Phạm Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Vân Anh
0
0
0
0
0
0
0
2026-05-09 20:39:11
var luôn sọ dell j bn . vào mk là mk rủ đồng bọn ra var vs đăng bài phốt nó lâu rồi chứ ko có để đến tận bây giờ đâu . mới phốt nó xong
2026-05-09 20:35:04
có
2026-05-09 20:34:17
KO TIN
2026-05-09 20:34:05
YES
2026-05-09 20:33:45
HI
2026-05-09 20:33:28
KKK
2026-05-09 20:33:01
CÓ
2026-05-09 20:11:41
Trong ký ức của tôi, hình ảnh đẹp nhất không phải là những chuyến du lịch xa xôi, mà là bóng dáng gầy gò của nội bên bếp lửa hồng mỗi buổi sớm mai. Có một kỷ niệm mà mỗi khi nhớ lại, sống mũi tôi vẫn còn cay cay. Đó là năm tôi học lớp bốn, vì mải chơi cùng đám bạn trong xóm, tôi đã nói dối nội là đi học nhóm để trốn đi tắm sông. Đến chiều tối, một cơn dông bất chợt ập đến, tôi trở về nhà với bộ quần áo ướt sũng và bắt đầu lên cơn sốt hầm hập. Thay vì trách mắng sự ham chơi và lời nói dối của tôi, nội chỉ lặng lẽ thở dài, đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo run run đắp tấm chăn ấm lên người tôi. Suốt cả đêm hôm đó, nội không hề chợp mắt. Trong cơn mê man, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nội nhẹ nhàng xoa trán, nghe thấy tiếng nội lầm rầm khấn vái cầu mong cho tôi mau khỏe, và cả mùi thơm nồng của bát cháo hành giải cảm nội vừa nấu. Ánh đèn dầu hiu hắt đổ bóng nội lên vách tường, cô độc và tận tụy. Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, nhìn thấy nội ngủ gục bên cạnh giường với đôi mắt thâm quầng vì lo lắng, lòng tôi trào dâng một nỗi ân hận tột cùng. Tôi nhận ra rằng, đằng sau sự nghiêm khắc thường ngày là một tình yêu thương bao la, lặng thầm mà tôi đã vô tình xem nhẹ. Lời xin lỗi nghẹn ngào thốt ra trong nước mắt khi ấy đã trở thành bài học lớn nhất về sự trung thực và lòng biết ơn. Trải nghiệm đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là sợi dây gắn kết khiến tôi thêm trân trọng từng phút giây còn được ở bên cạnh nội.
2026-05-08 21:24:31
- @vua spam " mấy bn sợ tôi r à "
- Tôi " chưa chắc đâu bn ơi , có giỏi thì đến mà chan "
2026-05-08 20:55:40
hi KB ko bn