Đặng Quang Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Quang Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy ám ảnh về sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Về mặt nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, kết hợp cùng các hình ảnh đối lập giữa quá khứ và hiện tại. Hình ảnh "giẫm lên dấu chân những đứa bạn đã rời làng" gợi lên một thực tại buồn bã khi sức trai không còn gắn bó với đồng ruộng vì "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Về nội dung, đoạn thơ khắc họa sự đứt gãy giữa giá trị truyền thống và hiện đại. Những vẻ đẹp đặc trưng một thời như "hát dân ca", "tóc dài ngang lưng", hay "lũy tre ngày xưa" giờ đây đã lùi xa, thay thế bằng cảnh "nhà cửa chen chúc mọc". Đỉnh điểm của cảm xúc nằm ở hai câu cuối: "Tôi đi về phía làng / Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy...". Đó không chỉ là sự tiếc nuối một không gian địa lý mà còn là nỗi đau đáu về sự xói mòn bản sắc văn hóa và sự bấp bênh của kiếp người ly hương. Đoạn thơ đã chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thực và lòng trắc ẩn sâu sắc dành cho làng quê.


Câu1:Đáp án: Thể thơ tự do. (Mỗi dòng có số tiếng không cố định, các khổ thơ cũng có số dòng khác nhau).

Câu2:Đáp án: Các tính từ miêu tả hạnh phúc trong văn bản là: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.

Câu3:Đoạn thơ thể hiện một quan niệm sâu sắc về hạnh phúc: Hạnh phúc không nhất thiết phải là những điều lớn lao, ồn ào hay phô trương. Nó giống như một trái chín, tỏa hương một cách thầm lặng và nhẹ nhàng. Hạnh phúc hiện hữu trong những điều bình dị, nhỏ bé quanh ta, mang lại cảm giác ngọt ngào và bình yên cho tâm hồn.

Câu4:

Biện pháp: So sánh "Hạnh phúc" với "sông". Tác dụng: Về nội dung: Gợi hình ảnh hạnh phúc mang vẻ đẹp phóng khoáng, tự do và tự tại. Nó như dòng sông luôn chuyển động, bao dung và hướng tới cái đích rộng lớn (biển cả) một cách thản nhiên, không tính toán. Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ thêm sinh động, gợi cảm, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được sự nhẹ nhàng, thanh thản trong quan niệm về hạnh phúc của tác giả.

Câu5:

Quan niệm về hạnh phúc của Nguyễn Loan rất mới mẻ, tinh tế và giàu tính nhân văn: Hạnh phúc là sự hiện diện của những điều bình thường, giản đơn (lá xanh, quả thơm, dòng sông). Hạnh phúc mang tính mong manh, "đôi khi" mới xuất hiện nhưng lại rất sâu sắc. Hạnh phúc không nằm ở sự chiếm hữu hay ồn ào mà ở trạng thái tâm hồn: bình yên, vô tư và dịu dàng. => Qua đó, tác giả nhắn nhủ chúng ta hãy biết trân trọng những giá trị giản dị xung quanh và giữ cho tâm hồn luôn rộng mở để đón nhận hạnh phúc.

Câu 1:Mùa thu Hà Nội trong đoạn trích của Hoàng Cát hiện lên với vẻ đẹp tinh tế, mang đậm nét đặc trưng của mảnh đất kinh kỳ. Không gian được mở ra với những tín hiệu dịu nhẹ: "se sẽ gió heo may" và tiếng "xào xạc lạnh" của lá vàng khô. Tác giả không chỉ tả cảnh mà còn tả tình, cái "bâng khuâng" của con phố cũng chính là sự xao động trong lòng người. Hình ảnh "hàng sấu vẫn còn đây quả sót" cùng "trái vàng ươm" rơi vu vơ là một chi tiết rất riêng, rất Hà Nội. Đặc biệt, câu thơ "Ta nhặt được cả chùm nắng hạ / Trong mùi hương trời đất dậy trên đường" là một sự chuyển đổi cảm giác thú vị; nắng hạ dường như còn sót lại, cô đọng trong màu sắc và hương thơm nồng nàn của mùa thu. Qua đó, mùa thu Hà Nội hiện lên không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng, đượm buồn với "chiều nhạt nắng" mà còn tràn đầy sức sống từ mùi hương và màu sắc, thể hiện tình yêu thiết tha của tác giả dành cho cảnh và người nơi đây.

Câu 1:ptbd là biểu cảm

Câu2:Về thiên tai, hoàn cảnh: "Đồng sau lụt", "bờ đê sụt lở"

Về hình ảnh người mẹ: "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" (thể hiện sự vất vả, lam lũ, gánh nặng đè lên vai người mẹ trong buổi chiều tà).

.Về cuộc sống sinh hoạt: "Anh em con chịu đói suốt ngày tròn", "ngồi co ro bậu cửa", "không có gì để nấu/nhóm lửa".

Về sự chờ đợi: "Ngô hay khoai còn ở phía mẹ về" (sự sinh tồn của những đứa trẻ hoàn toàn trông chờ vào đôi vai của mẹ).

Câu 3 nói giảm nói tránh

Tác dụng: Về mặt biểu cảm: Làm giảm đi cảm giác đau thương, mất mát quá lớn trước sự ra đi của mẹ. Nó khiến cái chết trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng lại chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, sự xót xa của người con.

Về nội dung: Khẳng định sự ngăn cách âm dương nghiệt ngã. Dù con có đau đớn, có "khóc giữa chiêm bao" thì tiếng lòng ấy cũng không thể chạm tới nơi mẹ đang yên nghỉ, thể hiện niềm thương nhớ vô hạn và sự bất lực của người con trước quy luật của tạo hóa.

Câu 4;Nội dung: Hình ảnh tả thực người mẹ gánh nặng trên vai, bước đi không vững (xộc xệch) vì mệt mỏi và sức nặng của mưu sinh.

Câu 5:Nỗi đau xót: Nhớ lại những năm tháng đói khổ, hình ảnh mẹ vất vả, lam lũ đến kiệt sức để nuôi con.