Nguyễn Thị Ngân Khánh
Giới thiệu về bản thân
-Tác giả nói từ trải nghiệm của chính mình nên thể hiện sự am hiểu và nhìn nhận đúng bản chất vấn đề.
-Bài viết thể hiện thái độ cảm thông và góc nhìn nhiều chiều, tạo thiện cảm với người đọc.
-Các tác hại của việc nghiện điện thoại được phân tích cụ thể, rõ ràng và có dẫn chứng.
-Tác giả khẳng định việc từ bỏ thói quen xấu này là hoàn toàn có thể thực hiện được.
-Tác giả bày tỏ sự thiện chí, sẵn sàng đồng hành và hỗ trợ người khác vượt qua sự lệ thuộc vào điện thoại.
- Lập luận rõ ràng, mạch lạc và có dẫn chứng.
-Giọng văn chân thành, thiện chí và truyền cảm hứng thay đổi
Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" của Lê Đạt được triển khai qua việc khẳng định vai trò của ngôn ngữ nghệ thuật: nhà thơ chân chính phải là người lao động miệt mài, "dùi mài chữ nghĩa" để biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ độc đáo" và "phong cách riêng". Tác giả bác bỏ quan niệm thơ ca xuất phát từ cảm xúc bột phát, không cần nỗ lực, mà đề cao sự trau dồi, sáng tạo ngôn từ có ý thức, qua đó nâng tầm người làm thơ.
Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" của Lê Đạt được triển khai qua việc khẳng định vai trò của ngôn ngữ nghệ thuật: nhà thơ chân chính phải là người lao động miệt mài, "dùi mài chữ nghĩa" để biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ độc đáo" và "phong cách riêng". Tác giả bác bỏ quan niệm thơ ca xuất phát từ cảm xúc bột phát, không cần nỗ lực, mà đề cao sự trau dồi, sáng tạo ngôn từ có ý thức, qua đó nâng tầm người làm thơ.
Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" của Lê Đạt được triển khai qua việc khẳng định vai trò của ngôn ngữ nghệ thuật: nhà thơ chân chính phải là người lao động miệt mài, "dùi mài chữ nghĩa" để biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ độc đáo" và "phong cách riêng". Tác giả bác bỏ quan niệm thơ ca xuất phát từ cảm xúc bột phát, không cần nỗ lực, mà đề cao sự trau dồi, sáng tạo ngôn từ có ý thức, qua đó nâng tầm người làm thơ.
Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" của Lê Đạt được triển khai qua việc khẳng định vai trò của ngôn ngữ nghệ thuật: nhà thơ chân chính phải là người lao động miệt mài, "dùi mài chữ nghĩa" để biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ độc đáo" và "phong cách riêng". Tác giả bác bỏ quan niệm thơ ca xuất phát từ cảm xúc bột phát, không cần nỗ lực, mà đề cao sự trau dồi, sáng tạo ngôn từ có ý thức, qua đó nâng tầm người làm thơ.