Nguyễn Mai Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mai Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ ai cũng từng có một chuyến đi khiến mình không thể nào quên. Với tôi, đó chính là chuyến đi trải nghiệm thực tế đến đảo Bình Hưng, một hòn đảo nhỏ xinh đẹp nằm ẩn mình dưới chân đèo Vĩnh Hy – Cam Ranh, thuộc tỉnh Khánh Hòa. Chuyến đi ấy không chỉ mang lại cho tôi những giờ phút thư giãn, mà còn giúp tôi hiểu thêm về vẻ đẹp thiên nhiên của đất nước, về cuộc sống của những con người vùng biển hiền hòa, chất phác và nghị lực.

1. Khởi hành – niềm háo hức của tuổi trẻ

Buổi sáng ngày khởi hành, cả lớp tôi tập trung từ rất sớm trước cổng trường. Ai nấy đều háo hức, tay xách nách mang nào là balô, nón, kính, kem chống nắng... Tiếng cười nói rộn ràng khiến không khí vui vẻ như một ngày hội. Khi xe lăn bánh rời thành phố, ánh nắng đầu ngày nhẹ nhàng len qua ô cửa kính, chiếu sáng những gương mặt đầy phấn khởi. Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười hiền hậu, nhắc chúng tôi giữ sức khỏe, tuân thủ nội quy chuyến đi.

Xe chạy trên con đường ven biển quanh co, một bên là núi non trùng điệp, một bên là biển xanh ngút ngàn. Tôi dán mắt vào cửa kính, ngắm nhìn từng làn sóng vỗ bờ, từng hàng dừa nghiêng mình trong gió. Khi xe dừng ở bến cảng, trước mắt tôi là biển xanh mênh mông, những con thuyền neo đậu lấp lánh dưới nắng. Chúng tôi lên tàu để ra đảo Bình Hưng – hành trình thực sự bắt đầu!

2. Lên đảo – đắm mình giữa thiên nhiên tuyệt mỹ

Tàu rẽ sóng ra khơi, để lại sau lưng những vệt nước trắng xóa. Chỉ khoảng mười lăm phút sau, đảo Bình Hưng đã hiện ra trước mắt – nhỏ bé, xanh mướt và thanh bình. Bước chân lên bến, tôi lập tức cảm nhận được làn gió mặn mòi từ biển thổi vào, mùi hương của muối biển hòa lẫn với mùi rong rêu và cát ẩm.

Nhà dân ở đảo đa phần là những ngôi nhà nhỏ, tường sơn nhiều màu rực rỡ: xanh da trời, vàng chanh, hồng nhạt… như một bức tranh sống động giữa nền biển xanh. Người dân đón chúng tôi bằng nụ cười thân thiện và ánh mắt hiền hậu. Một bác ngư dân lớn tuổi vừa giúp chúng tôi chuyển hành lý vừa vui vẻ nói:
“Các cháu cứ ở đảo chơi cho thoải mái, Bình Hưng mình tuy nhỏ nhưng đẹp và hiền lắm!”
Lời nói giản dị ấy khiến tôi cảm thấy ấm áp và gần gũi vô cùng.

Sau khi nhận phòng nghỉ, cả đoàn cùng nhau ra bãi biển. Bình Hưng không ồn ào, tấp nập như Nha Trang hay Phú Quốc, mà mang một vẻ đẹp hoang sơ, trong lành. Biển nơi đây xanh ngọc bích, trong vắt đến mức có thể nhìn rõ từng hòn sỏi dưới đáy. Chúng tôi ùa xuống tắm, nô đùa cùng sóng. Tiếng cười vang vọng khắp bãi biển, hòa cùng tiếng sóng rì rào, tiếng gió thổi vi vu qua những rặng phi lao.

Buổi chiều, chúng tôi theo hướng dẫn viên đi tham quan Hải đăng Hòn Chút, nơi cao nhất đảo. Con đường lên hải đăng quanh co, hai bên là những bụi xương rồng và cây dại mọc chen chúc. Khi đứng trên đỉnh, gió thổi lồng lộng, trước mắt là cả một vùng biển bao la, xa xa những chiếc tàu nhỏ chỉ như chấm sáng trên mặt nước. Cảm giác khi ấy thật kỳ diệu — tôi thấy mình nhỏ bé giữa thiên nhiên rộng lớn, nhưng đồng thời lại cảm nhận được niềm tự hào vì Tổ quốc ta có những cảnh đẹp đến nhường ấy.

3. Trải nghiệm cuộc sống ngư dân

Sáng hôm sau, đoàn chúng tôi được người dân địa phương dẫn đi trải nghiệm nghề đánh bắt hải sản. Khi bình minh vừa ló rạng, chúng tôi lên thuyền cùng bác Ba – một ngư dân lâu năm trên đảo. Sóng sớm nhẹ nhàng, ánh nắng ban mai dát vàng trên mặt biển. Bác Ba dạy chúng tôi cách thả lưới, cách kéo và phân loại cá. Ai cũng lóng ngóng, vụng về, nhưng ai cũng cười vang. Tôi còn được thử kéo những con tôm hùm to khỏe, cảm giác thật thú vị và đầy hứng khởi.

Sau đó, chúng tôi được đưa đến lồng bè nuôi hải sản – nơi có vô số loại cá, tôm, ốc và cả cầu gai. Bác chủ bè kể rằng, người dân Bình Hưng sống chủ yếu bằng nghề nuôi trồng và đánh bắt hải sản. Công việc tuy vất vả nhưng ai cũng yêu nghề, bởi biển đã gắn bó với họ từ bao đời. Nghe bác kể, tôi càng thêm khâm phục những con người vùng biển – dẫu khó khăn vẫn luôn lạc quan, gắn bó với quê hương.

Buổi trưa hôm ấy, chúng tôi được thưởng thức bữa hải sản ngay trên bè. Những món ăn tươi ngon như tôm hùm nướng, cá bớp hấp, sò nướng mỡ hành... khiến ai nấy đều xuýt xoa. Vị mặn của biển hòa với hương thơm của đồ ăn, tạo nên hương vị khó quên. Giữa biển trời mênh mông, chúng tôi vừa ăn, vừa chuyện trò, vừa nghe bác Ba kể chuyện về những lần đi biển, về những mùa cá bội thu.

4. Khoảnh khắc chia tay – lưu luyến không rời

Chiều cuối cùng trên đảo, chúng tôi cùng nhau dạo quanh bờ cát, nhặt vỏ sò, vỏ ốc làm kỷ niệm. Hoàng hôn buông xuống, mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa dần lặn xuống biển, để lại dải ánh sáng vàng cam trải dài trên sóng nước. Cảnh tượng ấy đẹp đến nghẹt thở. Mọi người đứng lặng nhìn, ai cũng thấy trong lòng dâng lên một nỗi lưu luyến khó tả.

Khi thuyền rời đảo, tôi ngoái đầu nhìn lại – Bình Hưng nhỏ bé dần, chỉ còn là một chấm xanh giữa biển. Nhưng trong lòng tôi, hình ảnh về hòn đảo ấy, về những con người nơi đó vẫn rõ ràng và tươi sáng. Tôi thầm hứa với bản thân rằng, nhất định sẽ quay lại nơi này, không chỉ để du lịch mà còn để góp phần nhỏ bé trong việc giữ gìn vẻ đẹp tự nhiên của biển đảo quê hương.

5. Cảm nghĩ sau chuyến đi

Chuyến đi trải nghiệm đến đảo Bình Hưng đã cho tôi rất nhiều bài học quý giá. Tôi hiểu rằng, vẻ đẹp của Tổ quốc không chỉ nằm ở những thành phố hoa lệ, mà còn ở những hòn đảo bình dị, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên. Tôi học được cách trân trọng lao động, trân trọng những người dân thầm lặng làm nên nguồn hải sản phong phú cho đất nước. Và hơn hết, tôi cảm nhận sâu sắc rằng: chỉ khi ta thật sự đến, thật sự trải nghiệm, ta mới thấy yêu quê hương mình biết bao nhiêu.

Đảo Bình Hưng – nơi ấy không chỉ là điểm đến du lịch, mà còn là miền ký ức ngọt ngào của tuổi học trò tôi. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn như nghe thấy tiếng sóng vỗ, tiếng cười rộn rã của cả nhóm, và thấy lòng mình bình yên đến lạ.


Kết bài:

Chuyến đi ấy khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tim tôi. Bình Hưng – hòn đảo của nắng, của gió, của tình người và của những trải nghiệm khó quên – sẽ mãi là dấu ấn đẹp trong hành trình tuổi trẻ của tôi.