Bế Quốc Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bế Quốc Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích cuối của tiểu thuyết Sống mòn, Nam Cao đã khắc họa nhân vật Thứ như một trí thức tiểu tư sản mang trong mình bi kịch sâu sắc của thời đại. Thứ từng có những hoài bão đẹp đẽ: đỗ đạt, du học, trở thành người có ích cho xã hội. Nhưng hiện thực nghèo đói, thất nghiệp và những biến động của thời cuộc đã đẩy anh vào cảnh bất lực, chán chường. Qua dòng ý nghĩ của Thứ khi đứng trên con tàu rời Hà Nội, người đọc thấy rõ tâm trạng đau đớn của một con người ý thức rất rõ sự mục ruỗng, mòn mỏi trong chính cuộc đời mình. Anh khao khát thay đổi nhưng lại yếu đuối, nhu nhược, không đủ nghị lực để “cưỡng lại đời mình”, giống như con trâu biết có rừng xanh mà vẫn cúi đầu kéo cày. Thứ vừa đáng thương vì bị hoàn cảnh vùi dập, vừa đáng trách vì sự buông xuôi, an phận. Qua hình tượng này, Nam Cao phơi bày thân phận bế tắc của tầng lớp trí thức nghèo trước Cách mạng, đồng thời gửi gắm nỗi xót xa cho những kiếp người đang dần “sống mòn” trong xã hội cũ.

Câu 2

Bài làm

Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói không chỉ là một triết lí sâu sắc về cuộc sống mà còn là lời nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, về ý nghĩa của việc nuôi dưỡng và theo đuổi ước mơ. Con người không trở nên cằn cỗi vì tuổi tác, mà chính sự buông bỏ khát vọng mới khiến họ trở nên già nua trong tâm hồn.

Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Đó là lúc con người có đủ sức sống, nhiệt huyết và niềm tin để nghĩ lớn, mơ xa. Ước mơ giúp người trẻ xác định mục tiêu, hướng đi và động lực để nỗ lực mỗi ngày. Một người có ước mơ giống như sở hữu chiếc la bàn định hướng cho cả hành trình phía trước. Không có ước mơ, tuổi trẻ trở nên trống rỗng, lạc lõng và dễ bị cuốn theo dòng đời vô định.

Thế nhưng, ước mơ chỉ thực sự có giá trị khi người trẻ biết bền bỉ theo đuổi. Nhiều người ngừng lại không phải vì họ không đủ khả năng, mà bởi họ sợ thất bại, sợ khó khăn hoặc quá dễ dàng hài lòng với cuộc sống an phận. Câu nói của Marquez cảnh tỉnh rằng một khi con người ngừng theo đuổi ước mơ, họ đồng thời đánh mất sự trẻ trung, nhiệt huyết và ý nghĩa sống. Một tâm hồn từ bỏ khát vọng sẽ trở nên già nua trước cả khi tuổi tác kịp đến. Bằng chứng là trong cuộc sống có biết bao người trung niên, thậm chí lớn tuổi, nhưng vẫn đầy đam mê, sáng tạo, vì họ chưa bao giờ thôi ước mơ. Ngược lại, cũng có những người rất trẻ nhưng đã mệt mỏi, mất phương hướng, bởi họ không còn đặt ra mục tiêu để vươn tới.

Tuy nhiên, theo đuổi ước mơ không phải là chạy theo những điều viển vông mà là biết đặt ra mục tiêu phù hợp, cụ thể và kiên trì hành động. Tuổi trẻ cần học cách đối mặt khó khăn, chấp nhận thử thách và dám bước ra khỏi vùng an toàn. Ước mơ không tự thành hiện thực nếu không có sự nỗ lực bền bỉ và tinh thần trách nhiệm. Chỉ khi biết biến ước mơ thành hành động, tuổi trẻ mới thực sự ý nghĩa, và con người mới giữ được sự tươi mới trong tâm hồn.

Bản thân tôi hiểu rằng mỗi ước mơ, dù lớn hay nhỏ, đều có giá trị nếu nó thắp sáng trong ta khát vọng vươn lên. Tuổi trẻ của tôi có thể không hoàn hảo, nhưng tôi luôn tin rằng chỉ cần có ước mơ và không ngừng cố gắng, tôi sẽ không bao giờ “già đi” trong ý nghĩa mà Marquez muốn nhắn gửi.

Từ lời nói ấy, có thể khẳng định rằng: ước mơ chính là tuổi trẻ, và người trẻ chỉ thực sự trẻ khi còn dám ước mơ và dám bước đi trên con đường của chính mình.

Câu 1

Trong đoạn trích cuối của tiểu thuyết Sống mòn, Nam Cao đã khắc họa nhân vật Thứ như một trí thức tiểu tư sản mang trong mình bi kịch sâu sắc của thời đại. Thứ từng có những hoài bão đẹp đẽ: đỗ đạt, du học, trở thành người có ích cho xã hội. Nhưng hiện thực nghèo đói, thất nghiệp và những biến động của thời cuộc đã đẩy anh vào cảnh bất lực, chán chường. Qua dòng ý nghĩ của Thứ khi đứng trên con tàu rời Hà Nội, người đọc thấy rõ tâm trạng đau đớn của một con người ý thức rất rõ sự mục ruỗng, mòn mỏi trong chính cuộc đời mình. Anh khao khát thay đổi nhưng lại yếu đuối, nhu nhược, không đủ nghị lực để “cưỡng lại đời mình”, giống như con trâu biết có rừng xanh mà vẫn cúi đầu kéo cày. Thứ vừa đáng thương vì bị hoàn cảnh vùi dập, vừa đáng trách vì sự buông xuôi, an phận. Qua hình tượng này, Nam Cao phơi bày thân phận bế tắc của tầng lớp trí thức nghèo trước Cách mạng, đồng thời gửi gắm nỗi xót xa cho những kiếp người đang dần “sống mòn” trong xã hội cũ.

Câu 2

Bài làm

Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói không chỉ là một triết lí sâu sắc về cuộc sống mà còn là lời nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, về ý nghĩa của việc nuôi dưỡng và theo đuổi ước mơ. Con người không trở nên cằn cỗi vì tuổi tác, mà chính sự buông bỏ khát vọng mới khiến họ trở nên già nua trong tâm hồn.

Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Đó là lúc con người có đủ sức sống, nhiệt huyết và niềm tin để nghĩ lớn, mơ xa. Ước mơ giúp người trẻ xác định mục tiêu, hướng đi và động lực để nỗ lực mỗi ngày. Một người có ước mơ giống như sở hữu chiếc la bàn định hướng cho cả hành trình phía trước. Không có ước mơ, tuổi trẻ trở nên trống rỗng, lạc lõng và dễ bị cuốn theo dòng đời vô định.

Thế nhưng, ước mơ chỉ thực sự có giá trị khi người trẻ biết bền bỉ theo đuổi. Nhiều người ngừng lại không phải vì họ không đủ khả năng, mà bởi họ sợ thất bại, sợ khó khăn hoặc quá dễ dàng hài lòng với cuộc sống an phận. Câu nói của Marquez cảnh tỉnh rằng một khi con người ngừng theo đuổi ước mơ, họ đồng thời đánh mất sự trẻ trung, nhiệt huyết và ý nghĩa sống. Một tâm hồn từ bỏ khát vọng sẽ trở nên già nua trước cả khi tuổi tác kịp đến. Bằng chứng là trong cuộc sống có biết bao người trung niên, thậm chí lớn tuổi, nhưng vẫn đầy đam mê, sáng tạo, vì họ chưa bao giờ thôi ước mơ. Ngược lại, cũng có những người rất trẻ nhưng đã mệt mỏi, mất phương hướng, bởi họ không còn đặt ra mục tiêu để vươn tới.

Tuy nhiên, theo đuổi ước mơ không phải là chạy theo những điều viển vông mà là biết đặt ra mục tiêu phù hợp, cụ thể và kiên trì hành động. Tuổi trẻ cần học cách đối mặt khó khăn, chấp nhận thử thách và dám bước ra khỏi vùng an toàn. Ước mơ không tự thành hiện thực nếu không có sự nỗ lực bền bỉ và tinh thần trách nhiệm. Chỉ khi biết biến ước mơ thành hành động, tuổi trẻ mới thực sự ý nghĩa, và con người mới giữ được sự tươi mới trong tâm hồn.

Bản thân tôi hiểu rằng mỗi ước mơ, dù lớn hay nhỏ, đều có giá trị nếu nó thắp sáng trong ta khát vọng vươn lên. Tuổi trẻ của tôi có thể không hoàn hảo, nhưng tôi luôn tin rằng chỉ cần có ước mơ và không ngừng cố gắng, tôi sẽ không bao giờ “già đi” trong ý nghĩa mà Marquez muốn nhắn gửi.

Từ lời nói ấy, có thể khẳng định rằng: ước mơ chính là tuổi trẻ, và người trẻ chỉ thực sự trẻ khi còn dám ước mơ và dám bước đi trên con đường của chính mình.