Hoàng Công Huy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Công Huy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Các luận điểm được sắp xếp hợp lý, theo trình tự từ nêu vấn đề → phân tích hai mặt → kết luận, nêu giải pháp.

Cách sắp xếp giúp bài viết thuyết phục, rõ ràng và dễ theo dõi.


Vấn đề chính của văn bản là quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh, khẳng định con người cần làm chủ công nghệ, không để bị lệ thuộc vào nó.


Câu 4:


  • Tác giả mở đầu bằng việc phản bác quan niệm sai lầm cho rằng làm thơ là việc dễ, chỉ cần cảm xúc hay ngôn từ bay bổng.
  • Ông khẳng định: “Chữ bầu lên nhà thơ”, nghĩa là chính những con chữ – kết tinh của cảm xúc chân thật, lao động nghiêm túc và tài năng – mới làm nên giá trị của người làm thơ.
  • Để làm rõ quan điểm, tác giả:
    1. Dùng lí lẽ: Thơ không chỉ là rung động nhất thời mà là kết quả của lao động nghệ thuật miệt mài, giống như “người nông dân một nắng hai sương trên cánh đồng giấy”.
    2. Đưa dẫn chứng, hình ảnh so sánh sinh động để nhấn mạnh: mỗi “chữ” là một “hạt mồ hôi”, là tâm huyết của người nghệ sĩ.
    3. Bày tỏ thái độ yêu quý, tôn trọng chữ nghĩa và nghề làm thơ, xem đó là công việc lao động chân chính, đòi hỏi cống hiến thật lòng.




→ Qua đó, tác giả triển khai quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” theo hướng: đề cao giá trị của chữ nghĩa, của lao động nghệ thuật nghiêm túc, và khẳng định nhân cách chân chính của người nghệ sĩ.


Câu 3:

a. Lí lẽ và dẫn chứng mà tác giả đưa ra trong phần 2:


  • Tác giả phản bác quan niệm cho rằng làm thơ là việc dễ dàng, chỉ cần cảm xúc hay ngôn từ bay bổng.
  • Ông nêu lí lẽ: làm thơ là một lao động nghệ thuật nghiêm túc, vất vả và đòi hỏi tài năng thực sự.
  • Dẫn chứng:
    • So sánh nhà thơ với người nông dân “một nắng hai sương” trên cánh đồng giấy, phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.
    • Nêu hình ảnh người làm thơ chân chính khác với kẻ làm thơ cầu kỳ, giả tạo.
    • Dẫn lời những nhà thơ, nhà văn có thật (trong bản SGK có nhắc đến những người coi “chữ” là kết tinh của tâm hồn, mồ hôi và nước mắt).





b. Nhận xét:


  • Lý lẽ của tác giả chặt chẽ, có sức thuyết phục; dẫn chứng sinh động, hình ảnh giàu tính biểu cảm.
  • Cách lập luận vừa lí trí vừa cảm xúc, thể hiện sự trân trọng đối với lao động sáng tạo nghệ thuật.
    → Giúp người đọc hiểu rằng làm thơ là một công việc nghiêm túc, đòi hỏi tâm huyết, tài năng và lao động miệt mài.



Câu 2:


  • “Một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền”: gợi hình ảnh người nông dân lao động vất vả, cần cù, bền bỉ.
  • “Cánh đồng giấy”: là ẩn dụ cho trang viết, cho con đường sáng tạo văn chương.
  • “Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”: thể hiện sự lao động miệt mài, nghiêm túc, dốc sức để tìm ra từng con chữ hay, chân thật và có giá trị.



→ Câu nói ví nhà thơ như người nông dân cần cù, coi sáng tác là một lao động chân chính, đòi hỏi mồ hôi, tâm huyết và tình yêu thật sự với nghệ thuật.


Câu 1:


  • Tác giả “rất ghét” hoặc “không mê”:
    những thứ giả tạo, phù phiếm, những bài thơ cầu kỳ, trau chuốt quá mức, dùng chữ sáo rỗng, không có cảm xúc thật
  • Ngược lại, ông “ưa”:
    những câu thơ tự nhiên, chân thành, giản dị mà giàu cảm xúc, phản ánh chân thực tâm hồn con người và cuộc sống.



Câu 1:

Những câu nói/đoạn về trẻ em và tuổi thơ:

Trong văn bản, tác giả nhắc đến những câu như:


  • “Trẻ em là những người có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, yêu ghét rõ ràng.”
  • “Tuổi thơ nhìn thế giới bằng ánh mắt ngạc nhiên và trong trẻo.”
  • Tác giả so sánh cách nhìn của trẻ em với người nghệ sĩ, đều xuất phát từ sự hồn nhiên, yêu thương và đồng cảm.



Vì sao tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:

Vì trẻ em tượng trưng cho sự trong sáng, thuần khiết và chân thật của tâm hồn, cũng là phẩm chất mà người nghệ sĩ cần có để sáng tạo nghệ thuật chân thành, cảm động.

→ Nói đến trẻ em là cách tác giả khẳng định cội nguồn của tình yêu thương và đồng cảm trong con người.

Câu 2:

Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:


  • Cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm, trong sáng và chân thật.
  • Đều cảm nhận thế giới bằng cảm xúc hồn nhiên, yêu thương và đồng cảm sâu sắc.
  • Họ nhìn thấy cái đẹp trong những điều bình dị, không bị che lấp bởi toan tính hay vụ lợi.



Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em:


  • Tác giả nhận thấy ở trẻ em phẩm chất cao quý – sự hồn nhiên, chân thật, tinh khiết trong cảm xúc và cái nhìn về cuộc sống.
  • Đó cũng chính là phẩm chất cần thiết nhất của người nghệ sĩ chân chính, nên tác giả càng trân trọng và khâm phục tâm hồn trẻ thơ.




Câu 1:

Những câu nói/đoạn về trẻ em và tuổi thơ:

Trong văn bản, tác giả nhắc đến những câu như:


  • “Trẻ em là những người có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, yêu ghét rõ ràng.”
  • “Tuổi thơ nhìn thế giới bằng ánh mắt ngạc nhiên và trong trẻo.”
  • Tác giả so sánh cách nhìn của trẻ em với người nghệ sĩ, đều xuất phát từ sự hồn nhiên, yêu thương và đồng cảm.



Vì sao tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:

Vì trẻ em tượng trưng cho sự trong sáng, thuần khiết và chân thật của tâm hồn, cũng là phẩm chất mà người nghệ sĩ cần có để sáng tạo nghệ thuật chân thành, cảm động.

→ Nói đến trẻ em là cách tác giả khẳng định cội nguồn của tình yêu thương và đồng cảm trong con người.

Câu 2:

Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:


  • Cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm, trong sáng và chân thật.
  • Đều cảm nhận thế giới bằng cảm xúc hồn nhiên, yêu thương và đồng cảm sâu sắc.
  • Họ nhìn thấy cái đẹp trong những điều bình dị, không bị che lấp bởi toan tính hay vụ lợi.



Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em:


  • Tác giả nhận thấy ở trẻ em phẩm chất cao quý – sự hồn nhiên, chân thật, tinh khiết trong cảm xúc và cái nhìn về cuộc sống.
  • Đó cũng chính là phẩm chất cần thiết nhất của người nghệ sĩ chân chính, nên tác giả càng trân trọng và khâm phục tâm hồn trẻ thơ.




Câu 1:

Theo tác giả, mỗi người tùy nghề nghiệp, sở thích và trải nghiệm sống mà có cách nhìn sự vật khác nhau.

Ví dụ: người làm nông nhìn ruộng đồng theo mùa màng; nhà buôn nhìn theo lợi nhuận; còn người nghệ sĩ nhìn theo cảm xúc và cái đẹp.

Câu 2

Người họa sĩ nhìn mọi sự vật bằng con mắt yêu thương, đồng cảm và tràn đầy cảm xúc nghệ thuật.

Họ không chỉ thấy hình dáng bề ngoài mà còn cảm nhận được vẻ đẹp, ý nghĩa và tinh thần bên trong của sự vật, con người.

→ Chính cái nhìn ấy giúp họ sáng tạo nên những tác phẩm chạm đến trái tim người xem.


Câu 1

Tóm tắt:

Một cậu bé vào phòng tác giả, dọn dẹp căn phòng và đưa ra quan điểm của mình về từng món đồ như:"Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy", "Bím tóc của bức tranh thòng ra phía trước, trông như con ma vậy",... Tác giả đã bày tỏ quan điểm của mình về lòng đồng cảm, thế giới quan của Mĩ khác với thế giới quan của Chân và Thiện.

Nhận ra:

Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng người nghệ sĩ chỉ có thể sáng tạo nên những tác phẩm chân thật, cảm động khi có tình yêu và sự thương cảm sâu sắc với con người và cuộc sống.

Câu 2:

Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ:

Họ cảm nhận được vẻ đẹp, nỗi đau, niềm vui ẩn sâu trong tâm hồn con người, rồi biến những cảm xúc đó thành nguồn cảm hứng sáng tạo nghệ thuật, giúp lay động trái tim người khác.

Câu 3:

Cách mở đầu bằng câu chuyện làm cho bài nghị luận sinh động, dễ hiểu và giàu cảm xúc hơn.

Nó giúp người đọc thấy rõ và tin tưởng vào vấn đề được nêu ra, đồng thời gợi suy nghĩ và cảm xúc tự nhiên, khiến cho lập luận của tác giả thêm thuyết phục.