Hứa Vi Ánh Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hứa Vi Ánh Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1:

Theo Phong Tử Khải, góc nhìn riêng về sự vật của những người có nghề nghiệp khác nhau thường phụ thuộc vào đặc thù công việc và mối quan tâm chuyên môn của họ.

-  Mỗi ngành nghề đào tạo cho con người một lăng kính riêng, khiến họ chỉ tập trung vào khía cạnh liên quan trực tiếp đến công việc của mình.

+Người thợ mộc nhìn thấy gỗ làm nhà

+ Người bán ăn nhìn thấy nguyên liệu chế biến đồ ăn

+Người nghệ sĩ nhìn thấy màu sắc, hình dáng, vẻ đẹp chung của sự vật

Câu 2:

Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới là một cái nhìn mang tính thưởng thức, không có mục đích hay quan hệ nhân quả. Người họa sĩ chỉ thấy thế giới của cái Đẹp, thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật mà không quan tâm đến giá trị thực tiễn của nó. Tấm lòng của người nghệ sĩ đối với mọi sự vật trên đời đều đồng cảm và nhiệt thành. 


Câu 1:

Đoạn trích "Yêu và đồng cảm" của Phong Tử Khải kể về một câu chuyện nhỏ, khi tác giả chứng kiến một chú bé đang ngồi vẽ trên đường phố. Tác giả đã tóm tắt câu chuyện này để làm nổi bật sự đồng cảm của chú bé với mọi vật xung quanh, từ những con vật nhỏ bé đến những đồ vật vô tri vô giác. 
=> Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng trẻ em có một bản chất nghệ thuật bẩm sinh và một tấm lòng đồng cảm sâu sắc, không chỉ với con người mà còn với vạn vật trong cuộc sống. Sự đồng cảm của trẻ em là chân thành, tự nhiên và vô tư. 

Câu 2:

-Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ là:

+>Người thường: Đồng cảm chủ yếu với con người, với những gì gần gũi và có ý nghĩa trực tiếp với họ.

+>Người nghệ sĩ: Có khả năng đồng cảm với tất cả vạn vật, từ con người đến cây cỏ, hoa lá, chim cá, bướm sâu, thậm chí là những đồ vật vô tri vô giác. Họ nhìn mọi vật dưới góc độ của thế giới mĩ học, cảm nhận chúng từ sâu trong tâm hồn và đặt mình vào vị trí của đối tượng để thấu hiểu. 


Câu 3:

Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng:

+ Gây ấn tượng với người đọc: Câu chuyện giúp người đọc dễ dàng tiếp cận và hình dung vấn đề, tạo sự gần gũi và hấp dẫn ngay từ đầu.

+Làm cho luận điểm trở nên sinh động và thuyết phục hơn: Thay vì đưa ra những lý lẽ khô khan, việc kể chuyện giúp tác giả minh họa cho luận điểm của mình một cách cụ thể, trực quan, khiến người đọc dễ dàng thấu hiểu và đồng tình.

+Khơi ngợi cảm xúc và suy ngẫm: Câu chuyện có thể chạm đến cảm xúc của người đọc, từ đó thúc đẩy họ suy ngẫm về vấn đề được đặt ra một cách sâu sắc hơn.