Dương Kim Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Kim Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Thói quen bắt chước mù quáng có thể kìm hãm sự sáng tạo và tư duy độc lập, khiến con người đánh mất bản sắc cá nhân. Việc này dẫn đến lối sống thụ động, thiếu chính kiến, dễ bị ảnh hưởng bởi những yếu tố tiêu cực từ bên ngoài và không phát triển được tiềm năng của bản thân. Hệ quả là con người trở nên dễ dãi, thiếu khả năng phán đoán và giải quyết vấn đề một cách hiệu quả, lâu dần đánh mất giá trị và sự khác biệt của chính mình. Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tự tìm tòi, sáng tạo ra những ý tưởng mới, dẫn đến sự trì trệ trong công việc và cuộc sống.Việc sao chép mà không suy nghĩ sẽ làm mờ nhạt đi những nét độc đáo, khác biệt của bản thân, khiến chúng ta trở nên giống nhau và mất đi bản sắc riêng.Con người trở nên thụ động, thiếu chính kiến, luôn trông chờ vào người khác thay vì tự mình đưa ra quyết định và hành động.

Câu 1:

Truyện được kể theo ngôi thứ ba, với người kể chuyện không tham gia vào câu chuyện, nhưng có thể chứng kiến và thuật lại tất cả sự việc, hành động và suy nghĩ của các nhân vật. 

Câu 2:

Khấp khởi: Gợi tả trạng thái mong đợi, háo hức, nôn nao.

Lăng xăng: Diễn tả sự hoạt bát, chạy nhảy, không yên ở một chỗ.

Líu ríu: Gợi tả âm thanh liên tục, nhỏ nhẹ, rối rít. 

Câu 3: Giải thích thể loại truyện đồng thoại

Truyện đồng thoại là truyện viết cho trẻ em, trong đó có các nhân vật là loài vật, đồ vật được nhân hóa, có suy nghĩ, tình cảm và hành động giống con người.

Truyện "Con vẹt nghèo" đáp ứng tiêu chí này:

Nhân vật chính là Vẹt, một con vật có thật.

Vẹt được nhân hóa: nó có suy nghĩ, có tài năng (bắt chước), có cảm xúc (kiêu ngạo, xấu hổ), tham gia các hoạt động của con người như thi tài.

Câu chuyện được kể với mục đích giáo dục, truyền tải bài học đạo đức cho trẻ em. 

Câu 4: Ý kiến về hành động bắt chước của Vẹt

Em không đồng tình vì hành động bắt chước của Vẹt cho thấy sự yếu đuối, không có bản sắc và thiếu tự tin vào khả năng của bản thân.

Việc bắt chước chỉ là "hót theo tiếng hót của người khác" mà không hiểu ý nghĩa thực sự của nó, dẫn đến sự trống rỗng và nghèo nàn về nội tại. 

Câu 5:

Bài học em rút ra là:

Không nên chỉ dựa vào việc bắt chước mà phải luôn cố gắng trau dồi, rèn luyện để có được tài năng, kiến thức và giá trị của riêng mình.

Sự độc đáo và bản sắc cá nhân là điều quan trọng để trở nên giá trị và tự tin.

Phải luôn học hỏi và tìm hiểu sâu sắc về những gì mình làm để không chỉ "hót theo" mà thực sự có được giá trị thực sự.