Hà Hồng Thắm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn thơ “Thu Hà Nội” của Hoàng Cát đã khắc họa vẻ đẹp rất riêng của mùa thu Hà Nội: vừa dịu nhẹ, thanh khiết, vừa phảng phất nỗi buồn man mác. Trước hết, thu hiện lên qua những cảm nhận tinh tế của giác quan: “Se sẽ gió heo may, xào xạc lạnh”, “lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng”. Những từ láy “se sẽ”, “xào xạc” gợi cái lạnh nhẹ, khẽ khàng, rất đặc trưng của thu miền Bắc. Không gian phố phường trở nên tĩnh lặng, nhuốm màu hoài niệm khi lá vàng rơi và gió thổi qua từng con phố. Trong khung cảnh ấy, con người hiện ra với tâm trạng cô đơn, lắng đọng: “Ta lặng lẽ một mình. Chiều nhạt nắng. / Nhớ người xa”. Nỗi nhớ khiến cảnh thu càng thêm sâu, thêm buồn. Câu hỏi “Người xa nhớ ta chăng?” như một lời tự vấn, vừa tha thiết vừa day dứt, thể hiện nét trữ tình rất đặc trưng của thơ ca về Hà Nội. Không chỉ có nỗi buồn, mùa thu còn mang vẻ đẹp ấm áp, thân thuộc qua hình ảnh “hàng sấu”, “trái vàng ươm”. Câu thơ “Ta nhặt được cả chùm nắng hạ” là một liên tưởng độc đáo, gợi cảm giác nâng niu, trân trọng những dư âm còn sót lại của mùa hè trong lòng thu. Đoạn thơ vì thế vừa giàu chất họa, vừa đậm chất tình, góp phần làm nổi bật vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của mùa thu Hà Nội.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là biểu cảm.
Câu 2:
Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó trong đoạn trích là: đồng sau lụt, bờ đê sụt, anh em con chịu đói suốt ngày tròn, có gì nấu đâu mà nhóm lửa, ngô hay khoai còn ở phía mẹ về.
Câu 3:
Hai câu thơ trên sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ và nói giảm nói tránh.
Tác dụng:
Làm cho câu thơ thêm nghẹn ngào, da diết, tăng sức gợi hình gợi cảm. Hình ảnh "tiếng lòng" và "vuông đất" tạo sự đối lập giữa cái hữu tình (nỗi nhớ) và cái vô tình (mộ lạnh), nhấn mạnh sự chia lìa vĩnh viễn, khắc họa tình mẫu tử thiêng liêng và lòng hiếu thảo của người con.
Khắc họa sâu sắc nỗi đau đớn, bất lực của người con khi mẹ đã qua đời (mẹ nằm dưới mộ), cách biệt âm dương, không còn thể trò chuyện hay gửi gắm nỗi nhớ thương trực tiếp.
làm giảm sự đau xót, gợi hình ảnh nấm mồ mẹ thiêng liêng, thể hiện tình yêu thương, sự trân trọng và nỗi nhớ nhung da diết của người con, đồng thời khắc họa nỗi đau nghẹn ngào trước sự cách biệt âm dương
Câu 4:
Câu thơ khắc họa hình ảnh người mẹ nghèo khổ, lam lũ, tần tảo suốt đời vì con. Từ "xộc xệch" nhấn mạnh sự vất vả, mệt mỏi và nỗi lo toan đè nặng lên đôi vai mẹ, trong khi "hoàng hôn" tượng trưng cho thời gian muộn màng, khắc nghiệt hay tuổi già sức yếu.
Câu 5:
thông điệp mà em tâm đắc nhất sau khi rút ra từ đoạn trích là: "Hãy trân trọng, yêu thương và báo hiếu cha mẹ khi còn có thể, bởi tình mẫu tử là vô giá và sự mất mát là không gì bù đắp được".
Lý do em lựa chọn thông điệp đó là vì: Hình ảnh mẹ gánh gồng lam lũ, "xộc xệch hoàng hôn" gợi nhắc đến công ơn nuôi dưỡng vất vả, sâu nặng mà người con chỉ thực sự thấu cảm sâu sắc khi đã xa cách âm dương. Mẹ là người đã sinh ra và nuôi dưỡng chúng ta nên người vì vậy ta phải biết trân trọng, yêu thương cha mẹ của mình.
Câu 1:
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi hoài niệm sâu sắc về làng quê trong dòng chảy đổi thay của thời gian. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ”, “giẫm lên dấu chân” như một hành trình trở lại quá khứ, tìm lại những ký ức thân thuộc. Nhưng càng đi, nhân vật trữ tình càng nhận ra sự đổi khác: bạn bè rời làng mưu sinh, “đất không đủ cho sức trai cày ruộng”, mồ hôi không còn đổi được cuộc sống đủ đầy. Những chi tiết như “thiếu nữ không còn hát dân ca”, “cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc”, “đâu còn những lũy tre ngày xưa” gợi nên sự phai nhạt của nét đẹp truyền thống. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh giản dị, ngôn ngữ mộc mạc mà giàu sức gợi, kết hợp điệp cấu trúc “tôi đi về…” tạo nhịp điệu trầm buồn, da diết. Đoạn thơ không chỉ là nỗi nhớ mà còn là nỗi buồn trước sự biến đổi của làng quê, đồng thời thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự trăn trở về những giá trị đang dần mất đi.
Phần 1
Câu 1: đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: trong văn bản trên hạnh phúc được thể hiện qua các tính từ sau: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng.
Câu 3 : em hiểu đoạn thơ trên như sau: đoạn thơ miêu tả hạnh phúc một cách tinh tế, nhẹ nhàng và bình dị. Hạnh phúc không luôn ồn ào hay xa xôi, mà hiện hữu ngay trong những điều nhỏ bé, thơm tho, mang lại cảm giác bình yên, sâu lắng và trân trọng.
Câu 4:
Biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong đoạn thơ trên là: so sánh "hạnh phúc" với "sông" giúp cụ thể hóa khái niệm trừu tượng, biến hạnh phúc thành hình ảnh tự nhiên, bình dị và thuần khiết. Từ đó nhấn mạnh lối sống tích cực, vô tư, không toan tính , lan tỏa cảm xúc trân trọng những khoảnh khắc nhẹ nhàng, an yên khi tâm hồn hòa nhập, dâng hiến hết mình như dòng sông đổ về đại dương.Qua đó thể hiện triết lý sống cao đẹp và tâm hồn mở rộng của tác giả .
Câu 5:
Đoạn thơ trên thể hiện quan niệm hạnh phúc rất bình dị, nhẹ nhàng và tự nhiên: đó là những điều giản đơn, gần gũi trong cuộc sống thay vì những mục tiêu xa vời. Hạnh phúc đến từ việc cảm nhận vẻ đẹp hiện tại, sự yên lặng dịu dàng, và tâm thế sống "vô tư", cống hiến hết mình mà không toan tính thiệt hơn.