Hoàng Thị Diễm Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Tác giả ghét định kiến "nhà thơ chín sớm thì tàn lụi sớm" và không thích những nhà thơ thần đồng. Ngược lại, ông ưa những nhà thơ "một nắng hai sương", tức là những người chăm chỉ, cần mẫn, lao động miệt mài với con chữ.
a. Dấu hiệu nổi bật là sự chuyển ý đột ngột và thiếu logic ở câu cuối:
Câu “Nó tuy rất tiện lợi…” không rõ “nó” chỉ cái gì — sách hay điện thoại. Điều này làm mạch ý bị đứt đoạn, khiến người đọc hiểu lầm và đoạn văn thiếu mạch lạc.
b. Các lỗi liên kết gồm:
Lỗi dùng từ thế không rõ ràng: đại từ “nó” ở câu cuối không xác định được rõ là chỉ “điện thoại” hay “sách”, làm mối quan hệ giữa các câu bị mờ.
Lỗi nối ý: chưa có từ ngữ chuyển ý hợp lý giữa phần nói về thói quen đọc sách và tác hại của việc dùng điện thoại.
Vì vậy, đoạn văn chưa có sự gắn kết mạch lạc giữa các ý.
c. > Cách sửa:
Thay từ “nó” bằng từ ngữ chỉ rõ đối tượng, đồng thời thêm từ nối cho mạch ý rõ ràng hơn:
Sửa lại:Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ chăm chú vào chiếc điện thoại thông minh. Không ít người có nhận thức rất mờ hồ về ích lợi của việc đọc sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện tư duy. Tuy điện thoại thông minh rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người hiện đại, nhưng nó lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn.
Sau khi sửa, đoạn văn trở nên mạch lạc, liên kết chặt chẽ, làm rõ được sự đối lập giữa đọc sách và dùng điện thoại.
a.
Vì tuy có lặp từ “hiền tài” ở các câu, nhưng các câu chưa được sắp xếp hợp lý theo trình tự logic, ý chưa liên kết chặt chẽ với nhau.
Các câu mới chỉ nói riêng lẻ về “hiền tài” mà chưa có từ nối hoặc quan hệ logic (như nguyên nhân – kết quả, khái quát – cụ thể, hiện tại – quá khứ…).
Do đó, dù có phép lặp, đoạn văn vẫn thiếu mạch lạc, rời rạc và chưa tạo được sự phát triển ý thống nhất.
b.
Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc vì:
Các câu chưa được sắp xếp theo trình tự hợp lý để triển khai một ý thống nhất.
Thiếu các từ nối hoặc quan hệ logic thể hiện mối liên hệ giữa các ý.
Các câu chưa hướng về một luận điểm chung (ví dụ: “hiền tài có vai trò quan trọng đối với đất nước”).
a. Vì đoạn văn có một chủ đề thống nhất là nói về lòng đồng cảm của con người, được thể hiện qua một chuỗi câu liên kết và mạch lạc, hướng tới làm rõ một ý chung – người nghệ sĩ là người giữ được lòng đồng cảm đáng quý.
b.
Các câu trong đoạn văn có trình tự lập luận rõ ràng, mạch lạc: Câu đầu nêu luận điểm khái quát: con người vốn có lòng đồng cảm. Câu tiếp theo giải thích nguyên nhân vì sao lòng đồng cảm bị hao mòn. Câu kế đó nêu ngoại lệ – chỉ người thông minh, có bản lĩnh mới giữ được lòng đồng cảm ấy.
Câu cuối kết luận, khái quát: những người đó chính là nghệ sĩ.
Như vậy, các câu nối tiếp tự nhiên, hợp lý, làm sáng tỏ chủ đề chung.
c. Dấu hiệu liên kết là từ ngữ “đồng cảm” và “nghệ thuật / nghệ sĩ” – các từ này đã xuất hiện trong phần trước của văn bản, tiếp tục được nhắc lại ở đoạn này để duy trì chủ đề tình yêu thương và lòng đồng cảm trong nghệ thuật d. Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là: “lòng đồng cảm”, “nghệ thuật”, “người nghệ sĩ”.
Tác dụng:Nhấn mạnh tư tưởng chủ đạo của đoạn – lòng đồng cảm là bản chất quý giá của con người, đặc biệt là của người nghệ sĩ.Tạo liên kết chặt chẽ giữa các câu, giúp đoạn văn mạch lạc và gắn kết hơn.
a. Vì đoạn văn có một chủ đề thống nhất là nói về lòng đồng cảm của con người, được thể hiện qua một chuỗi câu liên kết và mạch lạc, hướng tới làm rõ một ý chung – người nghệ sĩ là người giữ được lòng đồng cảm đáng quý.
b.
Các câu trong đoạn văn có trình tự lập luận rõ ràng, mạch lạc: Câu đầu nêu luận điểm khái quát: con người vốn có lòng đồng cảm. Câu tiếp theo giải thích nguyên nhân vì sao lòng đồng cảm bị hao mòn. Câu kế đó nêu ngoại lệ – chỉ người thông minh, có bản lĩnh mới giữ được lòng đồng cảm ấy.
Câu cuối kết luận, khái quát: những người đó chính là nghệ sĩ.
Như vậy, các câu nối tiếp tự nhiên, hợp lý, làm sáng tỏ chủ đề chung.
c. Dấu hiệu liên kết là từ ngữ “đồng cảm” và “nghệ thuật / nghệ sĩ” – các từ này đã xuất hiện trong phần trước của văn bản, tiếp tục được nhắc lại ở đoạn này để duy trì chủ đề tình yêu thương và lòng đồng cảm trong nghệ thuật d. Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là: “lòng đồng cảm”, “nghệ thuật”, “người nghệ sĩ”.
Tác dụng:Nhấn mạnh tư tưởng chủ đạo của đoạn – lòng đồng cảm là bản chất quý giá của con người, đặc biệt là của người nghệ sĩ.Tạo liên kết chặt chẽ giữa các câu, giúp đoạn văn mạch lạc và gắn kết hơn.
Văn bản “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” có mạch lạc, logic và liên kết bền chặt, góp phần làm nổi bật tư tưởng chủ đạo: trọng dụng hiền tài là con đường đưa đất nước đến hưng thịnh lâu bền.