Bùi Thị Kim Oanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thị Kim Oanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Đoạn văn trên được coi là một đoạn văn vì nó có một chủ đề thống nhất: nói về bản chất con người giàu lòng đồng cảm và những người giữ trọn được tấm lòng ấy chính là nghệ sĩ. Các câu trong đoạn đều phục vụ và triển khai làm rõ chủ đề đó. Ngoài ra, đoạn văn được viết thành một khối liền mạch, bắt đầu bằng chữ viết hoa và kết thúc bằng dấu chấm.

b. Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn thể hiện ở chỗ:

  • Câu đầu nêu nhận định khái quát: con người vốn giàu lòng đồng cảm.
  • Câu tiếp theo giải thích lí do lòng đồng cảm bị hạn chế: do sự dồn ép, tác động của cách nghĩ người đời khi lớn lên.
  • Câu sau đó nêu ngoại lệ: chỉ người thông minh, bản lĩnh mới giữ lại được lòng đồng cảm.
  • Câu cuối cùng kết luận, khái quát: những người giữ được lòng đồng cảm ấy chính là nghệ sĩ.
    Như vậy, các câu trong đoạn được triển khai theo trình tự logic từ khái quát → nguyên nhân → ngoại lệ → kết luận.

c. Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn trước trong tác phẩm Yêu và đồng cảm là từ “Nói cách khác” ở đầu đoạn. Cụm từ này báo hiệu rằng đoạn văn đang diễn đạt lại hoặc làm rõ ý đã được trình bày ở đoạn trước đó, tạo sự nối kết về nội dung và lập luận giữa hai đoạn.

d. Trong đoạn văn, các từ ngữ được lặp lại nhiều lần gồm: “con người”, “lòng đồng cảm”, “người”, “nghệ thuật/nghệ sĩ”, “thông minh”.
Việc lặp những từ ngữ này giúp:

  • Nhấn mạnh nội dung trọng tâm: lòng đồng cảm là bản chất quý giá của con người.
  • Tạo mạch liên kết chặt chẽ giữa các câu.
  • Làm nổi bật hình ảnh người nghệ sĩ như những người giữ trọn được lòng đồng cảm.

a. Phép lặp từ đã được sử dụng nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu chưa được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, ý của mỗi câu đứng riêng lẻ, không có sự gắn kết về nội dung.

b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các câu chưa tập trung làm rõ một ý chính, chưa triển khai theo logic (từ khái quát đến cụ thể hoặc theo quan hệ nguyên nhân – kết quả). Vì vậy, ý trong đoạn bị rời rạc, thiếu sự liên kết giữa các câu.

Văn bản cóxoay quanh tư tưởng chủ đạo: đề cao vai trò của hiền tài đối với quốc gia. Các câu văn, đoạn văn được liên kết logic qua trình tự: nêu luận điểm (hiền tài là nguyên khí) → giải thích ý nghĩa của hiền tài → khẳng định tác dụng của hiền tài đối với vận mệnh quốc gia → chỉ ra trách nhiệm trong việc trọng dụng hiền tài. Tác giả sử dụng các phép liên kết như lặp từ ngữ (hiền tài, nguyên khí, quốc gia), nối ý bằng từ quan hệ và triển khai ý theo quan hệ nhân quả, giúp văn bản giàu tính thuyết phục. Nhờ đó, văn bản vừa chặt chẽ về lập luận, vừa nhất quán về tư tưởng.

  • Nêu vấn đề thời sự và gần gũi: Việc sử dụng điện thoại thông minh là vấn đề quen thuộc với mọi người, đặc biệt là giới trẻ, nên dễ tạo sự chú ý và đồng cảm.
  • Lập luận chặt chẽ, logic: Bài viết trình bày theo trình tự rõ ràng: nêu thực trạng → phân tích nguyên nhân → chỉ ra hậu quả → khẳng định quan điểm → đề xuất giải pháp.
  • Sử dụng dẫn chứng thực tế: Dẫn chứng từ cuộc sống hằng ngày, thói quen sử dụng điện thoại, giúp bài viết đáng tin cậy và gần với người đọc.
  • Giọng văn khách quan nhưng giàu cảm xúc: Tác giả không phê phán nặng nề mà dùng giọng văn nhẹ nhàng, phân tích hợp lí, tạo thiện cảm và khiến người đọc tự suy ngẫm.

Văn bản nêu lên thực trạng con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại thông minh. Nhiều người sử dụng điện thoại quá mức, làm ảnh hưởng đến sức khỏe, học tập, công việc và các mối quan hệ. Từ đó, tác giả đặt ra câu hỏi: Con người đang làm chủ điện thoại hay bị điện thoại chi phối? Văn bản khẳng định rằng con người cần biết sử dụng công nghệ một cách có chọn lọc và có kiểm soát, để điện thoại là công cụ phục vụ cuộc sống, chứ không trở thành “ông chủ” điều khiển chúng ta.

Mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh, cảnh báo việc con người dễ bị lệ thuộc, để thiết bị công nghệ chi phối cuộc sống thay vì làm chủ nó.