Vũ Thị Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Đoạn văn phân tích, đánh giá chủ đề của truyện Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu (Khoảng 200 chữ)

Chủ đề của Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu tập trung ngợi ca phẩm hạnh rạng ngời và khí tiết kiên trung của người phụ nữ, đồng thời là lời cảnh báo đanh thép về sự băng hoại đạo đức trong gia đình phong kiến. Thông qua hình tượng Nhị Khanh, tác giả khẳng định giá trị của lòng thủy chung và đức hy sinh. Dù rơi vào nghịch cảnh khi người chồng Trọng Quỳ sa đọa vào cờ bạc, coi vợ như món hàng để gán nợ, Nhị Khanh vẫn giữ trọn đạo nghĩa bằng cách chọn cái chết để bảo vệ nhân phẩm. Chủ đề này không chỉ dừng lại ở việc tôn vinh "nghĩa phụ" mà còn phê phán trực diện thói phù phiếm, bạc tình của người đàn ông – những kẻ vì ham mê dục vọng mà đẩy người thân yêu vào bi kịch. Yếu tố kì ảo ở cuối truyện giúp hoàn thiện chủ đề: cái thiện, cái đẹp dù bị vùi dập vẫn sẽ bất tử và tỏa sáng. Qua đó, Nguyễn Dữ gửi gắm một thông điệp nhân sinh sâu sắc về việc giữ gìn "đạo nhà" và khẳng định rằng phẩm giá con người là thứ không thể đem ra cân đong đo đếm bằng tiền bạc.


Câu 2: Bài văn thuyết phục người thân từ bỏ thói quen thức khuya (Khoảng 600 chữ)

Trong cuộc sống hiện đại, ranh giới giữa ngày và đêm dường như ngày càng mờ nhạt. Em nhận ra rằng dạo gần đây, anh/chị thường xuyên thức rất khuya, có khi đến tận 2, 3 giờ sáng để học tập và làm việc. Dù biết anh/chị đang nỗ lực cho tương lai, nhưng với tư cách là một người thân, em thực sự lo lắng và muốn thuyết phục anh/chị hãy dừng ngay thói quen "bào mòn" sức khỏe này.

Nhiều người lầm tưởng rằng thức khuya sẽ giúp chúng ta có nhiều thời gian hơn để giải quyết công việc. Nhưng thực tế, đây là một "cú lừa" của não bộ. Khoa học đã chứng minh, sau 11 giờ đêm, khả năng tập trung và tư duy sáng tạo của con người giảm sút nghiêm trọng. Một giờ làm việc vào sáng sớm, khi tinh thần minh mẫn, có hiệu suất cao gấp nhiều lần so với ba giờ vật lộn với những con chữ trong trạng thái mệt mỏi vào đêm muộn. Thức khuya không khiến chúng ta chăm chỉ hơn, nó chỉ khiến chúng ta chậm chạp và trì trệ hơn vào ngày hôm sau.

Đáng sợ hơn chính là những tác động tiêu cực thầm lặng lên cơ thể. Thức khuya kéo dài là "kẻ sát nhân thầm lặng" đối với hệ miễn dịch. Nó làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, đột quỵ và đặc biệt là gây suy giảm trí nhớ trầm trọng. Anh/chị có nhận ra đôi mắt mình đã trũng sâu, làn da xạm đi và tinh thần dễ cáu gắt hơn không? Đó chính là tiếng cầu cứu của cơ thể khi các cơ quan nội tạng không được nghỉ ngơi để thực hiện chức năng giải độc theo đúng nhịp sinh học.

Hơn thế nữa, thói quen này còn làm xáo trộn cuộc sống gia đình. Khi anh/chị ngủ bù vào sáng hôm sau, chúng ta mất đi khoảng thời gian quý giá để ăn cùng nhau bữa sáng hay trò chuyện khởi đầu ngày mới. Sự lệch nhịp này vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình giữa những người thân yêu.

Em hiểu, áp lực học tập và công việc hiện nay là rất lớn. Nhưng anh/chị ơi, học tập và làm việc là một hành trình dài hạn, không phải một cuộc đua nước rút để rồi kiệt sức giữa đường. Thay vì thức khuya, tại sao chúng ta không thử quản lý thời gian bằng phương pháp Pomodoro, tập trung cao độ vào ban ngày để có thể đi ngủ trước 11 giờ đêm và thức dậy sớm đón ánh mặt trời? Một giấc ngủ đủ sẽ mang lại cho anh/chị một trí tuệ sắc sảo và một nguồn năng lượng dồi dào để chinh phục mọi mục tiêu.

Đừng đợi đến khi cơ thể ngã bệnh mới nhận ra giá trị của giấc ngủ. Em mong anh/chị hãy yêu thương bản thân mình trước khi yêu công việc. Hãy cùng em thiết lập một thời gian biểu khoa học hơn, bắt đầu từ việc tắt máy tính và đi ngủ sớm vào tối nay. Bởi lẽ, vốn quý nhất của con người không phải là những tấm bằng hay vị trí công việc, mà chính là một cơ thể khỏe mạnh và một tâm hồn an yên.

Câu 1. Truyện viết về đề tài gì?

Truyện viết về đề tài người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Cụ thể là ca ngợi phẩm hạnh, sự thủy chung, tiết nghĩa của người vợ (Nhị Khanh) và phê phán thói ăn chơi trác táng, bạc tình của người chồng (Trọng Quỳ), đồng thời phản ánh số phận bi kịch của người phụ nữ dưới tác động của những tệ nạn xã hội (cờ bạc).

Câu 2. Biện pháp tu từ trong câu văn

Trong câu: “Song đến nơi chỉ thấy bóng tà rọi cửa, rêu biếc đầy sân, năm ba tiếng quạ kêu ở trên cành cây xao xác.”, biện pháp tu từ nổi bật là:

  • Liệt kê: bóng tà, rêu biếc, tiếng quạ kêu.
  • Tác dụng: Gợi lên một không gian vắng lặng, hiu quạnh, mang màu sắc tâm linh và nhuốm vẻ buồn bã, lo âu của Trọng Quỳ khi đi tìm hình bóng người vợ đã khuất. Ngoài ra, việc sử dụng các từ ngữ giàu sức gợi (bóng tà, xao xác) còn tạo nên không khí mang tính đặc trưng của thể loại truyền kỳ.

Câu 3. Chi tiết kì ảo và tác dụng

  • Chi tiết hoang đường kì ảo: Nhị Khanh đã chết nhưng hiện hồn về trò chuyện với chồng ở gốc cây bàng và sau đó là ở cửa đền Trưng Vương. Nàng còn cho biết mình được Thượng đế thương tình giao cho coi giữ sổ sách văn tấu ở đền.
  • Tác dụng:
    • Về nội dung: Thể hiện sự xót thương của tác giả đối với người phụ nữ tiết hạnh; khẳng định giá trị bất tử của nhân cách (người tốt chết đi sẽ trở thành thần, được hiển linh).
    • Về nghệ thuật: Làm cho cốt truyện trở nên lung linh, hấp dẫn, li kì. Đồng thời, yếu tố kì ảo giúp tác giả giải quyết mâu thuẫn: người vợ đã khuất vẫn có cơ hội gặp lại chồng để nghe lời sám hối, giúp người chồng sửa đổi tâm tính.

Câu 4. Chủ đề và tác phẩm cùng chủ đề

  • Chủ đề: Truyện ca ngợi phẩm chất tốt đẹp, lòng trung trinh và tiết nghĩa của người phụ nữ trước những sóng gió, cám dỗ và bi kịch gia đình; đồng thời cảnh tỉnh nam giới về việc giữ gìn nhân cách để bảo vệ hạnh phúc lứa đôi.
  • Tác phẩm cùng chủ đề: Chuyện người con gái Nam Xương (Nguyễn Dữ) hoặc Cung oán ngâm khúc (Nguyễn Gia Thiều), Truyện Kiều (Nguyễn Du).

Câu 5. Đánh giá về ý nghĩa thông điệp "tự sửa mình"

Thông điệp về việc “tự sửa mình” (tu thân) ở lời bình cuối truyện có ý nghĩa vô cùng sâu sắc và vẫn còn giá trị thời đại:

  • Tính nền tảng của gia đình: Lời bình khẳng định: "Muốn tề được nhà, phải trước tự sửa mình lấy chính". Một gia đình chỉ có thể hạnh phúc khi người trụ cột có đạo đức và trách nhiệm. Thất bại của Trọng Quỳ là bài học đắt giá cho việc để thói xấu (cờ bạc) lấn át nhân tính.
  • Sự công bằng và lương tâm: Việc sửa mình là để "không thẹn với vợ con, không thẹn với trời đất". Nó đề cao lòng tự trọng và sự trung thực với chính bản thân mình.
  • Giá trị hiện thực: Trong cuộc sống hiện nay, thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng trước khi đòi hỏi hay phán xét người khác, mỗi cá nhân cần phải nhìn lại và hoàn thiện đạo đức của bản thân. Sự gương mẫu của cá nhân là chìa khóa để duy trì các mối quan hệ bền vững và xây dựng xã hội văn minh.

Bài thơ Haiku của Kobayashi Issa là một minh chứng tuyệt vời cho triết lý "vạn vật nhất thể" và khả năng tìm thấy cái vô hạn trong cái hữu hạn. Chỉ với vài dòng ngắn ngủi, Issa đã thiết lập một sự tương phản đầy ám ảnh nhưng cũng vô cùng ấm áp giữa cảnh ngộ nghèo khó của con người và vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ.

Hình ảnh "cửa giấy rách" vốn là biểu tượng của sự thiếu thốn, tàn tạ trong cuộc sống thực tại. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy buồn bã hay tự ti về sự rách nát ấy, nhân vật trữ tình lại đón nhận nó với một thái độ đầy ngạc nhiên và thú vị: "ô kìa". Chính vết rách của thực tại lại trở thành chiếc "khung tranh" tự nhiên, mở ra tầm nhìn hướng về "sông Ngân" – dải ngân hà lấp lánh và vô tận.

Ở đây, khoảng cách giữa cái thấp kém (nhà nghèo) và cái cao cả (vũ trụ) đã bị xóa nhòa. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn tải đạo: cái đẹp không ở đâu xa xôi, nó ẩn hiện ngay trong những khiếm khuyết của đời thường. Issa dạy chúng ta rằng, nếu biết nhìn bằng đôi mắt lạc quan và tâm hồn rộng mở, ngay cả một vết rách cũng có thể trở thành cửa ngõ dẫn lối đến những vì sao. Đó chính là tinh thần nhân văn cao cả, là sự an nhiên tự tại của một tâm hồn biết trân trọng mọi khoảnh khắc của sự sống.

câu 2

Gửi em,

Anh (chị) biết rằng trong bối cảnh cuộc sống hiện đại, áp lực về cơm áo gạo tiền đôi khi khiến chúng ta cảm thấy tiền bạc là "vạn năng". Nhưng gần đây, khi nghe em nhắc lại câu cửa miệng: "Có tiền mua tiên cũng được", anh (chị) thực sự cảm thấy lo lắng. Đằng sau câu nói tưởng như đùa vui ấy là một quan niệm sống có thể đẩy em vào những sai lầm khó cứu vãn. Hôm nay, mình hãy cùng ngồi lại để nhìn nhận thật khách quan về sức mạnh thực sự của đồng tiền em nhé.

Chúng ta không thể phủ nhận tiền bạc là một công cụ quan trọng. Nó đem lại sự tiện nghi, giáo dục tốt và giúp ta chăm sóc sức khỏe cho những người thân yêu. Tuy nhiên, tiền bạc chỉ là phương tiện, chứ không bao giờ nên là mục đích tối thượng của cuộc sống. Nếu em tin rằng "có tiền mua tiên cũng được", em đang vô tình hạ thấp giá trị của những thứ thiêng liêng nhất mà tiền bạc không bao giờ chạm tới được.

Tiền có thể mua được một chiếc giường đắt tiền, nhưng không mua được giấc ngủ ngon. Tiền mua được sự nể sợ, nhưng không mua được sự kính trọng chân thành. Đặc biệt, trong các mối quan hệ giữa người với người, nếu em dùng tiền để đo lòng người, em sẽ chỉ nhận lại những giá trị ảo. Khi chúng ta coi trọng đồng tiền quá mức, ta dễ dàng nảy sinh thái độ hống hách, coi thường những người "kém may mắn" hơn mình. Những hành vi thiếu chuẩn mực, những lời nói khinh bạc phát ra từ sự tự phụ về vật chất chính là con đường ngắn nhất dẫn đến sự cô độc.

Em hãy thử nhìn vào thực tế, những thứ quý giá nhất trên đời này đều "miễn phí" nhưng lại vô giá: đó là ánh mặt trời, là không khí, là tình yêu vô điều kiện của cha mẹ, là lòng trắc ẩn giữa người với người. Có những "vị tiên" trong cuộc đời thực – như sự thanh thản trong tâm hồn, lòng tự trọng và nhân cách – mà không một tỉ phú nào có thể mua được bằng chi phiếu. Nếu em mải mê chạy theo đồng tiền và tin vào quyền năng tuyệt đối của nó, đến một ngày em sẽ nhận ra mình đang đứng giữa một tòa lâu đài nguy nga nhưng trống rỗng về cảm xúc.

Hơn nữa, quan niệm này dễ khiến con người ta trở nên biến chất. Khi coi tiền là tất cả, người ta sẵn sàng bất chấp đạo đức, chà đạp lên pháp luật để đạt được nó. Anh (chị) mong em hiểu rằng, giá trị của một con người được khẳng định qua những gì họ đóng góp cho xã hội và cách họ đối xử với đồng loại, chứ không phải qua độ dày của ví tiền.

Vì vậy, anh (chị) hy vọng em hãy từ bỏ lối tư duy thực dụng ấy. Hãy học cách làm chủ đồng tiền thay vì làm nô lệ cho nó. Hãy dùng sức lao động chân chính để kiếm tiền, và dùng trái tim ấm áp để sưởi ấm những mối quan hệ xung quanh. Đừng để ánh kim loại của đồng tiền làm mờ đi đôi mắt tinh anh và tâm hồn nhân hậu của em.

Sống một cuộc đời tử tế, tôn trọng mọi người bất kể địa vị xã hội mới chính là cách để em trở thành một "vị tiên" thực thụ trong mắt mọi người. Mong em sớm nhận ra điều này để vững vàng hơn trên hành trình trưởng thành.

Dưới đây là phần giải đáp chi tiết các câu hỏi dựa trên văn bản nghị luận của tác giả Phạm Văn Đồng về nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiểu. Đây là một văn bản mẫu mực về nghị luận văn học, kết hợp hài hòa giữa lí lẽ sắc bén và tình cảm nồng hậu.


Câu 1: Văn bản trên bàn về vấn đề gì?

Văn bản bàn về giá trị to lớn của cuộc đời và sự nghiệp văn chương của Nguyễn Đình Chiểu. Cụ thể, tác giả khẳng định Nguyễn Đình Chiểu là một tấm gương sáng về khí tiết, một nhà thơ yêu nước tiêu biểu với những tác phẩm bất hủ ca ngợi cuộc chiến đấu chống xâm lược của nhân dân Nam Bộ.

Câu 2: Xác định hai câu văn nêu nhận xét khái quát về đặc điểm, giá trị văn thơ Nguyễn Đình Chiểu.

Dựa vào văn bản, hai câu văn mang tính nhận xét khái quát, chính xác và sinh động nhất là:

  1. "Trên trời có những vì sao có ánh sáng khác thường nhưng con mắt của chúng ta phải chăm chú nhìn thì mới thấy và càng nhìn thì càng thấy sáng." (Câu văn dùng hình ảnh so sánh để nói về vẻ đẹp tiềm ẩn, sâu sắc của văn thơ Đồ Chiểu).
  2. "Những tác phẩm đó, ngoài những giá trị văn nghệ, còn quý giá ở chỗ nó soi tỏ tâm hồn trong sáng, cao quý lạ thường của tác giả và ghi lại lịch sử của một thời khổ nhục nhưng vĩ đại!"

Câu 3: Nhận xét về việc lựa chọn và sử dụng bằng chứng của người viết.

Tác giả Phạm Văn Đồng đã lựa chọn và sử dụng bằng chứng rất thuyết phục và toàn diện:

  • Tính chọn lọc: Người viết không liệt kê tràn lan mà tập trung vào những trích đoạn "đắt" nhất phản ánh quan niệm cầm bút của tác giả ("Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm...") và những tác phẩm đỉnh cao (Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc, Lục Vân Tiên).
  • Tính hệ thống: Bằng chứng được đưa ra theo các khía cạnh rõ rệt: Bằng chứng về cuộc đời khí tiết; Bằng chứng về quan niệm văn chương; Bằng chứng về nội dung yêu nước.
  • Sự kết hợp: Bằng chứng (các câu thơ, tên tác phẩm) luôn đi kèm với những lí lẽ phân tích sắc sảo, giúp người đọc thấy rõ mối quan hệ khăng khít giữa con người và văn chương Nguyễn Đình Chiểu.

Câu 4: Mục đích so sánh hai văn bản "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" và "Bình Ngô đại cáo".

Việc đặt hai tác phẩm của hai thời đại cạnh nhau nhằm mục đích:

  • Khẳng định tầm vóc: Đưa bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc lên ngang tầm với Bình Ngô đại cáo – một "thiên cổ hùng văn". Điều này khẳng định vị thế đỉnh cao của Nguyễn Đình Chiểu trong dòng văn học yêu nước.
  • Chỉ ra tính kế thừa và phát triển: Cả hai đều mang tinh thần dân tộc quật cường, nhưng nếu Bình Ngô đại cáo là khúc ca thắng trận huy hoàng thì Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc là khúc ca bi tráng về những người anh hùng dù "thất thế" vẫn hiên ngang.
  • Nhấn mạnh bản chất anh hùng của dân tộc: Cho thấy ở bất cứ thời đại nào, dù thắng hay tạm thời thất bại, tinh thần yêu nước chống ngoại xâm vẫn luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử dân tộc.

Câu 5: Liên hệ thực tiễn để khẳng định niềm tin của tác giả đã trở thành hiện thực.

Sau hơn nửa thế kỷ, lời khẳng định của Phạm Văn Đồng về việc linh hồn cụ Đồ và các nghĩa quân đã được "hả dạ" là hoàn toàn có cơ sở hiện thực:

  • Về độc lập dân tộc: Đất nước đã hoàn toàn thống nhất, sạch bóng quân xâm lược (hiện thực hóa ước nguyện lớn nhất của Nguyễn Đình Chiểu). Những người nông dân - nghĩa sĩ năm xưa giờ đây đã có tên trong sử sách, được tôn vinh như những biểu tượng của lòng yêu nước.
  • Về vị thế của tác giả: Năm 2021, UNESCO đã chính thức ra nghị quyết cùng kỷ niệm 200 năm ngày sinh nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu (vào năm 2022). Đây là sự công nhận ở tầm vóc văn hóa thế giới dành cho một trí thức mù lòa nhưng có tâm hồn rạng sáng của Việt Nam.
  • Sự tiếp nối giá trị: Những tư tưởng đạo đức trong Lục Vân Tiên hay tinh thần bất khuất trong Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc vẫn được giảng dạy trang trọng trong nhà trường, trở thành di sản văn hóa tinh thần không thể thiếu của người Việt hiện đại.

Câu 1:

Trong guồng quay hối hả của nền kinh tế thị trường, đồng tiền đôi khi bị đẩy lên vị trí độc tôn, dẫn đến quan niệm sai lầm: "Có tiền là có tất cả". Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo để nhận ra rằng tiền bạc chỉ là phương tiện, không phải là mục đích cuối cùng của hạnh phúc. Thực tế, tiền có thể mua được một chiếc giường đắt tiền nhưng không mua được giấc ngủ ngon; mua được những xa xỉ phẩm nhưng chẳng thể mua được sự thanh thản trong tâm hồn. Nếu chỉ coi trọng giá trị vật chất, con người dễ rơi vào lối sống thực dụng, làm rạn nứt các mối quan hệ tình cảm chân thành – những thứ vốn dĩ được xây dựng bằng sự thấu hiểu chứ không phải bằng mệnh giá tờ tiền. Hơn nữa, những giá trị thiêng liêng như sức khỏe, thời gian và tri thức thực thụ là những thứ tiền không thể vĩnh viễn duy trì hay thay thế được. Thay vì tôn thờ đồng tiền, hãy học cách biến nó thành công cụ để phục vụ cuộc sống và sẻ chia giá trị. Từ bỏ tư duy "vạn năng" về tiền bạc chính là lúc chúng ta bắt đầu tìm thấy những giá trị bền vững và ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.

Câu 2:

Nguyễn Bỉnh Khiêm là một bậc đại ẩn, một trí tuệ lớn của văn học trung đại Việt Nam. Thơ ông thường mang đậm tính triết lý, cái nhìn thấu suốt nhân tình thế thái và bài thơ "Thế gian biến đổi" là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua tác phẩm, người đọc không chỉ thấy sự xoay vần của tạo hóa mà còn thấy được sự băng hoại đạo đức trong xã hội phong kiến thời bấy giờ.

Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ra quy luật tất yếu của thiên nhiên và cuộc đời:

Thế gian biến cải vũng nên đồi,
Mặn nhạt chua cay lẫn ngọt bùi.

Hình ảnh đối lập giữa "vũng" và "đồi" gợi lên sự thay đổi khôn lường của số phận và thời cuộc. Sự biến cải ấy không chỉ ở hình thể địa lý mà còn nằm trong chính những trải nghiệm của con người với đủ mọi cung bậc "mặn, nhạt, chua, cay". Câu thơ như một lời nhắc nhở về sự vô thường, chuẩn bị tâm thế cho người đọc trước những biến động tiếp theo của lòng người.

Nỗi đau đớn và sự mỉa mai của nhà thơ được đẩy lên cao trào khi ông bóc trần sự chi phối của đồng tiền đối với đạo đức xã hội:

Còn bạc còn tiền còn đệ tử

Hết cơm hết rượu hết ông tôi

Phép đối chỉnh chu giữa "còn" và "hết", giữa "bạc, tiền" và "cơm" đã phác họa một thực trạng phũ phàng. Mối quan hệ giữa người với người không còn dựa trên tình nghĩa hay đạo lý, mà bị đặt lên bàn cân của lợi ích vật chất. Khi có quyền thế, tiền bạc thì "đệ tử" vây quanh; lúc cơ hàn, trắng tay thì ngay cả những danh xưng cung kính như "ông - tôi" cũng biến mất. Đây là tiếng cười châm biếm sâu cay về thói đời nóng lạnh, về những kẻ sống thực dụng, quên đi nghĩa tào khang.

Dù phê phán thực tại, Nguyễn Bỉnh Khiêm vẫn khẳng định những giá trị đạo đức tốt đẹp:

Xưa nay đều trọng người chân thật

Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi

Hai câu thơ này như một khoảng lặng triết học, khẳng định rằng dù thế gian có biến đổi, sự "chân thật" vẫn luôn là cốt lõi của giá trị con người. Tuy nhiên, đặt trong bối cảnh toàn bài, nó lại mang âm hưởng chua chát, bởi trong một xã hội trọng tiền, kẻ "đãi bôi" (kẻ nịnh bợ, giả dối) dường như lại dễ sống hơn người lương thiện.

Kết thúc bài thơ là một lời tổng kết đau xót về bản chất nhân tâm:

Ở thế mới hay người bạc ác

Giàu thì tìm đến, khó thì lui

Bằng giọng thơ trầm lắng nhưng đầy sức nặng, tác giả kết luận rằng chính hoàn cảnh khó khăn là "thước đo" chuẩn xác nhất cho lòng người. Thói phù thịnh không phù suy, "giàu tìm đến, khó tìm lui" đã trở thành căn bệnh thâm căn cố đế của xã hội.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng hàm súc, cách ngắt nhịp linh hoạt và các cặp đối xứng hoàn hảo. Những biện pháp này không chỉ làm tăng tính nhạc mà còn nhấn mạnh sâu sắc sự đối lập giữa thực tại phũ phàng và lý tưởng đạo đức.

Tóm lại, "Thế gian biến đổi" không chỉ là một bức tranh xã hội của thế kỷ XVI mà còn là bài học nhân sinh vượt thời gian. Nguyễn Bỉnh Khiêm đã giúp chúng ta hiểu rằng: giữa một thế giới đầy biến động và cám dỗ vật chất, điều quan trọng nhất là giữ gìn thiên lương và sự chân thật để không bị cuốn trôi vào vòng xoáy của thói đời bạc ác.

Câu 1. 

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nghị luận (nghị luận xã hội). 

Câu 2. 

Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản: Nghị luận, tự sự, biểu cảm. 

Câu 3. 

Mục đích của tác giả qua văn bản trên là: Đưa ra những quan điểm khác nhau về đồng tiền, từ đó bàn luận về ý nghĩa đích thực của đồng tiền nhằm giúp cho bạn đọc có được một cái nhìn mới, toàn diện hơn về đồng tiền và phá bỏ những quan niệm lối mòn trước đây. 

Câu 4. 

Nhận xét về cách lập luận, dẫn dắt của tác giả trong văn bản:

- Cách lập luận của tác giả rất xác đáng và giàu sức thuyết phục vì tác giả đã sử dụng những quan điểm, dẫn chứng rất gần gũi trong cuộc sống thường nhật để làm sáng tỏ cho quan điểm của mình: trả lại cho tiền khuôn mặt giản dị của nó.

- Cách dấn dắt của tác giả rất độc đáo khi sử dụng những câu chuyện nhỏ, rất quen thuộc, đời thường để dẫn dắt bạn đọc đi theo mạch lập luận. Chính điều này giúp văn bản không bị khô khan và hấp dẫn bạn đọc hơn. 

Câu 5. 

- Đoạn văn bàn luận về ý nghĩa đích thực của đồng tiền là giúp con người thuận tiện hơn trong việc trao đổi những vật có gí trị tương xứng. 

- Thế nhưng trước giờ chính chúng ta đã đặt ra những quan niệm sai lầm về đồng tiền, rằng đồng tiền làm tha hóa con người, đồng tiền mua được tất cả. Điều này đòi hỏi con người cần có cái nhìn đúng đắn hơn, toàn diện hơn về ý nghĩa đích thực của đồng tiền. (HS bàn luận thêm theo quan điểm cá nhân, có đưa ra những lí giải logic, hợp lí để câu trả lời thêm sâu sắc.)

Các luận điểm trong bài viết được trình bày theo trình tự hợp lí.

Có thể thấy hệ thống luận điểm được triển khai như sau:

loading...

Vấn đề chính của văn bản "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" là thuyết phục người khác từ bỏ thói quen nghiện điện thoại thông minh.

Tính thuyết phục của bài viết được thể hiện qua các yếu tố:

loading...