Bế Kiều Oanh
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích "Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời" trong sử thi Ê-đê thể hiện sức sống mãnh liệt của văn hóa truyền thống. Không gian nghệ thuật sử thi nổi bật qua sự đối lập giữa thế giới con người và thần linh, nơi Đăm Săn chinh phục thiên nhiên hoang dã và hiểm nguy. Tác phẩm khắc họa nét văn hóa độc đáo của dân tộc Ê-đê như nhà dài và cồng chiêng, cùng hình tượng người anh hùng Đăm Săn với sức mạnh phi thường và khát vọng chinh phục.
Ngôn ngữ sử thi giàu nhạc điệu và nghệ thuật cường điệu tạo nên sức hấp dẫn, phản ánh tinh thần thượng võ và văn hóa dân tộc Ê-đê.
Hai mảng không gian chính trong văn bản là nhà/rừng(trục ngang) và không gian của người/không gian của trời (trục dọc). Không gia nhà/ rừng mang tính tương phản, với nhà là biểu tượng cho cuộc sống văn hoá ,sinh hoạt , còn rừng là không gian hoang dã, hiểm nguy.Không gian con người (thực tại) và không gian trời( tuyệt đối) thể hiện sự đối lập và giao thoa giữa thế giới vật chất và tinh thần , hữu hạn và vô hạn
thể hiện khát vọng chinh phục và mở mang bờ cõi của cộng đồng, ý chí tự do, dũng cảm của người anh hùng, đồng thời mang ý nghĩa về khát vọng sống ấm no, hạnh phúc và tôn vinh vị thế của người phụ nữ trong xã hội Ê-đê. Việc này cũng mang màu sắc bi kịch, thể hiện mâu thuẫn giữa khát vọng vô hạn và sự hữu hạn của con người.
Mặt trời là biểu tượng phổ quát tron nhiều nền văn hoá, đại diện cho sự sống, sức mạnh,ánh sáng,tri thức và sự bất tử.Từ vị thần tối cao trong tôn giáo cổ đại như thần Ra của Ai Cập hay Apollo của Hy Lạp,đến vai trò thiết yếu trong nông nghiệp, mặt trời tượng trưng cho sự sinh sôi, quyền lực, chân lý và sự tái sinh. Ở Việt Nam, mặt trời gắn liền với những điều tốt đẹp, hy vọng và sự khởi đầu.