Lý Lê Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Lê Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một điều rất cần thiết trong cuộc sống. Mỗi người đều có tính cách, sở thích, hoàn cảnh và suy nghĩ riêng nên không ai hoàn toàn giống ai. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, con người sẽ dễ thấu hiểu, cảm thông và xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu luôn áp đặt suy nghĩ của mình hoặc phán xét người khác, chúng ta dễ gây tổn thương và tạo ra khoảng cách trong giao tiếp. Trong xã hội hiện nay, vẫn có nhiều người bị chê bai chỉ vì họ sống khác số đông. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, nhìn nhận mọi việc bằng thái độ cởi mở và không vội vàng đánh giá người khác. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện sự văn minh mà còn giúp chúng ta hoàn thiện bản thân và sống tích cực hơn. Con người vốn đã đủ phức tạp rồi, nên việc ai cũng cố biến người khác thành bản sao của mình thực sự là một ý tưởng rất mệt mỏi. Câu 2 Bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư là một bài thơ giàu cảm xúc, thể hiện nỗi nhớ thương tha thiết của tác giả đối với người mẹ đã khuất. Qua hình ảnh nắng mới và những kỉ niệm tuổi thơ giản dị, bài thơ đã gợi lên tình mẫu tử sâu nặng cùng nỗi buồn man mác của con người khi nhớ về quá khứ. Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê khi “nắng mới” xuất hiện bên song. Tiếng gà trưa và ánh nắng làm sống dậy trong lòng nhà thơ những kỉ niệm cũ: “Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác gà trưa gáy não nùng” Từ láy “xao xác”, “não nùng” vừa gợi âm thanh quen thuộc vừa thể hiện nỗi buồn da diết trong lòng tác giả. Cảnh vật hiện tại đã gợi lại những ngày tháng tuổi thơ bên mẹ. Ở khổ thơ tiếp theo, nhà thơ nhớ về hình ảnh người mẹ tần tảo: “Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.” Hình ảnh mẹ hiện lên giản dị, gần gũi qua công việc phơi áo quen thuộc nơi thôn quê. Những kỉ niệm bình dị ấy lại trở nên vô cùng xúc động bởi mẹ nay đã không còn nữa. Chính sự mất mát ấy khiến nỗi nhớ trong lòng nhà thơ càng sâu sắc hơn. Khổ thơ cuối là những dòng hồi tưởng đầy cảm động về hình ảnh người mẹ: “Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.” Nụ cười của mẹ hiện lên hiền hậu, thân thương và vẫn in đậm trong tâm trí tác giả. Dù thời gian trôi qua nhưng hình bóng mẹ vẫn không hề phai nhạt. Qua đó, bài thơ thể hiện tình yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc của người con dành cho mẹ. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và cảm xúc. Các từ láy giàu giá trị gợi hình, gợi cảm kết hợp với giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết đã tạo nên âm điệu buồn thương sâu lắng cho tác phẩm.

Nắng mới là bài thơ giàu cảm xúc về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua nỗi nhớ mẹ chân thành của tác giả, bài thơ giúp người đọc thêm yêu quý và trân trọng tình cảm gia đình. Có những người chỉ khi mất đi rồi, con người mới nhận ra họ từng là cả một vùng bình yên của tuổi thơ mình.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ, cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là: “phung phí” <=> “keo kiệt” “thích ở nhà” <=> “ưa bay nhảy” Những cặp từ đối lập này làm nổi bật sự khác biệt trong cách sống và cách nhìn nhận của con người. Đúng kiểu con người: ai khác mình thì thấy “có vấn đề”. Một thú vui xã hội tồn tại bền bỉ đáng kinh ngạc. Câu 3. Tác giả cho rằng “đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng” vì mỗi người đều có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống riêng. Chúng ta không thể hiểu hết cuộc sống của người khác chỉ qua những gì nhìn thấy bên ngoài. Việc vội vàng đánh giá người khác dễ dẫn đến định kiến, làm tổn thương họ và khiến bản thân trở nên phiến diện trong cách nhìn nhận cuộc sống. Câu 4. Quan điểm “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có nghĩa là con người để cho những định kiến và lời phán xét của người khác chi phối suy nghĩ, cảm xúc và cuộc sống của mình. Khi quá quan tâm đến cách nhìn của người khác, chúng ta sẽ dần đánh mất sự tự tin, sống trong sợ hãi và không dám là chính mình. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe bản thân, sống tích cực và không để định kiến xã hội điều khiển cuộc sống của mình. Câu 5. Thông điệp em rút ra từ văn bản là mỗi người cần học cách tôn trọng sự khác biệt và không nên vội vàng phán xét người khác. Đồng thời, chúng ta cũng cần sống tự tin, biết lắng nghe chính mình và không để những định kiến xung quanh ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống. Khi biết thấu hiểu và tôn trọng người khác, cuộc sống sẽ trở nên tích cực và ý nghĩa hơn.