Hoàng Thị Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
Trình tự sắp xếp luận điểm: Giới thiệu vấn đề: Điện thoại thông minh và câu hỏi "ai là ông chủ?". Luận điểm về sự phụ thuộc: Người dùng ngày càng lệ thuộc vào điện thoại. Luận điểm về quyền lực công nghệ: Các tập đoàn công nghệ và thuật toán có khả năng kiểm soát. Luận điểm về tác động: Ảnh hưởng đến cuộc sống và nhận thức con người. Kết luận/Gợi mở: Suy ngẫm về việc lấy lại quyền làm chủ.(Câu2) Câu 3 ở bài trên
Vấn đề chính của văn bản là đặt ra câu hỏi về quyền kiểm soát trong mối quan hệ giữa người dùng và điện thoại thông minh. Bài viết phân tích sự phụ thuộc ngày càng tăng của con người vào thiết bị này, cũng như khả năng của điện thoại (và các thuật toán, nhà sản xuất đằng sau nó) trong việc định hướng hành vi và thu thập dữ liệu của người dùng.Bài viết "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" trở nên thuyết phục nhờ các yếu tố sau:Tính thời sự và gần gũi: Chủ đề này chạm đến cuộc sống hàng ngày của hầu hết mọi người, đặc biệt là giới trẻ.Câu hỏi gợi mở: Câu hỏi cốt lõi "ai là ông chủ?" kích thích sự tò mò và thôi thúc độc giả suy ngẫm.Luận điểm rõ ràng: Bài viết trình bày các luận điểm có cấu trúc logic, dễ theo dõi.Phân tích sâu sắc: Tác giả không chỉ nêu vấn đề mà còn phân tích các khía cạnh phức tạp của mối quan hệ người dùng - điện thoại.Tập trung vào tác động thực tế: Bài viết chỉ ra những ảnh hưởng cụ thể của điện thoại thông minh đến đời sống và nhận thức.Khuyến khích tự suy ngẫm: Thay vì đưa ra câu trả lời cuối cùng, bài viết gợi mở để độc giả tự rút ra kết luận cho bản thân.
Vấn đề chính của văn bản là sự tương tác phức tạp giữa người dùng và điện thoại thông minh, đặt ra câu hỏi liệu chúng ta đang kiểm soát công nghệ hay đang bị công nghệ kiểm soát. Văn bản khuyến khích người đọc suy ngẫm về mức độ phụ thuộc, quyền kiểm soát và cách sử dụng công nghệ một cách có ý thức để giữ vững vai trò làm chủ trong cuộc sống của chính mình.
a. Lỗi mạch lạc: Câu thứ hai nói về "nhận thức mơ hồ về ích lợi của sách" lại không liên quan trực tiếp đến chủ đề chính là việc mọi người dùng điện thoại thay vì đọc sách. Ý này hơi lạc đề. b, Dùng từ "Nhưng" để nối câu về nhận thức mơ hồ với việc "vứt bỏ thói quen đọc sách" chưa hợp lý.Đại từ "Nó" ở câu thứ tư có thể gây khó hiểu, không rõ đang chỉ điện thoại hay việc đọc sách.Các câu đứng riêng lẻ, chưa có sự kết nối chặt chẽ về ý nghĩa. c,Thay đổi cấu trúc câu để ý liền mạch hơn. Ví dụ: "Giờ đây, thay vì đọc sách, nhiều người chỉ cầm điện thoại. Vì ít nhận thức được lợi ích của sách, họ bỏ quên việc đọc. Dù điện thoại tiện lợi, nó khó mang lại sự tĩnh lặng cho tâm hồn như sách."
a. Lỗi mạch lạc: Câu thứ hai nói về "nhận thức mơ hồ về ích lợi của sách" lại không liên quan trực tiếp đến chủ đề chính là việc mọi người dùng điện thoại thay vì đọc sách. Ý này hơi lạc đề. b, Dùng từ "Nhưng" để nối câu về nhận thức mơ hồ với việc "vứt bỏ thói quen đọc sách" chưa hợp lý.Đại từ "Nó" ở câu thứ tư có thể gây khó hiểu, không rõ đang chỉ điện thoại hay việc đọc sách.Các câu đứng riêng lẻ, chưa có sự kết nối chặt chẽ về ý nghĩa. c,Thay đổi cấu trúc câu để ý liền mạch hơn. Ví dụ: "Giờ đây, thay vì đọc sách, nhiều người chỉ cầm điện thoại. Vì ít nhận thức được lợi ích của sách, họ bỏ quên việc đọc. Dù điện thoại tiện lợi, nó khó mang lại sự tĩnh lặng cho tâm hồn như sách."
a, Đoạn văn rời rạc vì các câu tuy có lặp lại từ "hiền tài" nhưng lại nói về những ý khá riêng lẻ, chưa có sự liên kết chặt chẽ để tạo thành một chủ đề chung, thống nhất. Ý của các câu chưa quy về một điểm chính rõ ràng. b,Lỗi mạch lạc là các câu chưa cùng triển khai sâu một ý chính. Mỗi câu nói về một khía cạnh khác nhau của "hiền tài" (vai trò, năng lực, sự tồn tại, sự ghi nhớ) mà không có sự nối kết mượt mà, làm cho đoạn văn thiếu sự tập trung và không tạo ra một thông điệp rõ ràng, mạnh mẽ.
a,Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì nó là một tập hợp các câu được sắp xếp theo một trình tự nhất định, có sự liên kết chặt chẽ về nội dung và hình thức, cùng làm rõ một ý chính duy nhất.b,Các câu nối tiếp nhau theo logic: giới thiệu lòng đồng cảm -> lý do nó bị ảnh hưởng -> ai có thể giữ được nó -> họ là ai (nghệ sĩ)..c,Câu đầu tiên dùng "Nói cách khác" để nối tiếp và làm rõ ý từ đoạn trước.d,Lặp lại: "lòng đồng cảm", các từ chỉ "người", "nghệ thuật/nghệ sĩ".Tác dụng: Nhấn mạnh chủ đề lòng đồng cảm, giúp các câu liền mạch, làm rõ mối liên hệ giữa lòng đồng cảm và nghệ sĩ.
Mạch lạc và liên kết là hai yếu tố không thể thiếu trong văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia". Các câu, đoạn trong văn bản được liên kết chặt chẽ về mặt nội dung và hình thức, tạo nên một thể thống nhất. Đồng thời, văn bản cũng có tính mạch lạc cao khi các ý đều tập trung làm sáng tỏ chủ đề chính, được sắp xếp theo một trình tự logic, hợp lí.