Nguyễn Tuấn Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuấn Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ Haiku của Kobayashi Isso chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng đã mở ra một chiều kích không gian vô tận, minh chứng cho sức mạnh của cái nhìn nghệ thuật tinh tế. Với cấu trúc tối giản đặc trưng, nhà thơ đặt nhân vật trữ tình vào một bối cảnh đời thường đầy khiêm nhường: nhìn qua "cửa giấy rách". Chính cái "rách" vốn gợi sự nghèo khó, thiếu thốn ấy lại trở thành một "khung cửa danh dự" để sông Ngân xuất hiện một cách bất ngờ và huy hoàng. Điểm nhìn bị thu hẹp qua một lỗ hổng nhỏ hẹp nhưng tâm thế lại được mở rộng đến vô biên khi ánh nhìn vừa chạm vào ô cửa ấy đã lập tức bị "hớp hồn" bởi vẻ đẹp kì vĩ của dải ngân hà. Sự tương phản giữa cái tầm thường (cửa giấy rách) và cái cao cả (sông Ngân) không chỉ tạo nên nhịp điệu ngỡ ngàng cho thi phẩm mà còn gợi lên sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và vũ trụ. Qua đó, Isso khẳng định một triết lý nhân sinh sâu sắc: cái đẹp và sự vĩ đại luôn hiện hữu quanh ta, ngay cả trong những mảnh vỡ của đời thường, chỉ cần ta có một tâm hồn đủ nhạy cảm để rung động.

Câu 2:

Trong dòng chảy hối hả của nền kinh tế thị trường, đồng tiền đôi khi được tôn sùng như một thứ quyền năng vạn năng. Từ đó, quan niệm "Có tiền mua tiên cũng được" dần len lỏi vào nếp nghĩ của nhiều người, kể cả những người thân yêu trong gia đình chúng ta. Tuy nhiên, nếu bình tâm nhìn lại, ta sẽ thấy lối tư duy này không chỉ là một sự ngộ nhận về giá trị mà còn là một "liều thuốc độc" gặm nhấm tâm hồn và nhân cách con người.

"Có tiền mua tiên cũng được" là cách nói cường điệu hóa sức mạnh của đồng tiền, cho rằng mọi thứ trên đời — kể cả những giá trị thiêng liêng hay phi vật chất — đều có thể quy đổi và chiếm lĩnh bằng vật chất. Đúng là tiền bạc có thể mang lại sự tiện nghi, nhưng nó tuyệt đối không phải là chiếc chìa khóa vạn năng cho hạnh phúc.

Thực tế đáng buồn đã cho thấy hệ lụy của lối sống này. Trong giáo dục, ta bắt gặp những sinh viên sẵn sàng bỏ tiền thuê người học hộ, thi hộ hay mua bằng giả. Ở lứa tuổi học sinh, đồng tiền được dùng để "mua" sự thảnh thơi bằng cách thuê người làm bài tập. Những hành động này không chỉ triệt tiêu khả năng tự học mà còn hình thành thói ỷ lại nguy hiểm. Đáng sợ hơn, khi tin rằng tiền có thể giải quyết tất cả, con người dễ trở nên thô lỗ, xem thường các chuẩn mực đạo đức và coi rẻ giá trị của sức lao động chân chính. Khi ấy, kiến thức là rỗng tuếch, và nhân cách chỉ còn là một lớp vỏ bọc được mua bằng tiền.

Tôi muốn thưa với người thân của mình rằng: Có những thứ mà "tiên" cũng không thể mua được bằng tiền, đó là sự thanh thản trong tâm hồn, là vốn tri thức tự thân và đặc biệt là tình cảm gia đình chân thành. Một bữa cơm gia đình đầm ấm, sự thấu hiểu giữa cha mẹ và con cái hay một tình bạn tri kỉ được xây dựng trên sự đồng điệu tâm hồn mới là những giá trị bền vững nhất. Tiền có thể mua được một chiếc giường đắt tiền nhưng không mua được giấc ngủ ngon; mua được đồng hồ sang trọng nhưng không mua được thời gian đã mất.

Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò quan trọng của tiền bạc trong việc duy trì cuộc sống. Tiền là phương tiện, là thành quả của lao động, nhưng nó không bao giờ nên là mục đích sống cuối cùng hay thước đo đạo đức. Chúng ta cần tiền để sống, nhưng đừng sống chỉ để kiếm tiền và dùng tiền để chà đạp lên các giá trị khác.

Khép lại vấn đề, tôi mong chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một điểm tựa tinh thần vững chắc, nơi tình yêu thương và sự nỗ lực tự thân được đặt lên hàng đầu. Hãy để đồng tiền phục vụ cho hạnh phúc con người, chứ đừng biến mình thành nô lệ cho ảo tưởng quyền lực của nó. Bởi suy cho cùng, giá trị thực sự của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà ở những gì họ cống hiến và cách họ rung động trước cuộc đời.

Câu 1.

Vấn đề nghị luận của văn bản là: tấm lòng yêu nước sâu sắc của Nguyễn Đình Chiểu thể hiện qua thơ, văn. 

Câu 2.

Hai câu văn trong bài nêu nhận xét khái quát, chính xác và sinh động về đặc điểm, giá trị văn thơ của Nguyễn Đình Chiểu: "Trên trời có những vì sao có ánh sáng khác thường nhưng con mắt của chung ta phải chăm chú nhìn thì mới thấy và càng nhìn thì càng thấy sáng. Văn thơ của Nguyễn Đình Chiểu cũng vậy."

Câu 3.

+ Tác giả đã lựa chọn những bằng chứng rất tiêu biểu trong sự nghiệp văn chương của Nguyễn Đình Chiểu làm dẫn chứng. 

+ Bằng chứng toàn diện, bao gồm cả thơ và văn. 

+ Bằng chứng phù hợp, góp phần làm sáng tỏ cho lí lẽ, luận điểm của văn bản (tập trung làm sáng tỏ tấm lòng yêu nước sâu sắc và quan điểm sống, sáng tác của Nguyễn Đình Chiểu). 

Câu 4.

+ Nêu lên những điểm giống và khác nhau giữa hai văn bản, qua đó tác giả nhấn mạnh dù chiến thắng (Bình Ngô đại cáo) hay bại trận hi sinh (như trong Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc), dân tộc ta, nhân dân ta vẫn rất anh hùng, luôn khát khao hòa bình, sẵn sàng chiến đấu, quyết tâm giành lại độc lập tự do cho dân tộc. 

+ Khẳng định những đóng góp to lớn, mang sắc thái rất riêng của Nguyễn Đình Chiểu đối với dòng mạch văn thơ yêu nước. 

Câu 5

+ Nhân dân ta đã anh hùng đánh thắng giặc ngoại xâm; đất nước đã hòa bình, thống nhất; muôn dân được sống tự do, độc lập và hạnh phúc. 

+ Khát vọng của nhân dân ta và nghĩa quân Cần Giuộc năm ấy, bây giờ đã trở thành hiện thực. Vì vậy, linh hồn của họ sẽ được "hả dạ" (vui vẻ trong lòng). 

+ Niềm tin, niềm hi vọng của tác giả Phạm Văn Đồng trong bài viết cách đây hơn nửa thế kỉ cũng đã trở thành hiện thực. 



Câu 1: "Truyền kì mạn lục" của Nguyễn Dữ vốn được coi là áng "thiên cổ kì bút" bởi những giá trị sâu sắc của tập truyện để lại cho nền văn học nước nhà cũng như người đọc. Trong đó đề tài về người phụ nữ phong kiến được nhà văn thể hiện thực sâu sắc, đặc biệt qua "Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu" với hình tượng nhân vật nàng Nhị Khanh. Nhân vật Nhị Khanh trong Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ đức hạnh, giàu lòng vị tha và có nhân cách cao quý. Nàng xuất thân nghèo khó nhưng biết cách cư xử khéo léo, giữ trọn bổn phận người vợ hiền, dâu thảo. Khi chồng mải mê ăn chơi, nàng ân cần khuyên nhủ, vẫn giữ lòng thủy chung son sắt suốt sáu năm chồng đi vắng. Đến khi bị đem ra làm vật đánh bạc, nàng vẫn bình thản, chọn cái chết để bảo vệ danh dự, đồng thời thể hiện sự đau đớn và tình thương dành cho các con. Sau khi mất, nàng hiện hồn về khuyên chồng tu tỉnh, căn dặn hai con hướng theo chính nghĩa. Qua Nhị Khanh, tác giả không chỉ khắc họa một người phụ nữ giàu đức hy sinh mà còn làm nổi bật vẻ đẹp tinh thần của con người trong xã hội phong kiến. Hình tượng Nhị Khanh để lại trong lòng người đọc niềm cảm phục sâu sắc bởi sự thủy chung, đôn hậu và khí tiết thanh cao, xứng đáng là một biểu tượng đẹp của văn học trung đại Việt Nam.

Câu 2:

Đêm đã về khuya, khi vạn vật đều chìm vào giấc ngủ sâu để phục hồi nhựa sống cho ngày mới, em vẫn thấy ánh đèn từ bàn làm việc của anh/chị vẫn miệt mài tỏa sáng. Biết rằng đó là ánh sáng của sự nỗ lực, của những lo toan cho tương lai, nhưng lòng em lại dâng lên một nỗi bất an thầm lặng. Với tư cách là một người em, và cũng là một người luôn trân trọng những giá trị của sức khỏe, em viết những dòng này không phải để giáo điều, mà để chân thành thuyết phục anh/chị: Hãy bao dung hơn với chính cơ thể mình và từ bỏ thói quen thức khuya để làm việc, học tập.

Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên của sự vội vã, nơi mà "thức khuya" dường như đã trở thành một "tấm huy chương" cho sự chăm chỉ. Thức khuya là việc duy trì trạng thái tỉnh táo để hoạt động trí óc hoặc tay chân vào khoảng thời gian lẽ ra cơ thể cần được nghỉ ngơi (thường là sau 23 giờ đêm). Thực trạng này đang lan rộng như một thứ dịch bệnh âm thầm trong giới trẻ và những người trưởng thành, biến đêm thành ngày, biến giấc ngủ thành một thứ xa xỉ phẩm bị cắt xén không thương tiếc.

Anh/chị thân mến, có bao giờ anh/chị tự hỏi, cái giá của những trang giáo án hoàn thành lúc 2 giờ sáng, hay những bản báo cáo xong xuôi khi gà vừa gáy là gì không? Đó chính là sự sụp đổ từ bên trong của "tòa lâu đài" sức khỏe. Khoa học đã chứng minh, giấc ngủ đêm là thời điểm vàng để hệ miễn dịch hoạt động và não bộ đào thải độc tố. Khi ta ép mình thức khuya, hệ thần kinh sẽ phải gồng mình chịu đựng, dẫn đến những cơn đau vùng thái dương âm ỉ, thị lực giảm sút và chứng đau vai gáy kinh niên. Đáng sợ hơn, việc thiếu ngủ kéo dài chính là "kẻ sát nhân thầm lặng" gây nên sự suy giảm trí nhớ, mất tập trung và các bệnh về tim mạch. Chúng ta tưởng rằng mình đang tận dụng thời gian, nhưng thực chất, chúng ta đang "vay mượn" sức khỏe của tương lai với một mức lãi suất cắt cổ. Hiệu suất học tập, làm việc của ngày hôm sau sẽ tỉ lệ nghịch với số giờ anh/chị thức trắng đêm nay.

Có người sẽ phản biện rằng: "Tôi chỉ làm việc hiệu quả nhất vào ban đêm vì sự yên tĩnh". Em không phủ nhận không gian đêm khuya giúp ta dễ tập trung hơn, nhưng đó là sự tập trung "cưỡng cầu" dựa trên sự kích thích quá độ của hormone stress. Một bộ não mệt mỏi không bao giờ có thể tạo ra những giá trị sáng tạo bền vững bằng một trí tuệ minh mẫn sau một giấc ngủ ngon. Đừng để sự "yên tĩnh" của đêm đen đánh lừa, bởi nó đang đánh cắp đi sự năng động của bình minh.

Vậy nên, thay vì thỏa hiệp với bóng tối, em mong anh/chị hãy bắt đầu xây dựng cho mình một lối sống khoa học hơn. Hãy học cách quản lý thời gian bằng phương pháp Pomodoro hay sơ đồ tư duy để giải quyết công việc dứt điểm vào ban ngày. Hãy dành ít nhất 30 phút mỗi ngày để rèn luyện thân thể, giúp cơ thể dẻo dai và dễ đi vào giấc ngủ hơn. Quan trọng nhất, hãy đặt xuống chiếc điện thoại và tắt đèn trước 23 giờ. Đó không phải là lười biếng, mà là sự kỷ luật cao nhất đối với bản thân.

Khép lại những dòng tâm tình này, em muốn nhắc lại lời của một triết gia: "Cơ thể là đền thờ của tâm hồn". Nếu đền thờ ấy rạn nứt, liệu tâm hồn có thể an yên? Em mong anh/chị hiểu rằng, thành công không đo bằng số đêm trắng ta đã trải qua, mà đo bằng sự bền bỉ và hạnh phúc trên chặng đường dài. Hãy tắt đèn và đi ngủ thôi, để sáng mai thức dậy, em lại được thấy một anh/chị tràn đầy năng lượng và rạng rỡ dưới ánh mặt trời.



Câu 1: Truyện viết về đề tài người phụ nữ trong xã hội phong kiến

Câu 2: Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu trên là biện pháp đối: bóng tà rọi cửa, rêu biếc đầy sân.

Câu 3: Một chi tiết kì ảo trong truyện là câu chuyện của chư tiên mà Nhị Khanh nghe được, dự báo Hồ triều sẽ hết vào năm Bính Tuất, binh cách nổi lớn, có một vị chân nhân họ Lê, từ miền tây nam xuất hiện, đó chính là Lê Thái Tổ. Chi tiết này góp phần làm câu chuyện thêm lôi cuốn, hấp dẫn người đọc. Đồng thời thể hiện thái độ, tình cảm của tác giả phê phán triều Hồ và ủng hộ vua Lê Thái Tổ.

Câu 4: Chủ đề của câu chuyện là phản ánh số phận đau khổ, thiệt thòi và vẻ đẹp đáng trân trọng của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

Câu 5: Trong xã hội ngày nay, thông điệp trong lời bình vẫn có ý nghĩa sâu sắc, bởi lẽ, mỗi con người đều có những mặt tốt đẹp đáng trân trọng và những điều chưa hoàn hảo. Do đó, cần biết tự nhận thức để “tự sửa mình”, khắc phục những thiếu sót, hạn chế,... làm cho bản thân trở nên tốt đẹp hơn. Mỗi cá nhân biết “tự sửa mình” sẽ mang đến những điều tốt đẹp cho người thân, gia đình và xã hội,...


Hình ảnh con người hiện lên qua những chi tiết là một nét chấm phá hoán dụ ( tà áo biếc ), có khi được miêu tả trực tiếp ( Bao cô thôn nữ hát trên đồi ), có khi hiện lên gián tiếp ( tiếng ca ), có khi hiện lên trong kí ức của nhân vật trữ tình ( " chị ấy...chang chang? ). Qua những chi tiết ấy, con người hiện lên trẻ trung, giàu sức sống; tâm trạng con người bâng khuâng, xao xuyến, mến yêu.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình là tâm trạng của một người hòa mình vào thiên nhiên, trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên; nhưng cũng có những suy tư, trắc ẩn; khi thì thiết tha, say sưa lúc thì trầm lắng, điềm tĩnh. Nhân vật trữ tình là con người nhạy cảm với cuộc sống, giao cảm với cuộc đời. Con người ấy xúc động với cái vui của nhân gian và những con người tần tảo, lam lũ; cũng cảm nhận được sức sống của mùa xuân và sự u hoài về viễn cảnh phai tàn.

- Tráng thái "chín" của mùa xuân được thể hiện qua các từ ngữ, hình ảnh: nắng, khói, mái nhà tranh, gió, tà áo, giàn thiên lí, sóng cỏ, ửng, tan, lấm tấm vàng, trêu, sột soạt, biếc, bóng xuân sang, xanh tươi, gợn tới trời.

- Em cảm nhận được mùa xuân đang đạt đến trạng thái đẹp đẽ nhất, với:

+ Sự vật biến đổi, chuyển mình, rạo rực sức sống.

+ Không gian đất trời trong lành, mở ra cao rộng. '

+ Sắc xuân thấm đẫm trong từng sự vật.

Từ đó thấy được mùa xuân thôn quê xuất hiện với những hình ảnh bình dị, gần gũi. Khung cảnh tươi mới, đầy sức sống và thanh bình.


1. thi ca

2. khát vọng

3. thơ ca Pháp

4. chấm dứt

5. tượng trưng

6. luật tho

7. cá nhân

1. thi ca

2. nhu cầu

3. thơ ca Pháp

4.

1. thi ca

2. nhu cầu

3. thơ ca Pháp

4.

Yếu tố tạo nên sức thuyết phục của bài đọc: Luận đề nóng hổi, bức thiết, lí lẽ thuyết phục chặt chẽ, dẫn chứng chính xác thực tế; Bố cục bài rõ ràng, logic, sắp xếp luận điểm hợp lí; ngôn ngữ gần gũi, tự nhiên, giọng điệu tự tin, từng trải, có sức truyển cảm.