Lương Mạnh Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Mạnh Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, quan điểm và lối sống riêng biệt. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp ta mở rộng tầm nhìn và làm giàu vốn sống của chính mình; thay vì nhìn đời qua một lăng kính hẹp hòi, ta học được cách tiếp nhận những giá trị mới mẻ. Khi chấp nhận rằng "khác biệt không phải là sai trái", chúng ta sẽ loại bỏ được những định kiến độc hại, giảm bớt những phán xét khắt khe – nguyên nhân của sự rạn nứt trong các mối quan hệ. Hơn nữa, việc tôn trọng lẫn nhau tạo ra một môi trường an toàn để mỗi người tự tin bộc lộ tài năng và bản sắc riêng, từ đó thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển chung. Một vườn hoa chỉ đẹp khi có nhiều sắc hoa, và xã hội cũng chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi "cái tôi" đều được trân trọng. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của lòng bao dung mà còn là chìa khóa để con người xích lại gần nhau hơn trong sự thấu hiểu và hòa hợp.


Câu 2:

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới (1932 – 1945), nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui gấp gáp, Huy Cận là nỗi sầu ảo não trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại mang đến một điệu hồn phiêu diêu, bảng lảng với những kỉ niệm xa xăm. Bài thơ "Nắng mới" là một trong những thi phẩm trong sáng và cảm động nhất của ông, nơi tiếng lòng của người con hiếu thảo hòa quyện cùng bức tranh làng quê thanh bình để tạc nên hình tượng người mẹ dịu hiền. Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi nỗi nhớ từ một tín hiệu thị giác rất đỗi quen thuộc: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," "Nắng mới" là cái nắng đầu mùa, mang theo sự hanh hao và trong trẻo. Thế nhưng, trong tâm tưởng của thi sĩ, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt" qua song cửa, gợi lên sự tĩnh lặng đến mênh mông. Kết hợp với âm thanh "xao xác" của tiếng gà trưa "não nùng", không gian bỗng trở nên cô quạnh, hiu hắt. Từ láy "não nùng" và "xao xác" đã chạm đúng vào sợi dây cảm xúc, khiến lòng người "rượi buồn theo thời dĩ vãng". Nhà thơ đang sống trong hiện tại nhưng tâm hồn lại "chập chờn sống lại những ngày không" – những ngày tháng hư ảo của quá khứ, nơi có một bóng hình không bao giờ phai nhạt. Ngược dòng thời gian, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với kỉ niệm tuổi lên mười đầy ấm áp: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Khác với cái nắng "hắt" buồn bã ở đầu bài, nắng trong kí ức là nắng "reo ngoài nội" – một cái nắng có sức sống, có âm thanh của niềm vui. Trong không gian ngập tràn ánh sáng ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp với chiếc "áo đỏ" đang phơi trước giậu. Sắc đỏ của chiếc áo hòa cùng sắc vàng của nắng tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của sự chia lìa. Đó là hình ảnh của sự chăm sóc, tần tảo và bàn tay vun vén cho gia đình. Ở khổ thơ cuối, nỗi nhớ được đẩy lên thành những nét vẽ chân thực và lay động lòng người: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Dù thời gian có trôi qua, hình dáng mẹ vẫn "chửa xóa mờ", vẫn hiển hiện "lúc vào ra" trong từng góc nhà, kẽ sân. Đặc biệt nhất là chi tiết "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh mang đậm màu sắc văn hóa truyền thống với tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn toát lên vẻ hiền hậu, đoan trang và tình yêu thương vô bờ bến. Hình ảnh mẹ che miệng cười sau tay áo là một cử chỉ tế nhị, duyên dáng, để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn đứa con thơ. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách sử dụng các từ láy và hình ảnh đối lập giữa hiện tại (hiu quạnh) và quá khứ (ấm áp) đã làm nổi bật nỗi lòng bâng khuâng, thương nhớ của tác giả. Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ là một bức tranh phong cảnh làng quê đẹp và buồn, mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa và đa cảm của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng, trở thành bến đỗ bình yên cho tâm hồn mỗi người khi nhớ về nguồn cội và những người thân yêu.

Câu 1 : phương thức biểu đạt chính là nghị luận

Câu 2:Tần tiện đối lập với phun phí. Hào phóng đối lập với keo kiệt.

Câu 3: Tác giả đưa ra lời khuyên này vì Mỗi người đều có lăng kính và quan điểm riêng, việc phán xét thường dựa trên cái tôi chủ quan chứ không phải sự thật khách quan về người khác Sự phán xét dễ dàng thường dẫn đến những hiểu lầm, ác cảm và làm tổn thương mối quan hệ giữa người với người.

Câu 4 Hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"

Có thể hiểu quan điểm này như sau: Định kiến là một "tấm lưới": Nó giam cầm tư duy, khiến ta không còn cái nhìn đa chiều, khách quan và bao dung với thế giới xung quanh. Sự tự nguyện đánh mất bản sắc: Khi "buông mình" vào định kiến, ta không còn sống bằng suy nghĩ và cảm xúc thật của chính mình mà sống theo những khuôn mẫu, ác cảm có sẵn. Hậu quả: Điều này khiến cuộc sống trở nên hẹp hòi, nặng nề và ngăn cản sự thấu hiểu, kết nối giữa người với người. Đây là sự "tồi tệ nhất" vì nó làm nghèo nàn tâm hồn chúng ta.

Câu 5: Học cách lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt.Bài học hành động: Thay vì vội vàng đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài hay một hành động nhất thời, hãy mở lòng để thấu hiểu câu chuyện riêng của họ. Đừng để định kiến của đám đông hay của chính mình điều khiển suy nghĩ, hãy sống và nhìn nhận cuộc đời bằng sự thấu cảm và trái tim chân thành.

Câu 1

Đoạn thơ trong bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác về sự đổi thay của làng quê trong nhịp sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” như một hành trình trở về ký ức, nơi từng gắn bó với những điều giản dị, thân thương. Nhưng thực tại lại hiện lên đầy xót xa: bạn bè rời làng đi kiếm sống, đất đai không còn đủ nuôi người, mồ hôi không đổi được cuộc sống ấm no. Những thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài cũng dần mất đi – tất cả cho thấy sự mai một của những giá trị truyền thống. Đặc biệt, hình ảnh “cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc” gợi sự lấn át của đô thị hóa, khiến không gian làng quê xưa dần biến mất. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh chân thực, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật nỗi tiếc nuối, bâng khuâng của tác giả. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là nỗi nhớ quê mà còn là lời nhắc nhở về việc gìn giữ những giá trị truyền thống giữa dòng chảy hiện đại.

Câu 2:

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Nó mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy nghĩ.

Trước hết, mạng xã hội giúp con người kết nối với nhau một cách nhanh chóng và thuận tiện. Chỉ với một chiếc điện thoại, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin, hình ảnh với bạn bè, người thân dù ở bất cứ đâu. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nguồn cung cấp thông tin phong phú, giúp người dùng cập nhật tin tức, học hỏi kiến thức và mở rộng hiểu biết. Nhiều bạn trẻ còn tận dụng mạng xã hội để học tập, kinh doanh hoặc phát triển bản thân.

Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng mang đến nhiều tác hại đáng lo ngại. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, mất thời gian và sao nhãng việc học tập, công việc. Không ít người sống “ảo”, chỉ quan tâm đến hình ảnh trên mạng mà quên đi cuộc sống thực. Bên cạnh đó, những thông tin sai lệch, tiêu cực lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội cũng ảnh hưởng xấu đến nhận thức và hành vi của người dùng. Tình trạng bạo lực mạng, nói xấu, xúc phạm người khác cũng ngày càng phổ biến, gây tổn thương về tinh thần.

Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách hợp lý và văn minh. Cần biết chọn lọc thông tin, không tin tưởng và chia sẻ những tin chưa được kiểm chứng. Đồng thời, cần cân bằng giữa cuộc sống thực và thế giới ảo, dành thời gian cho gia đình, học tập và những hoạt động bổ ích khác. Đặc biệt, mỗi người nên xây dựng văn hóa ứng xử lành mạnh trên mạng, tôn trọng người khác và chịu trách nhiệm về lời nói của mình.

Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ trở thành công cụ hữu ích giúp con người phát triển. Ngược lại, nếu lạm dụng, nó có thể gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Vì thế, mỗi chúng ta cần tỉnh táo và có trách nhiệm khi tham gia mạng xã hội để biến nó thành một phần tích cực của cuộc sống.

Câu 1:

Văn bản trên được sáng tác theo thể thơ tự do..

Câu 2:

Trong văn bản, "hạnh phúc" được miêu tả qua những tính từ: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.

Câu 3:

Đoạn thơ "Hạnh phúc / đôi khi như quả / thơm trong im lặng, dịu dàng" gợi cho người đọc những cảm nhận sâu sắc về tính chất của hạnh phúc:Hạnh phúc không phải là những điều gì đó quá lớn lao, ồn ào hay phô trương mà trái lại, nó vô cùng giản dị, khiêm nhường.Hạnh phúc giống như hương thơm của trái chín: nó là sự kết tinh âm thầm, bền bỉ từ bên trong và lan tỏa một cách tự nhiên, mang lại sự ngọt ngào, bình yên cho tâm hồn con người.

Câu 4:

Biện pháp tu từ so sánh "hạnh phúc" với "sông" trong đoạn thơ có tác dụng: Cụ thể hóa khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" bằng hình ảnh dòng sông đang vận động, giúp người đọc hình dung rõ nét về sự lan tỏa và hành trình của hạnh phúc. Nhấn mạnh vẻ đẹp của lối sống vị tha, bao dung và khoáng đạt. Hạnh phúc chân chính là khi con người biết cho đi một cách vô tư, không toan tính, không bận tâm đến việc mình sẽ "đầy" hay "vơi". Điều này làm cho ý thơ trở nên sinh động và giàu tính triết lý.

Câu 5:

Tác giả nhìn thấy hạnh phúc hiện diện trong những sự vật gần gũi nhất (lá, quả, sông), cho thấy hạnh phúc luôn ở quanh ta nếu ta biết nâng niu. Quan niệm hạnh phúc gắn liền với sự cho đi, sự vận động hướng về cái chung ("biển cả") mà không vụ lợi. Đây là một quan niệm nhân văn, đề cao trạng thái an nhiên của tâm hồn. Hạnh phúc không phụ thuộc vào các điều kiện bên ngoài mà đến từ sự tĩnh lặng và bản lĩnh sống của mỗi cá nhân trước những "nắng dội, mưa tràn".