Trần Trung Đức
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Điểm nhìn của người kể chuyện là điểm nhìn hạn tri, điểm nhìn nội tâm. Người kể chuyện sử dụng ngôi thứ ba nhưng dựa vào những suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật Thứ để kể lại câu chuyện. Câu 2: Ước mơ của nhân vật Thứ khi còn đi học là đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành một vĩ nhân để mang lại sự thay đổi lớn lao cho đất nước. Câu 3: Đoạn trích sử dụng biện pháp liệt kê và nhân hóa để phân tích tác dụng như sau: Liệt kê: Các cụm từ "mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục" liệt kê sự suy tàn, mục ruỗng về thể xác và tinh thần của nhân vật Thứ nếu tiếp tục cuộc sống hiện tại, nhấn mạnh sự bế tắc, tuyệt vọng của anh. Nhân hóa: "Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê" biến "đời" thành một thực thể có thể "mốc", "gỉ", "mòn", "mục" để diễn tả quá mức sự tàn tạ, vô nghĩa của cuộc sống. Câu 4: Đoạn trích cho thấy cuộc sống của nhân vật Thứ là một bi kịch. Thứ có hoài bão, lý tưởng nhưng lại bị hoàn cảnh xô đẩy, khiến anh phải đối diện với thực tại bế tắc, thất nghiệp, phụ thuộc vợ, bị coi thường và cuối cùng là sự tuyệt vọng, bất lực. Câu 5: Triết lý nhân sinh rút ra từ văn bản là: Hoài bão và lý tưởng của con người có thể trở thành sự thật nếu họ được tạo điều kiện và được trao cơ hội để phát huy tài năng của mình. Khi bị hoàn cảnh khốn khó vùi dập, những tài năng đó sẽ trở nên vô dụng và con người sẽ đánh mất chính mình.