sống và nuôi con khôn lớn. Qua đó, em thêm trân trọng giá trị của lao động, biết yêu thương, cảm thông với những mảnh đời cơ cực và ý thức hơn về trách nhiệm của bản thân đối với gia đình và xã hội.