Tường Duy Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tường Duy Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong một thế giới đa dạng với hàng tỷ cá thể, tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để kiến tạo một xã hội văn minh và hạnh phúc. Sự khác biệt có thể nằm ở ngoại hình, tính cách, quan điểm hay sở thích cá nhân. Khi chúng ta chấp nhận và trân trọng những nét riêng của người khác, ta không chỉ giúp họ có thêm tự tin để khẳng định bản thân mà còn tự mở ra cho mình những góc nhìn mới mẻ, đa chiều. Việc tôn trọng sự khác biệt giúp xóa tan những rào cản về định kiến, ngăn chặn bạo lực ngôn từ và sự kì thị. Nó giống như việc ta chấp nhận một khu vườn có nhiều loài hoa với những màu sắc và hương thơm khác nhau, tạo nên một chỉnh thể rực rỡ. Ngược lại, nếu ép buộc tất cả vào một khuôn mẫu cứng nhắc, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu và ngột ngạt. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt là biểu hiện của lòng bao dung và tư duy cởi mở, là nền tảng để gắn kết con người và thúc đẩy sự sáng tạo không giới hạn.

Câu 2:

Lưu Trọng Lư là một trong những đại diện tiêu biểu của Phong trào Thơ mới với một hồn thơ luôn băn khoăn, ngơ ngác trước cuộc đời. Trong số những tác phẩm của ông, "Nắng mới" là một bài thơ đặc sắc, thể hiện tình cảm sâu nặng của người con đối với người mẹ đã khuất thông qua những kỷ niệm bình dị, thân thương.

Bài thơ mở đầu bằng một không gian tĩnh lặng, nơi nỗi nhớ bắt đầu nhen nhóm:

"Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng"

Tác giả sử dụng từ láy "xao xác" kết hợp với âm thanh tiếng gà trưa "não nùng" để tạo nên một cảm giác trống trải, buồn thương. Ánh "nắng mới" không mang lại sức sống rạng rỡ mà lại là tác nhân đánh thức những ký ức chập chờn về một thời dĩ vãng đã xa. Tâm trạng "lòng rượi buồn" cho thấy sự day dứt, nhớ nhung khôn nguôi của người con khi đứng trước cảnh cũ mà người xưa không còn nữa.

Tiếp theo, nỗi nhớ được cụ thể hóa qua hình ảnh người mẹ trong quá khứ:

"Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười"

Lúc này, tác giả mới mười tuổi, cái tuổi vẫn còn được ôm ấp trong vòng tay mẹ. Hình ảnh người mẹ gắn liền với công việc nội trợ giản đơn nhưng lại đẹp một cách lạ lùng: "Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Sắc đỏ của chiếc áo hòa cùng cái "reo" của nắng mới ngoài nội tạo nên một bức tranh ký ức ấm áp, tươi sáng, đối lập hoàn toàn với nỗi buồn hắt hiu ở thực tại.

Khổ thơ cuối cùng là sự ngưng đọng của cảm xúc qua nét vẽ chân dung mẹ:

"Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa"

Hình ảnh "nét cười đen nhánh" là một chi tiết nghệ thuật đắt giá. Nó không chỉ gợi lên vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam xưa với tục nhuộm răng đen mà còn thể hiện sự kín đáo, dịu dàng khi mẹ cười che sau tay áo. Dù thời gian có làm hình bóng ấy "chửa xóa mờ" hay chỉ còn trong "mường tượng", thì nụ cười ấy vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc trong lòng tác giả.

Về phương diện nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, giàu nhạc tính, phù hợp với dòng tâm trạng hoài niệm. Ngôn ngữ thơ giản dị, chân thành nhưng sức gợi hình, gợi cảm lại vô cùng lớn.

Tóm lại, "Nắng mới" là một bài ca lay động về tình mẫu tử. Qua những vần thơ vừa thực vừa mộng, Lưu Trọng Lư đã giúp người đọc nhận ra rằng: dù người thân có rời xa, nhưng những kỷ niệm đẹp đẽ về họ sẽ luôn là hành trang quý giá nhất theo ta suốt cuộc đời.

Câu 1 : hương thức biểu đạt chính nghị luận

Câu 2:Tần tiện đối lập với phun phí. Hào phóng đối lập với keo kiệt.

Câu 3: Tác giả đưa ra lời khuyên này vì Mỗi người đều có lăng kính và quan điểm riêng, việc phán xét thường dựa trên cái tôi chủ quan chứ không phải sự thật khách quan về người khác Sự phán xét dễ dàng thường dẫn đến những hiểu lầm, ác cảm và làm tổn thương mối quan hệ giữa người với người.

Câu 4 Hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"

Có thể hiểu quan điểm này như sau: Định kiến là một "tấm lưới": Nó giam cầm tư duy, khiến ta không còn cái nhìn đa chiều, khách quan và bao dung với thế giới xung quanh. Sự tự nguyện đánh mất bản sắc: Khi "buông mình" vào định kiến, ta không còn sống bằng suy nghĩ và cảm xúc thật của chính mình mà sống theo những khuôn mẫu, ác cảm có sẵn. Hậu quả: Điều này khiến cuộc sống trở nên hẹp hòi, nặng nề và ngăn cản sự thấu hiểu, kết nối giữa người với người. Đây là sự "tồi tệ nhất" vì nó làm nghèo nàn tâm hồn chúng ta.

Câu 5: Học cách lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt.Bài học hành động: Thay vì vội vàng đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài hay một hành động nhất thời, hãy mở lòng để thấu hiểu câu chuyện riêng của họ. Đừng để định kiến của đám đông hay của chính mình điều khiển suy nghĩ, hãy sống và nhìn nhận cuộc đời bằng sự thấu cảm và trái tim chân thành.

Câu 1:Đoạn thơ trong "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là nốt nhạc trầm buồn về sự biến đổi của làng quê trước cơn lốc đô thị hóa. Tác giả khéo léo sử dụng những hình ảnh đối lập giữa quá khứ và hiện tại để làm nổi bật nỗi xót xa. Đó là sự thay đổi từ cảnh vật khi "nhà cửa chen chúc" thay thế cho "lũy tre ngày xưa", đến sự đứt gãy trong văn hóa khi thiếu nữ không còn hát dân ca hay để tóc dài truyền thống. Đau xót hơn cả là thực cảnh "ly hương", khi đất đai không còn đủ nuôi người, buộc những người trẻ phải rời bỏ ruộng rẫy để mưu sinh nơi phố thị. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ bình dị, đoạn thơ không chỉ thể hiện cái nhìn tinh tế của tác giả mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc nguồn cội giữa nhịp sống hiện đại. Mỗi câu chữ như một lời nhắc nhở ta đừng để sự phát triển làm mờ đi những giá trị tinh thần thiêng liêng của quê hương.

Câu 2:Trong thế giới hiện đại, khi ranh giới giữa thực và ảo đang dần mờ nhạt, mạng xã hội đã vươn mình trở thành một thực thể quyền năng, chi phối mạnh mẽ đến mọi ngóc ngách của đời sống con người. Từ Facebook, TikTok cho đến Instagram, chúng không còn đơn thuần là công cụ giải trí mà đã trở thành một "hệ sinh thái" khổng lồ, nơi con người sinh hoạt, làm việc và thể hiện cái tôi cá nhân. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng của những nút "like" và "share" là những vấn đề phức tạp đòi hỏi chúng ta phải có cái nhìn thấu đáo.

Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó là nhịp cầu nối những bờ vui, giúp một người ở Việt Nam có thể trò chuyện mặt đối mặt với người thân tại Mỹ chỉ qua vài cú chạm. Với những học sinh, sinh viên, mạng xã hội là một thư viện khổng lồ, nơi tri thức được chia sẻ miễn phí và cập nhật từng giây. Hơn thế nữa, trong những giai đoạn khó khăn như đại dịch, chính các nền tảng trực tuyến đã giúp thế giới không bị ngưng trệ, duy trì từ việc học tập đến giao thương kinh tế.

Thế nhưng, "ánh sáng càng mạnh thì bóng tối càng sâu". Mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" sắc lẹm. Sự cuốn hút của những dòng trạng thái, những video ngắn dễ khiến chúng ta rơi vào tình trạng nghiện ngập, lãng phí quỹ thời gian quý báu cho việc "lướt" vô định thay vì hành động thực tế. Đau lòng hơn, sự so sánh ngầm giữa cuộc sống bình thường của bản thân với những hình ảnh lung linh đã qua chỉnh sửa của người khác trên mạng dễ dẫn đến tâm lý tự ti, trầm cảm. Những anh hùng bàn phím, những lời miệt thị ẩn danh có thể trở thành vũ khí sắc bén hủy hoại danh dự và tâm hồn của một con người trong đời thực.

Đứng trước sự bùng nổ đó, chúng ta không thể chọn cách cực đoan là tẩy chay, nhưng cũng không được phép đắm mình mù quáng. Mỗi người cần xây dựng cho mình một "bộ lọc" văn hóa: lọc thông tin để không bị dắt mũi bởi tin giả, lọc bạn bè để giữ môi trường số lành mạnh và lọc thời gian để không bỏ lỡ những vẻ đẹp chân thực của cuộc sống ngoài kia. Mạng xã hội nên là nơi để lan tỏa sự tử tế, chứ không phải là bãi rác của những cảm xúc tiêu cực.

Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người sử dụng. Hãy để công nghệ phục vụ con người, thay vì biến chúng ta thành những "nô lệ" số. Chúng ta hãy bước vào thế giới ảo với một trái tim ấm áp và một cái đầu lạnh, để mỗi giờ phút trôi qua trên không gian mạng đều thực sự mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng.

Câu 1:Đoạn thơ trong "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là nốt nhạc trầm buồn về sự biến đổi của làng quê trước cơn lốc đô thị hóa. Tác giả khéo léo sử dụng những hình ảnh đối lập giữa quá khứ và hiện tại để làm nổi bật nỗi xót xa. Đó là sự thay đổi từ cảnh vật khi "nhà cửa chen chúc" thay thế cho "lũy tre ngày xưa", đến sự đứt gãy trong văn hóa khi thiếu nữ không còn hát dân ca hay để tóc dài truyền thống. Đau xót hơn cả là thực cảnh "ly hương", khi đất đai không còn đủ nuôi người, buộc những người trẻ phải rời bỏ ruộng rẫy để mưu sinh nơi phố thị. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ bình dị, đoạn thơ không chỉ thể hiện cái nhìn tinh tế của tác giả mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc nguồn cội giữa nhịp sống hiện đại. Mỗi câu chữ như một lời nhắc nhở ta đừng để sự phát triển làm mờ đi những giá trị tinh thần thiêng liêng của quê hương.

Câu 2:Trong thế giới hiện đại, khi ranh giới giữa thực và ảo đang dần mờ nhạt, mạng xã hội đã vươn mình trở thành một thực thể quyền năng, chi phối mạnh mẽ đến mọi ngóc ngách của đời sống con người. Từ Facebook, TikTok cho đến Instagram, chúng không còn đơn thuần là công cụ giải trí mà đã trở thành một "hệ sinh thái" khổng lồ, nơi con người sinh hoạt, làm việc và thể hiện cái tôi cá nhân. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng của những nút "like" và "share" là những vấn đề phức tạp đòi hỏi chúng ta phải có cái nhìn thấu đáo.

Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó là nhịp cầu nối những bờ vui, giúp một người ở Việt Nam có thể trò chuyện mặt đối mặt với người thân tại Mỹ chỉ qua vài cú chạm. Với những học sinh, sinh viên, mạng xã hội là một thư viện khổng lồ, nơi tri thức được chia sẻ miễn phí và cập nhật từng giây. Hơn thế nữa, trong những giai đoạn khó khăn như đại dịch, chính các nền tảng trực tuyến đã giúp thế giới không bị ngưng trệ, duy trì từ việc học tập đến giao thương kinh tế.

Thế nhưng, "ánh sáng càng mạnh thì bóng tối càng sâu". Mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" sắc lẹm. Sự cuốn hút của những dòng trạng thái, những video ngắn dễ khiến chúng ta rơi vào tình trạng nghiện ngập, lãng phí quỹ thời gian quý báu cho việc "lướt" vô định thay vì hành động thực tế. Đau lòng hơn, sự so sánh ngầm giữa cuộc sống bình thường của bản thân với những hình ảnh lung linh đã qua chỉnh sửa của người khác trên mạng dễ dẫn đến tâm lý tự ti, trầm cảm. Những anh hùng bàn phím, những lời miệt thị ẩn danh có thể trở thành vũ khí sắc bén hủy hoại danh dự và tâm hồn của một con người trong đời thực.

Đứng trước sự bùng nổ đó, chúng ta không thể chọn cách cực đoan là tẩy chay, nhưng cũng không được phép đắm mình mù quáng. Mỗi người cần xây dựng cho mình một "bộ lọc" văn hóa: lọc thông tin để không bị dắt mũi bởi tin giả, lọc bạn bè để giữ môi trường số lành mạnh và lọc thời gian để không bỏ lỡ những vẻ đẹp chân thực của cuộc sống ngoài kia. Mạng xã hội nên là nơi để lan tỏa sự tử tế, chứ không phải là bãi rác của những cảm xúc tiêu cực.

Tóm lại, mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người sử dụng. Hãy để công nghệ phục vụ con người, thay vì biến chúng ta thành những "nô lệ" số. Chúng ta hãy bước vào thế giới ảo với một trái tim ấm áp và một cái đầu lạnh, để mỗi giờ phút trôi qua trên không gian mạng đều thực sự mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng.