Lý Thị Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu1.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là biểu cảm.
Câu2.
Trong đoạn thơ đầu bài "Khóc giữa chiêm bao" của , những từ ngữ và hình ảnh thể hiện năm khốn khó là: đồng sau lụt, bờ đê sụt lở, và mẹ gánh gồng xộc xệch; anh em con chịu đói suốt ngày; ngồi co ro bậu cửa; có gì nấu đâu mà nhóm lửa.
Câu3.
Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai dòng thơ "Dù tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng / Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương", là biện pháp tu từ ẩn dụ/nói giảm nói tránh qua cụm từ "vuông đất mẹ nằm".
Tác dụng của biện pháp tu từ ẩn dụ trong hai dòng thơ sau là:
Nội dung: Hình ảnh ẩn dụ "vuông đất mẹ nằm" thay thế cho "nấm mồ/nơi chôn cất mẹ", gợi lên cụ thể không gian âm dương cách biệt, nơi mẹ đang an nghỉ trên lưng núi. Đồng thời, nó nhấn mạnh nỗi thương nhớ, sự xót xa và sự bất lực của người con khi không thể về bên mẹ.
Nghệ thuật: Biện pháp nói giảm nói tránh làm giảm đi sự bi thương, đau đớn trực diện về sự chia lìa, giúp câu thơ nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn sâu lắng và giàu sức gợi cảm.
Thái độ của tác giả: Thể hiện tình yêu thương, lòng hiếu thảo vô bờ bến của người con đối với mẹ, cũng như sự trân trọng, nâng niu hình ảnh người mẹ đã khuất. Câu4. Câu thơ "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" là một hình ảnh đầy ám ảnh và giàu sức gợi trong bài thơ Khóc giữa chiêm bao của Vương Trọng. Hình ảnh "gánh gồng" không chỉ tả thực công việc lao động nặng nhọc mà còn biểu tượng cho cuộc đời đầy lo toan, vất vả của mẹ. Từ láy "xộc xệch" được dùng rất sáng tạo: nó vừa gợi đôi chân không vững, dáng đi liêu xiêu dưới sức nặng của đôi quang gánh, vừa diễn tả sự tàn phá của thời gian và cơ cực lên thân hình gầy mòn của mẹ. Đặc biệt, nghệ thuật ẩn dụ "gánh cả hoàng hôn" cho thấy mẹ không chỉ gánh hàng hóa, vật chất mà như đang gánh cả bóng tối, gánh cả sự hữu hạn của thời gian và những nhọc nhằn cuối đời. Hình ảnh ấy khắc họa một người mẹ tần tảo, hy sinh trọn đời cho con cái, khiến người con khi thảng thốt nhận ra trong giấc chiêm bao đã không cầm được nước mắt vì xót xa và hối lỗi.
Câu5.
Thông điệp tâm đắc nhất từ đoạn trích "Khóc giữa chiêm bao" của Vương Trọng là: "Hãy trân trọng và yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi tình mẫu tử là thiêng liêng và nỗi đau mất mẹ là vĩnh viễn".
Lý do em lựa chọn thông điệp trên là:
Sự hi sinh và vất vả: Đoạn trích gợi lại hình ảnh mẹ vất vả gánh gồng xộc xệch, lo toan trong cảnh lụt lội, "năm khốn khó". Nó nhắc nhở về sự hi sinh thầm lặng của mẹ.
Nỗi đau mất mát: Tiếng khóc trong chiêm bao thể hiện sự hối tiếc và tình cảm sâu nặng khi mẹ không còn ("vòng đất mẹ nấm lưng núi quê hương").
Giá trị nhân văn: Thông điệp nhấn mạnh tình cảm thiêng liêng, lòng tri ân sâu sắc và sự kính trọng đối với người mẹ, thôi thúc sự thấu hiểu và yêu thương.
Phần I: Đọc hiểu.
Câu 1.
Thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong văn bản trên hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ xanh, thơm, vơi, thơm, dịu dàng, vô tư, đầy...
Câu 3.
Qua đoạn thơ "Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng" của Nguyễn Loan quan niệm hạnh phúc là những điều bình dị, tự nhiên, và nhẹ nhàng đến trong cuộc sống. Hạnh phúc không cần ồn ào hay xa xỉ mà là sự tận hưởng những khoảnh khắc bình yên, sâu lắng và tỏa hương dịu ngọt.
Câu 4.
Nghệ thuật: Giúp câu thơ trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, dễ hình dung hơn về khái niệm trừu tượng ("hạnh phúc") thông qua hình ảnh cụ thể, gần gũi ("dòng sông"). Tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, trôi chảy như chính dòng sông đang chảy. Nội dung: Khắc họa quan niệm hạnh phúc không phải là cái gì quá xa xôi hay vật chất đầy đủ, mà là sự bình yên trong tâm hồn, sự tự tại và vô tư. Hạnh phúc là biết "trôi" theo dòng đời, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc mà không quá lo âu, toan tính, hay so đo, tính toán về những được - mất (đầy - vơi). Thái độ của tác giả: Thể hiện sự trân trọng những giá trị bình dị, an nhiên trong cuộc sống. Gửi gắm triết lý sống tích cực, nhẹ nhàng, khuyên con người nên biết buông bỏ áp lực và tìm kiếm niềm vui từ sự tự do, tự tại trong tâm hồn.
Câu 5.
Quan niệm về hạnh phúc trong đoạn trích "Đôi khi hạnh phúc" của Nguyễn Loan là sự trân trọng những niềm vui bình dị, tự nhiên và an nhiên trong cuộc sống thường nhật. Tác giả nhìn nhận hạnh phúc hiện hữu ngay trong những điều nhỏ bé, không cần to tát hay vĩnh cửu, mà đa dạng và biến đổi, mang đến cảm giác dịu dàng, sâu sắc.