Phùng Diệu Hương
Giới thiệu về bản thân
Vấn đề chính trong tình huống là việc bảo quản xe đạp không đúng cách (để ngoài trời) dẫn đến xe bị hỏng hóc, rỉ sét do thời tiết, gây bất tiện và tốn chi phí bảo dưỡng.
Giải thích chi tiết:Nguyên nhân: Thói quen tiện lợi, tiết kiệm không gian trong nhà bằng cách để xe đạp ngoài sân sau.
Hậu quả: Xe đạp bị ướt, xích rỉ sét, phanh hỏng khi gặp mưa to đột ngột.
Giải pháp cần thiết: Lan cần tìm nơi che chắn, bảo quản xe khô ráo hoặc xây dựng thói quen mang xe vào nhà/nơi có mái che để tránh hỏng hóc tương tự.
Câu1:
Đoạn trích trong bài thơ "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là những vần thơ đầy ám ảnh, thể hiện cái nhìn đau xót của tác giả trước sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Về nội dung, đoạn thơ phác họa thành công bức tranh nông thôn với những rạn vỡ về cả đời sống vật chất lẫn tinh thần. Hình ảnh những người trẻ phải rời làng mưu sinh vì "đất không đủ", vì mồ hôi rơi xuống mà chẳng đổi được "bát cơm no" cho thấy thực tại khắc nghiệt của nghề nông. Đau xót hơn, sự thay đổi còn chạm đến cả phần hồn cốt của làng: các thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn giữ mái tóc dài truyền thống; lũy tre xanh biểu tượng của làng xưa cũng biến mất, nhường chỗ cho nhà cửa "chen chúc mọc". Nhân vật trữ tình đi tìm lại tuổi thơ nhưng chỉ thấy sự ly hương và biến dạng của quê nhà, để rồi khi trở lại phố, ông mang theo cả "nỗi buồn ruộng rẫy" trĩu nặng trong lòng. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức gợi. Thủ pháp đối lập giữa quá khứ (hát dân ca, tóc dài, lũy tre) và hiện tại (nhà cửa chen chúc, rời làng) được sử dụng hiệu quả, tạo nên giọng điệu trầm buồn, suy tư. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của một người con xa quê mà còn là lời cảnh tỉnh về việc giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống đang dần mai một.
Câu2:
Câu 1:
Đoạn thơ của Hoàng Cát đã vẽ nên một bức tranh thu Hà Nội vừa dịu dàng, vừa mang mác một nỗi buồn hoài niệm sâu sắc. Vẻ đẹp ấy hiện hữu qua những tín hiệu đặc trưng: cái "se sẽ" của gió heo may và âm thanh "xào xạc" của lá khô trên phố. Những từ láy gợi hình, gợi âm ấy không chỉ miêu tả sự chuyển mình của thiên nhiên mà còn khơi dậy một cảm giác "bâng khuâng" trong lòng người. Giữa cái "chiều nhạt nắng", hình ảnh con người hiện lên "lặng lẽ một mình" cùng câu hỏi tu từ "Người xa nhớ ta chăng?..." càng làm đậm thêm sự tĩnh lặng và nỗi nhớ da diết. Đặc biệt, nét riêng của thu Hà Nội được tác giả khắc họa qua hình ảnh "hàng sấu" với những "quả sót" và "trái vàng ươm". Chi tiết "nhặt được cả chùm nắng hạ" là một sáng tạo đầy chất thơ, cho thấy sự giao thoa tinh tế giữa cái nắng rực rỡ của mùa cũ và hương vị nồng nàn của đất trời mùa mới. Với ngôn từ giàu cảm xúc, đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của một người con yêu Hà Nội mà còn là một lát cắt tâm hồn lãng mạn, thanh tao trước vẻ đẹp của thiên nhiên.
Câu 2:
Trong những năm gần đây, thế giới đang chứng kiến một cuộc cách mạng công nghệ mang tính bước ngoặt: sự phát triển "như vũ bão" của Trí tuệ nhân tạo (AI). Không còn là những kịch bản trong phim viễn tưởng, AI đã đi vào đời thường, làm thay đổi căn bản cách con người sống, làm việc và tương tác. Tuy nhiên, sự trỗi dậy mạnh mẽ này cũng đặt ra cho nhân loại những bài toán nan giải về đạo đức và sự tồn tại.
Trước hết, ta cần hiểu AI là khả năng của máy móc có thể mô phỏng trí tuệ con người, từ việc học tập, lập luận đến tự điều chỉnh. Tốc độ phát triển của nó thực sự đáng kinh ngạc. Từ những thuật toán đơn giản, AI nay đã có thể sáng tác nhạc, viết văn (như ChatGPT), chẩn đoán bệnh chính xác hơn bác sĩ, hay điều khiển những chiếc xe tự lái trên đường phố đông đúc. Sự phát triển này mang lại những lợi ích khổng lồ. Trong kinh tế, AI giúp tối ưu hóa sản xuất, tăng năng suất lao động và giảm thiểu sai sót. Trong y tế, AI hỗ trợ phát hiện sớm các tế bào ung thư, mở ra hy vọng mới cho hàng triệu bệnh nhân. Trong giáo dục, nó cá nhân hóa lộ trình học tập cho từng học sinh. Có thể nói, AI chính là "đòn bẩy" đưa nền văn minh nhân loại tiến lên những tầm cao mới, giải phóng con người khỏi những công việc lặp đi lặp lại và nhàm chán. Tuy nhiên, "ánh sáng" luôn đi kèm với "bóng tối". Sự phát triển quá nhanh của AI đặt ra nỗi lo về việc mất việc làm hàng loạt khi máy móc thay thế con người ở nhiều lĩnh vực. Nghiêm trọng hơn là những vấn đề về bảo mật thông tin, sự phụ thuộc quá mức vào công nghệ và những rủi ro đạo đức khi AI bị sử dụng sai mục đích. Nếu không được kiểm soát, trí tuệ nhân tạo có thể trở thành một thực thể vượt khỏi tầm tay của chính người tạo ra nó. Đứng trước xu thế tất yếu này, thái độ của chúng ta không nên là bài trừ hay sợ hãi cực đoan, mà là sự chủ động thích nghi. Chúng ta cần học cách cộng tác với AI, lấy công nghệ làm công cụ để phát triển năng lực sáng tạo và tư duy phản biện – những thứ mà máy móc khó lòng thay thế hoàn toàn. Bên cạnh đó, các quốc gia cần sớm xây dựng khung pháp lý chặt chẽ để đảm bảo AI phát triển trong sự an toàn và phục vụ lợi ích chung của nhân loại.Sự phát triển của AI là một hành trình không thể đảo ngược của khoa học. Nó mở ra một kỷ nguyên mới đầy hứa hẹn nhưng cũng đầy thách thức. Thay vì lo lắng về việc bị thay thế, con người hãy không ngừng hoàn thiện bản thân, giữ vững những giá trị nhân văn cốt lõi để luôn là chủ thể điều khiển công nghệ, hướng tới một tương lai nơi AI và con người cùng song hành phát triển bền vững.
Phần I: Đọc-hiểu
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm.
Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó trong đoạn trích là:“Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở”,“Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.”“Anh em con chịu đói suốt ngày tròn.”,“Ngồi co ro bậu cửa.”,“Có gì nấu đâu mà nhóm lửa.”.
Câu 3: Biện pháp tu từ: Nói giảm nói tránh ("vuông đất mẹ nằm" – chỉ việc mẹ đã qua đời)
Tác dụng:
Về nội dung: Thể hiện nỗi đau xót, sự bất lực và lòng hiếu thảo của người con khi không thể trò chuyện, đền đáp công ơn cho người mẹ đã khuất.
Về nghệ thuật: Làm cho lời thơ trở nên hàm súc, giàu sức gợi cảm, giảm bớt sự đau thương mất mát đau đớn trực tiếp.
Câu 4. Em hiểu nội dung dòng thơ “Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn” như sau:
Hình ảnh "gánh gồng xộc xệch" gợi lên sự vất vả, lam lũ và sức nặng của cuộc sống mưu sinh đè nặng lên vai người mẹ trong những năm tháng đói khổ.Cụm từ "xộc xệch hoàng hôn" là một cách viết sáng tạo, cho thấy mẹ không chỉ gánh vật chất mà còn như gánh cả thời gian, gánh cả cái bóng tối nhập nhẹm của cuộc đời đầy lo toan.
=> Dòng thơ khắc họa vẻ đẹp tần tảo, hy sinh quên mình của người mẹ vì con cái giữa hoàn cảnh khắc nghiệt.
Câu 5:
Thông điệp tâm đắc nhất em rút ra là: Hãy trân trọng và báo hiếu cha mẹ ngay khi còn có thể, đừng để đến khi chỉ còn gặp lại trong những giấc chiêm bao muộn màng. Hình ảnh "vuông đất mẹ nằm" nhắc nhở rằng cha mẹ không sống đời với ta, âm dương cách biệt là nỗi đau không gì bù đắp được.Nhìn lại cảnh "gánh gồng xộc xệch" của mẹ để biết ơn những gian khổ mà cha mẹ đã trải qua vì con cái. Từ đó, bản thân em rút ra được thông điệp sâu sắc hãy trân trọng và báo đáp khi còn cha mẹ.
Phần I: Đọc-hiểu
Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là: Tự do
Câu 2: Các tính từ miêu tả "hạnh phúc" Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ:Xanh (trong nắng dội, mưa tràn), Thơm (trong im lặng), Dịu dàng, Vô tư, Đầy, vơiCâu 3: Nội dung của đoạn thơ là:
Đoạn thơ thể hiện một góc nhìn sâu sắc về hạnh phúc. Hạnh phúc không nhất thiết phải ồn ào, phô trương mà đôi khi rất giản dị, kết tinh như một trái chín ("như quả"). Nó mang vẻ đẹp tĩnh lặng, lan tỏa hương thơm một cách nhẹ nhàng và đầy tinh tế vào tâm hồn con người.
Câu 4:
Tác dụng:Về nội dung: Hình ảnh so sánh "hạnh phúc" như "sông" giúp cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng. Nó gợi tả vẻ đẹp của sự thanh thản, tự tại và rộng mở. Hạnh phúc là hành trình dâng hiến, trôi đi một cách tự nhiên, không toan tính để hòa mình vào cái chung rộng lớn (biển cả).
Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm và tăng sức biểu đạt cho ý thơ.
Kết quả in ra màn hình sẽ là các số 1, 2, 3, 4, 5, mỗi số trên một dòng.
def tong_chu_so(n): tong = 0 while n > 0: chu_so = n % 10 tong += chu_so n //= 10 return tong
try: n = int(input("Nhập một số nguyên dương n: ")) if n <= 0: print("Vui lòng nhập một số nguyên dương.") else: ket_qua = tong_chu_so(n) print(f"Tổng các chữ số của {n} là: {ket_qua}") except ValueError: print("Đầu vào không hợp lệ. Vui lòng nhập một số nguyên.")
a = "Việt Nam" print(len(a))
a = "Việt Nam" b = "a" print(a.find(b))