KHỔNG YẾN NHI
Giới thiệu về bản thân
Những bài học cơ bản của các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc từ năm 1945 đến nay:
Câu 1
Bài học về Phát huy tinh thần yêu nước của toàn thể nhân dân
– Tinh thần yêu nước của nhân dân Việt Nam đã trở thành sức mạnh tổng hợp, giúp dân tộc vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do và bảo vệ Tổ quốc.
– Hiện nay, trong bối cảnh đất nước đổi mới và hội nhập quốc tế sâu rộng, cần đẩy mạnh giáo dục về chính trị, tư tưởng, đạo đức và lối sống, đặc biệt là cho thế hệ trẻ, để mỗi người dân ý thức được vai trò của mình trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Bài học củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân
– Lịch sử cách mạng Việt Nam cho thấy, dù là một quốc gia nhỏ bé và kém phát triển, nhưng nhờ vào sự đoàn kết một lòng của dân tộc, chúng ta đã chiến thắng nhiều kẻ thù hùng mạnh. Các tổ chức mặt trận đã đóng vai trò lớn trong việc xây dựng và củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.
– Ngày nay, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cần tiếp tục phát huy vai trò của mình trong việc củng cố khối đại đoàn kết dân tộc, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân.
Bài học Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, thực hiện đồng thời hai nhiệm vụ chiến lược: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
– Kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại là một bài học lớn, xuyên suốt trong suốt quá trình đấu tranh giành độc lập và bảo vệ đất nước. Sức mạnh dân tộc luôn là yếu tố quyết định.
– Hiện nay, sự kết hợp này giúp Việt Nam tận dụng được thời cơ, vượt qua thách thức và tạo ra sức mạnh tổng hợp để đất nước ổn định, phát triển.
– Các cuộc kháng chiến cũng cho thấy cần kết hợp chặt chẽ hai nhiệm vụ chiến lược: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Việc xây dựng đất nước vững mạnh, nâng cao đời sống nhân dân tạo điều kiện thuận lợi cho việc bảo vệ Tổ quốc. Đồng thời, củng cố quốc phòng, giữ vững an ninh quốc gia sẽ là cơ sở để xây dựng đất nước vững mạnh.
Bài học phát triển sáng tạo nghệ thuật chiến tranh nhân dân và xây dựng nền quốc phòng toàn dân
– Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xây dựng và phát triển sáng tạo nghệ thuật quân sự Việt Nam. Nghệ thuật này dựa trên việc huy động sức mạnh toàn dân, kết hợp với sự chủ động, mưu trí, sáng tạo trong chiến lược quân sự.
– Trong bối cảnh hiện nay, với sự phát triển của khoa học-công nghệ, nghệ thuật quân sự Việt Nam cần tiếp tục được phát triển ở trình độ cao. Đồng thời, cần xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân và có chiến lược bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa.
Câu 2
Thành tựu về chính trị:
- Đổi mới tư duy chính trị
- Mối quan hệ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị-xã hội được tăng cường theo quy định của Hiến pháp.
- Nền hành chính được cải cách; Bộ máy hành chính các cấp được sắp xếp theo hướng tinh gọn và hiệu quả.
♦ Thành tựu về kinh tế:
- Cơ cấu kinh tế dịch chuyển theo hướng tích cực, hình thành nền kinh tế nhiều thành phần, vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lí của nhà nước.
- Hệ thống pháp luật về kinh tế hình thành và hoàn thiện.
- Tăng trưởng kinh tế đạt tốc độ cao, giảm dần sự phụ thuộc vào khai thác tài nguyên thiên nhiên, xuất khẩu thô, lao động nhân công giá rẻ và mở rộng tín dụng, từng bước chuyển sang dựa vào ứng dụng mạnh mẽ khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo.
- Quy mô nền kinh tế được mở rộng, GDP bình quân đầu người ngày càng tăng.
♦ Thành tựu về xã hội
- Chỉ số phát triển con người (HDI) tăng đều đặn và liên tục.
- Chính sách lao động, việc làm có nhiều chuyển biến theo hướng ngày càng phù hợp hơn.
- Công tác xoá đói giảm nghèo đạt nhiều kết quả ấn tượng.
♦ Thành tựu về văn hóa:
- Giáo dục và đào tạo phát triển về quy mô và cơ sở vật chất. Trình độ dân trí và chất lượng nguồn nhân lực được nâng lên.
- Văn hoá truyền thống được bảo tồn và phát huy. Các giá trị văn hoá vật thể và phi vật thể được xác định và đánh giá theo chuẩn quốc tế.
♦ Thành tựu về hội nhập quốc tế:
- Hội nhập quốc tế được thực hiện thiết thực và hiệu quả.
- Vị thế và uy tín của Việt Nam ngày càng được nâng cao trên thế giới.
Vai trò
-Cung cấp hàng hóa và dịch vụ thiết yếu: DNNN đã đóng góp quan trọng vào việc cung cấp hàng hóa và dịch vụ cơ bản cho xã hội, đặc biệt trong các lĩnh vực như điện, nước, giao thông vận tải và viễn thông.
-Thúc đẩy phát triển các ngành kinh tế mũi nhọn: DNNN thường đóng vai trò chủ lực trong các ngành công nghiệp chiến lược như dầu khí, điện lực, và ngân hàng.
-Đảm bảo an ninh kinh tế: DNNN góp phần quan trọng vào việc bảo đảm an ninh kinh tế, đặc biệt trong bối cảnh cạnh tranh quốc tế ngày càng gay gắt.
-Tạo công ăn việc làm: DNNN là một trong những nguồn tạo ra việc làm lớn nhất trong nền kinh tế, góp phần giảm tỷ lệ thất nghiệp và tăng thu nhập cho người lao động.
-Thực hiện các chính sách xã hội: DNNN thường tham gia vào việc thực hiện các chương trình an sinh xã hội, như hỗ trợ người nghèo, phát triển hạ tầng.
Cần điều chỉnh:
-Tăng cường minh bạch và trách nhiệm giải trình: Cần có những quy định rõ ràng về quản lý và giám sát hoạt động của DNNN.
-Thúc đẩy cổ phần hóa và chuyển đổi mô hình quản lý: Cần tiếp tục đẩy mạnh quá trình cổ phần hóa DNNN để nâng cao hiệu quả hoạt động.
-Tăng cường năng lực cạnh tranh: DNNN cần cải thiện năng lực cạnh tranh thông qua việc áp dụng công nghệ mới, cải tiến quy trình sản xuất và nâng cao chất lượng sản phẩm.
-Định hướng phát triển bền vững: Cần có các chính sách khuyến khích DNNN thực hiện các hoạt động sản xuất và kinh doanh bền vững, chú trọng đến bảo vệ môi trường
-Hợp tác và liên kết với khu vực tư nhân: Khuyến khích DNNN hợp tác với các doanh nghiệp tư nhân, đặc biệt trong các dự án lớn và các lĩnh vực cần đầu tư mạnh mẽ.
-Đào tạo và phát triển nguồn nhân lực: DNNN cần chú trọng vào việc đào tạo và phát triển nguồn nhân lực, nâng cao trình độ chuyên môn và kỹ năng cho người lao động
Câu 1:
Nhân vật "tôi" trong đoạn trích mở đầu của tác phẩm Hoàng tử bé không chỉ đơn thuần là người kể chuyện, mà còn là hiện thân của một bi kịch về sự lạc lõng giữa thế giới người lớn khô khan. Ngay từ khi lên sáu, "tôi" đã bộc lộ một bản năng nghệ sĩ thuần khiết với trí tưởng tượng vượt xa những giới hạn vật lý thông thường. Hình ảnh con trăn nuốt chửng con thú dữ trong cuốn sách về rừng hoang đã khơi dậy trong cậu bé một khát khao tái hiện thế giới qua lăng kính cá nhân. Tuy nhiên, bức "kiệt tác số một" – vẽ một con trăn đang tiêu hóa một con voi – lại trở thành một phép thử nghiệt ngã cho sự kết nối giữa hai thế giới: trẻ thơ và người lớn.Sự đối lập giữa cái nhìn của "tôi" và "người lớn" chính là điểm mấu chốt khắc họa tính cách nhân vật. Trong khi cậu bé nhìn thấy một cuộc đấu tranh sinh tồn mãnh liệt và đầy bí ẩn bên trong bụng con trăn, thì những người lớn chỉ thấy một "cái mũ" tầm thường và vô hại. Nỗi thất vọng của "tôi" không chỉ đến từ việc bị chê bai kỹ năng hội họa, mà sâu sắc hơn, đó là nỗi đau khi trí tưởng tượng bị từ chối. Phản ứng của người lớn – khuyên cậu nên gạt bỏ những bức vẽ "vô bổ" để tập trung vào địa lý, lịch sử, toán học – đại diện cho áp lực của xã hội thực dụng, nơi những giá trị tinh thần bị bóp nghẹt bởi những con số và sự hữu dụng bề nổi.Chính vì sự cô độc ấy, "tôi" đã phải chọn một ngã rẽ khác: trở thành phi công. Nghề nghiệp này cho phép nhân vật bay lượn trên bầu trời, giữ một khoảng cách nhất định với mặt đất đầy những quy tắc cứng nhắc. Thế nhưng, dù đã trưởng thành và tiếp xúc với rất nhiều "người lớn quan trọng", nhân vật "tôi" vẫn luôn mang theo bức vẽ số một như một "chiếc la bàn tâm hồn". Cậu dùng nó để tìm kiếm một người bạn thực sự, một người có khả năng nhìn thấu lớp vỏ "cái mũ" để thấy con voi bên trong. Nhân vật "tôi" vừa là một người lớn đã "bị thuần hóa" bởi cuộc đời, nhưng cũng vừa là một đứa trẻ vĩnh cửu, luôn khao khát sự thấu cảm và sự chân thực. Qua nhân vật này, Saint-Exupéry đã gửi gắm một thông điệp xót xa: sự trưởng thành đôi khi là một quá trình đánh mất đi đôi mắt của trái tim, và nhân vật "tôi" chính là người đang nỗ lực cứu vãn những mảnh vỡ cuối cùng của sự hồn nhiên đó.
Trong mênh mông của văn học thế giới, hiếm có tác phẩm nào thức tỉnh tâm hồn con người về sự hồn nhiên mạnh mẽ như Hoàng tử bé của Antoine de Saint-Exupéry. Qua hình ảnh cậu bé với bức vẽ con trăn nuốt voi bị người lớn coi là cái mũ, ta sực nhớ đến nhận định đầy suy tư của Giacomo Leopardi: "Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". Câu nói như một tấm gương phản chiếu sự đối lập nghiệt ngã giữa hai thế giới quan: một bên là sự giàu có của trí tưởng tượng, một bên là sự nghèo nàn của tâm hồn thực dụng.
Trước hết, tại sao nói "trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì"? Với một đứa trẻ, thế giới không vận hành bằng những con số hay định nghĩa khô khan. "Chẳng có gì" ở đây có thể là một hòn đá cuội, một chiếc hộp rỗng, hay một đường kẻ nguệch ngoạc trên giấy. Nhưng qua lăng kính của trẻ thơ, hòn đá ấy là một hành tinh xa xôi, chiếc hộp là ngôi nhà của một con cừu bí ẩn, và đường kẻ ấy chính là con trăn đang tiêu hóa một con voi khổng lồ. Trẻ em sở hữu một năng lực kỳ diệu: năng lực sáng tạo ra ý nghĩa. Chúng không nhìn sự vật bằng hình dáng vật lý đơn thuần mà nhìn bằng trái tim và niềm tin thuần khiết. Với chúng, thế giới là một kho báu vô tận mà mỗi ngóc ngách đều ẩn chứa một câu chuyện.
Ngược lại, bi kịch nằm ở vế thứ hai: "người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". "Tất cả" ở đây chính là sự đủ đầy về kiến thức, vật chất, địa vị và những trải nghiệm thực tế. Người lớn biết rõ về địa lý, lịch sử, toán học; họ sở hữu những chiếc cà vạt sang trọng và bàn luận về chính trị, bài bạc. Thế nhưng, chính sự "biết tất cả" ấy lại vô tình trở thành bức tường ngăn cách họ với vẻ đẹp đích thực của cuộc sống. Khi tâm hồn đã bị "thuần hóa" bởi tư duy thực dụng, họ chỉ nhìn thấy những gì có ích, có giá trị sử dụng. Họ nhìn bức vẽ của nhân vật "tôi" và chỉ thấy một cái mũ vì họ đã mất đi khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc. Họ có tất cả các phương tiện để hiểu thế giới, nhưng lại thiếu đi cái "chìa khóa" quan trọng nhất: sự rung động và trí tưởng tượng.
Sự đối lập này dẫn đến một hệ lụy xót xa mà chúng ta thấy trong đoạn trích: nhân vật "tôi" đã phải từ bỏ ước mơ họa sĩ để học lái máy bay. Xã hội người lớn tôn vinh những môn học "văn hóa" nhưng lại xem nhẹ những giấc mơ "viển vông". Họ nhân danh sự trưởng thành để ép buộc trẻ em phải nhìn thế giới theo cách của họ – một cách nhìn phẳng lặng, thiếu màu sắc và đầy tính toán. Khi người lớn khuyên cậu bé hãy "để tâm vào môn địa, môn sử, môn toán", họ đã vô tình dập tắt một mầm mống nghệ thuật thiên tài, biến một tâm hồn bay bổng thành một bánh răng trong bộ máy xã hội.
Tuy nhiên, bài học từ câu nói của Leopardi không phải để chúng ta phủ nhận sự trưởng thành, mà là để nhắc nhở chúng ta về sự cân bằng. Chúng ta cần kiến thức để sinh tồn, nhưng chúng ta cần trí tưởng tượng để "sống" đúng nghĩa. Một người lớn thực sự sáng suốt là người dù có đi khắp thế gian, am tường mọi lẽ, vẫn giữ được trong lòng một "đứa trẻ" biết ngạc nhiên trước một bông hoa hay biết đau lòng trước một bức vẽ bị hiểu lầm. Như nhân vật "tôi", dù đã trở thành phi công, vẫn luôn giữ bức vẽ số một bên mình như một lời nhắc nhở về bản ngã chân thật.
Tóm lại, thế giới không thay đổi, chỉ có cách chúng ta nhìn thế giới là thay đổi. Đừng để sự giàu có về vật chất và kiến thức tỉ lệ nghịch với sự nghèo nàn của tâm hồn. Hãy học cách "tìm thấy tất cả" từ những điều giản đơn nhất, để cuộc đời không chỉ là một chuỗi những phép tính khô khan, mà là một cuộc phiêu lưu đầy màu sắc của trái tim. Bởi sau cùng, như lời của chính Hoàng tử bé: "Người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Những gì cốt yếu thì mắt thường không nhìn thấy được".
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, xưng “tôi”. Người kể chuyện trực tiếp tham gia vào câu chuyện, kể lại những trải nghiệm thời thơ ấu của mình.
Câu 2.
“Kiệt tác” của cậu bé là bức vẽ con trăn đang nuốt một con voi (nhìn bên ngoài giống như một chiếc mũ).
Câu 3.
Người lớn bảo cậu bé chú trọng học các môn văn hóa vì họ cho rằng những môn như địa lí, lịch sử, toán, ngữ pháp mới thực sự quan trọng và thiết thực cho tương lai. Họ không hiểu được ý nghĩa, trí tưởng tượng và tài năng hội họa của cậu bé, nên xem việc vẽ vời là vô bổ, không cần thiết.
Câu 4.
Những người lớn trong văn bản được miêu tả là thực tế, khô khan, thiếu trí tưởng tượng. Họ chỉ nhìn bức tranh như một chiếc mũ mà không nhận ra con trăn đang nuốt con voi bên trong. Họ thích nói về những vấn đề như bài bạc, chính trị, cà vạt… và cho đó là quan trọng. Theo em, những người lớn ấy đáng trách ở chỗ họ không thấu hiểu thế giới tâm hồn phong phú của trẻ em, vô tình làm thui chột ước mơ và khả năng sáng tạo của trẻ.
Câu 5.
Qua văn bản, em rút ra bài học: cần biết trân trọng trí tưởng tượng, nuôi dưỡng ước mơ và sáng tạo của trẻ em; người lớn nên lắng nghe, thấu hiểu trẻ nhỏ. Đồng thời, bản thân mỗi người cũng cần giữ gìn sự hồn nhiên, khả năng nhìn cuộc sống bằng đôi mắt trong trẻo, không để sự khô cứng của thực tế làm mất đi những điều đẹp đẽ.
Câu 1
Bài thơ "Nhật ký trong tù" trích từ tập thơ cùng tên của Chủ tịch Hồ Chí Minh, là minh chứng sống động cho tinh thần thép và vẻ đẹp tâm hồn vĩ đại của Người, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Bài thơ "Nạn hữu xuy địch" (Người bạn tù thổi sáo) mà tác giả Nam Trân dịch là một ví dụ điển hình. Dù bị giam cầm trong ngục tù, xa cách quê hương, nhưng khi nghe tiếng sáo của người bạn tù, tâm hồn Người không chìm đắm trong nỗi sầu bi. Thay vào đó, "khúc nhạc tình quê" đã khơi dậy một nỗi nhớ quê hương sâu sắc, lan tỏa cả không gian "muôn dặm quan hà". Điều đáng trân trọng là cách thi sĩ cảm nhận và biến nỗi nhớ ấy thành một bức tranh đầy xúc động, nơi hình ảnh "người chốn phòng khuê" trên lầu cao như đang ngóng trông nhau, thể hiện sự đồng cảm và chia sẻ nỗi lòng dù cách xa. Điều này cho thấy, dù thân thể bị giam cầm, tinh thần của Bác vẫn luôn hướng về dân tộc, luôn tìm thấy sự kết nối và sức mạnh từ tình yêu quê hương. Bài thơ là sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp cổ điển trong hình ảnh, ngôn từ và tinh thần hiện đại qua sự biến chuyển tinh tế trong cảm xúc, sự vận động của hình tượng thơ, qua đó khẳng định ý chí kiên cường và tâm hồn nhân ái của một con người vĩ đại.
Câu 2
Trong thời đại toàn cầu hóa ngày nay, hội nhập quốc tế không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành xu thế tất yếu của mọi quốc gia. Đối với Việt Nam, hội nhập quốc tế mang lại nhiều cơ hội phát triển kinh tế, xã hội, nhưng cũng đặt ra không ít thách thức, đặc biệt là trong vấn đề bảo tồn và phát triển văn hóa truyền thống.Trước hết, không thể phủ nhận những cơ hội mà hội nhập quốc tế mang lại cho văn hóa truyền thống. Việc giao lưu văn hóa, du lịch quốc tế và tiếp thu các kênh truyền thông mới giúp cho văn hóa Việt Nam có cơ hội được quảng bá rộng rãi hơn. Những giá trị văn hóa truyền thống như âm nhạc, thơ ca, trang phục, ẩm thực hay phong tục tập quán của dân tộc ta hiện nay đã được giới thiệu ở nhiều quốc gia, thu hút sự quan tâm của bạn bè quốc tế. Qua đó, dấu ấn và bản sắc văn hóa dân tộc được nâng cao, tạo cơ hội để thế giới biết đến một Việt Nam giàu đẹp và đa dạng.
Thêm vào đó, hội nhập quốc tế cũng tạo ra cơ hội để Việt Nam học hỏi và tiếp thu những tri thức, công nghệ tiên tiến từ các nền văn hóa khác. Điều này không chỉ giúp cho ngành văn hóa nghệ thuật của Việt Nam phát triển mà còn làm phong phú hơn đời sống tâm hồn của người dân. Việc giao lưu và hợp tác trong lĩnh vực văn hóa cũng giúp con người trở nên cởi mở hơn, hòa nhập hơn với thế giới, từ đó tạo ra những sản phẩm văn hóa mới, độc đáo mà vẫn mang đậm bản sắc dân tộc.
Tuy nhiên, bên cạnh những cơ hội, hội nhập quốc tế cũng đặt ra nhiều thách thức lớn cho việc bảo tồn văn hóa truyền thống. Dưới sức ép của dòng chảy toàn cầu hóa, văn hóa truyền thống dễ bị mai một, bị lấn át bởi các giá trị văn hóa mới, đặc biệt là từ các nước phát triển. Những sản phẩm văn hóa nước ngoài, nhất là văn hóa đại chúng, có thể trở thành xu hướng phổ biến, khiến cho giới trẻ ngày càng xa rời những giá trị văn hóa dân tộc. Những nét đẹp thuần khiết của văn hóa truyền thống có nguy cơ mai một, nhất là trong bối cảnh xã hội ngày càng hiện đại hóa và công nghiệp hóa.
Hơn nữa, quá trình hội nhập cũng đòi hỏi sự chuyển mình, đổi mới và thích ứng của nền văn hóa truyền thống. Bộ sậu văn hóa có thể đứng trước áp lực phải hiện đại hóa để phù hợp với xu thế thời đại. Điều này dẫn đến nguy cơ làm sai lệch hoặc biến đổi những giá trị văn hóa truyền thống, làm mất đi tính nguyên bản.
Vì vậy, để bảo tồn và phát triển văn hóa truyền thống trong bối cảnh hội nhập quốc tế, mỗi người dân và toàn xã hội cần có những biện pháp cụ thể. Nhà nước cần có chính sách, chương trình bảo tồn văn hóa hợp lý, khuyến khích sáng tạo văn hóa theo hướng hiện đại nhưng vẫn tôn vinh giá trị cốt lõi của dân tộc. Các tổ chức, cộng đồng cũng cần chung tay gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống thông qua các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, giáo dục và truyền thông.
Tóm lại, hội nhập quốc tế là một con đường đầy hứa hẹn nhưng cũng không thiếu những thử thách cho văn hóa truyền thống của mỗi quốc gia. Để đứng vững trên con đường này, bảo tồn và phát triển văn hóa truyền thống là trách nhiệm không chỉ của nhà nước mà còn của toàn thể cộng đồng, mỗi cá nhân. Chỉ có như vậy, văn hóa truyền thống mới có thể phát triển mạnh mẽ, giữ gìn bản sắc và hòa nhập một cách sáng tạo với nền văn hóa thế giới.
- Câu 1. Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt Đường luật (bốn câu, mỗi câu bảy chữ) .
- Câu 2. Luật thơ: Bài thơ tuân thủ luật trắc (câu 1: Cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ - "thiên" là vần trắc, theo niêm luật thông thường là trắc), vần bằng (mỹ - phong - phong), gieo vần chân ở cuối các câu 1, 2, 4 (mỹ, phong, phong) .
- Câu 3. Biện pháp tu từ:
- Biện pháp: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác/Ẩn dụ tượng trưng: "thiết" (thép - ý chí, sức mạnh) và "xung phong" (chiến đấu) .
- Tác dụng: Khẳng định thơ ca không chỉ nhẹ nhàng, mơ mộng mà phải mang ý chí kiên cường, sức mạnh chiến đấu. Nhà thơ không đứng ngoài thời cuộc mà phải là một chiến sĩ, cầm bút như cầm súng, trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
- Câu 4. Lý do "thơ nên có thép, nhà thơ biết xung phong":
- Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt (thế chiến 2, thực dân phong kiến), thơ ca không thể chỉ "vịnh hoa tuyết nguyệt" mà cần phải có sức chiến đấu.
- Thơ ca phải trở thành vũ khí sắc bén phản ánh hiện thực, cổ vũ tinh thần quân và dân.
- Nhà thơ, với tư cách là người nghệ sĩ - chiến sĩ, cần có ý thức trách nhiệm trước vận mệnh đất nước, dùng văn chương để chiến đấu.
- Câu 5. Cấu tứ bài thơ: Cấu tứ theo lối đối lập (đối tương phản) giữa xưa và nay: Hai câu đầu nói về thơ cổ (yêu thiên nhiên, dịu nhẹ) đối lập với hai câu sau nói về thơ hiện đại (cần chất thép, chiến đấu). Cấu trúc này làm nổi bật quan điểm thơ ca mới: gắn liền nghệ thuật với hiện thực và trách nhiệm xã hội.
CÂU 1
Nguyễn Huy thiệp là một cái tên được nhiều người biết đến trong nền văn học đổi mới sau 1986. Ông tập trung khai thác hiện thực cuộc sống ở rất nhiều góc độ khác nhau như vấn đề đạo đức, nhìn nhận lại các nhân vật lịch sử... trong đó mảng đề tài sinh thái để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất cho người đọc về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên. Đặc biệt qua truyện ngắn Muối của rừng tác giả đã cất lên một hồi chuông cảnh tỉnh con người về nạn săn bắn thú rừng hoang dã ở Việt Nam hiện nay.Tác phẩm xoay quanh chuyến đi săn của ông Diễu. Nhân dịp lão được đứa con tặng cho một cây súng, ông Diễu bắt đầu một chuyến săn bắn trong rừng sâu. Trong chuyến đi săn, ông đã bắn trúng một con khỉ đực, trước sự hỗn loạn của đàn khỉ, khỉ cái và khỉ con chạy tới cứu giúp khỉ đực. Động lòng trước tình yêu thương của gia đình khỉ, ông quyết định trả lại tự do cho hai vợ chồng khỉ. Với cốt truyện đơn giản nhưng truyện đã để lại nhiều trăn trở về nạn săn bắn thú rừng ở Việt Nam. Hiện nay tình trạng săn bắn thú rừng ngày càng gia tăng, để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. Dưới nhiều hình thức khác nhau như săn bắn, đặt bẫy... các thợ săn lợi dụng sự vắng vẻ của rừng sâu để thực hiện nhiều hành vi trục lợi. Không ít cá nhân trực tiếp công khai buôn bán các sản phẩm săn bắn trên các trang mạng xã hội nhưng đó chỉ là một phần nổi của vấn nạn này. Thực chất vấn nạn săn bắn không đơn thuần như vậy mà nó được tồn tại phát triển dưới một quy mô tổ chức lớn từ khâu săn bắn tới khâu tiêu thụ.Vậy nguyên nhân do đâu? Chắc hẳn để thỏa mãn thú vui săn bắn hoặc chưa nhận thức được tầm quan trọng của thiên nhiên đối với cuộc sống của con người. Hơn hết là do mục đích thương mại, vì ham muốn làm giàu nhanh mà họ bất chấp săn bắn các loài động vật quý hiếm, hoang dã. Cũng giống như hình tượng ông Diễu trong truyện Muối của rừng chỉ vì thú vui săn bắn mà ông đã bắn con khỉ đực để rồi nhận lại sự day dứt dằn vặt trong tâm hồn.Tuy nhiên trong phạm vi một truyện ngắn, tác phẩm Muối của rừng cũng đã đặt ra mối quan hệ giữa con người với tự nhiên và đề ra hướng giải quyết. Điều này cũng đã tác động đến nhận thức của người đọc, giúp chúng ta hiểu được bản chất hành động tàn phá tự nhiên là một biểu hiện của cái ác và con người phải trả giá cho chính hành động đó.Tóm lại việc săn bắn thú rừng trái phép ở Việt Nam cần được nhận thức lại, mỗi cá nhân cần phải ý thức được trách nhiệm của bản thân mình trước sự biến đổi của thiên nhiên. Cũng giống như nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, ông đã khơi dậy lòng trắc ẩn của con người trước hành động hủy diệt thiên nhiên.
CÂU 2
Ngày nay, trên thế giới, môi trường là vấn đề được quan tâm hàng đầu. Ở các quốc gia tiên tiến, vấn đề giữ gìn vệ sinh môi trường rất được chú trọng nên việc xả rác và nước thải bừa bãi hầu như không còn nữa. Người dân được giáo dục rất kỹ về ý thức bảo vệ môi trường sống xanh – sạch – đẹp. Đáng buồn thay, ở nước ta, hiện tượng vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng, không giữ gìn vệ sinh đường phố rất phổ biến. Việc làm này đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường mà cụ thể ở đây là gây ô nhiễm môi trường. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu về hiện tượng này.
Hiện tượng không giữ gìn vệ sinh đường phố có rất nhiều biểu hiện nhưng phổ biến nhất là vứt rác ra đường hoặc nơi công cộng. Ăn xong một que kem hay một chiếc kẹo, người ta vứt que, vứt giấy xuống đất. Uống xong một lon nước ngọt hay một chai nước suối, vứt lon, vứt chai ngay tại chỗ vừa ngồi mặc dù thùng rác để cách đó rất gần. Thậm chí khi ăn xong một tép kẹo cao su, họ cũng không mang đến thùng rác mà vo tròn rồi trét lên ghế đá và cứ thế bỏ đi chỗ khác. Công viên, nơi được xem là có bầu không khí trong lành, sạch đẹp, giúp con người thư giản, hay chùa chiền, vốn là nơi tôn nghiêm cũng không tránh khỏi hiện tượng này. Bến tàu, nhà ga, kênh rạch đâu đâu cũng có rác. Một biểu hiện phổ biến khác là một số tài xế chở gạch,đá phế thải ở các công trinh xây dựng đem đổ khắp nơi và cả trên dưới phố. Con người ta còn vô ý thức đến mức mang xác súc vật chết như chó, mèo, chuột, gia cầm như gà, vịt ném xuống hồ,ao, sông rạch và ra đường. Ở một số hàng, quán bán trên vỉa hè người ta đổ tất cả đồ ăn dư thừa, nước rửa chén, bát xuống cống khiến cho nước thải bị ứ đọng,cống bị tắt nghẽn. Thế nhưng hiện tượng xả rác đó còn lan sâu vào một tầng lớp trí thức trẻ ngày nay. Biểu hiện cụ thể ở một số sinh viên làm gia sư. Họ thường đứng ở các ngã ba, ngã tư đường để phát tờ rơi quảng cáo nhóm gia sư của mình một cách bừa bãi khiến khắp đường phố rải rác đầy những tờ rơi. Trong lớp học, sân học, học sinh cũng ngang nhiên xả rác ở hộc bàn, góc lớp, hành lang,… Nguy hiểm hơn cả là tình trạng bệnh viện chôn rác xuồng lòng đất ngay bên cạnh khu dân cư, hay mới đây là vụ nhà máy bột ngọt Vedan đã thải nước xuống dòng sông Thị Vãi mấy chục năm biến dòng sông thành dòng sông chết.
Vậy do đâu mà hiện tượng xả rác bừa bãi lại tràn làn như vậy? nguyên nhân Đầu tiên là do những thói quen xấu lười biếng và lối sống lạc hậu ích kỷ chĩ nghĩ đến quyền lợi cá nhân của một số người. Họ sống theo kiểu:
“Của mình thì giữ bo bo
Của người thì thả cho bò nó ăn ”
Họ nghĩ đơn giản rằng chỉ cần nhà mình sạch thì được còn bẩn thì ai bẩn mặc ai. Những nơi công cộng không phải là của mình, vậy thì việc gì mà phải mất công gìn giữ. Cứ ném rác vội ra là xong, đã có đội vệ sinh lo dọn dẹp. Cách nghĩ như thế thật là thiểu cận và nguy hại làm sao. Nguyên nhân tiếp theo là do thói quen đã có từ lâu, khó sửa đổi, phải có sự nhắc nhở thì người ta mới không xả rác bừa bãi. Ở các lớp học, hằng ngày, các thầy cô và ban cán sự lớp phải thường xuyên nhắc nhở thì mới giữ cho lớp học sạch đẹp. Nhưng xã hội là một phạm vị rộng lớn hơn lớp học rất nhiều. Mọi người đều bận rộn với công việc của mình và không một ai có đủ thời gian để đi nhắc nhở từng người một. Không được nhắc nhở, con người ta lại quay về với thói quen trước kia. Việc giáo dục ý thức giữ gìn, bảo vệ môi trường sống chưa được quan tâm đúng mức, chưa được tổ chức thường xuyên. Mặc dù trên các phương tiện thông tin đại chúng vẫn có những chương trình kêu gọi ý thức bảo vệ môi trường của con người nhưng chúng quá ít ỏi, không đáp ứng được nhu cầu tìm hiểu và học hòi của người dân. Do đó mà trình độ hiểu biết của người dân còn thấp dẫn đến thái độ tuân thủ nội quy nơi công cộng chưa đi vào nề nếp. Một phần là do sự quản lý, kiểm soát của các cơ quan chức năng chưa chặt chẽ, kém hiệu quả, …chưa có hình thức xử lý nghiêm khắc những cá nhân, đơn vị, công ty vi phạm, hay nói cách khác là biết mà làm ngơ. Cứ thử phạt thật nặng một người nào đó xả rác ra đường phố làm gương, thì còn ai dám xả rác nữa.
Với tình hình vứt rác bừa bãi hiện nay, thì những hậu quả kéo theo nó cũng không phải nhỏ. Trước tiên là gây ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân. Rác bị xả bừa bãi liên tục, ngày càng nhiều nếu không được thu dọn sẽ bốc mùi, gây ô nhiễm môi trường không khí. Nguồn nước bị ô nhiễm nặng do dân cư ven các con sông thải chất thải sinh hoạt xuống sông, tệ hại hơn, họ còn ném xác gia cầm bị H5N1 xuống sông. Người dân chẳng may sử dụng phải nguồn nước nay, hay sống gần những bải rác sẽ dễ mắc các bệnh về đường ruột, bệnh ngoài da, ệnh đau mắt hột…Đặc biệt gần đây ở nước ta có nhiều người tử vong vì bị tiêu chảy cấp do nhiễm khuẩn tả từ nước bị ô nhiễm. Về vấn đề kinh tế mà nói, ngành chịu ảnh hưởng nhiều nhất là ngành nuôi trồng thủy sản. Do môi trường sinh thái bị ô nhiễm, cá tôm chết nhiều hoặc bị bệnh tác hại nghiêm trọng đến sản lượng, kinh tế người dân và tốn kém nhiều tiền bạc trong việc cải tạo môi trường. Rác trong lớp học, sân trường, nếu không thu dọn kịp thời sẽ bốc mùi hôi thối khó chịu, ảnh hưởng đến sức khỏe và sự tiếp thu bài của học sinh, sự truyền đạt kiến thức của giáo viên và còn làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của ngôi trường. Và độc hại hơn cả, là rác thải y tế với những mầm bệnh ung thư, nước nhiễm chì, nhiễm bẩn. Rác tồn đọng, ứ lại trên các kênh rạch, cống rãnh gây nên ngập lụt vào mùa mưa gây ảnh hưởng đến đời ống của người dân, nhà nước, địa phương phải tốn thêm một khoản chi phí không nhỏ để thuê nhân công thu dọn, nạo vét, khai thông cống rãnh, ao hồ, kênh rạch. Và một thiệt thòi đối với nước ta nếu hiện tượng xả rác còn tràn lan là sẽ để lại ấn tượng không tốt đẹp cho khách du lịch. Thử hỏi còn ai dám đến tham quan một đất nước đầy rác ngoài phố, mùi hôi khó chịu, mất vệ sinh!!? Lúc ấy, chúng ta sẽ mất một nguồn lợi khá lớn về du lịch.
Vậy làm thế nào để giảm thiểu được hiện tượng xả rác này. Nhà trường phối hợp với các ban ngành thướng xuyên nhắc nhở, tuyên truyền, kiểm tra ý thức tự giác của mọi người về việc giữ gìn vệ sinh. Nên có những hình thức khiển trách đúng mức đối với những học sinh có thói quen vứt rác bừa bãi. Đối với người dân vi phạm thì họp tổ dân phố kiểm điểm. Còn công ty nào vi phạm thì. Tốt nhất là các cơ quan nhà nước thẳng tay phạt nặng, rút giấy phép hoạt động cần đưa ra những bộ luật thật cụ thể về vấn đề xâm hại môi trường.
Hành vi xả rác nơi công cộng đang là vấn đề đau đầu của các cơ quan chức năng bởi mức hiệt. Bảo vệ môi trường là bảo vệ sự sống của mọi người, vì tác hại của nó đối với XH, vậy mỗi người chúng ta cần có ý thức, góp phần chung tay xây dựng một môi trường xanh-sạch-đẹp.
câu 1 luận đề là ý nghĩ của vẻ đẹp thiên nhiên núi rừng
Câu 2 câu văn thể hiện tính khẳng định : khi rừng kết muối, đấy là điềm báo đất nước thanh bình, mùa màng phong phú
Câu 3 nhan đề và nội dung có mối quan hệ mật thiết với nhau. nhan đề được tóm tắt từ nội dung của tác phẩm còn nội dung dduowcj triển khai từ nhan đề của bài
Câu 4 tác dụng của bptt trong đoạn :
+) làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn tăng tính nhịp điệu cho câu văn
+) miêu tả khung cảnh thiên nhiên núi rừng rộng lớn với muôn loài con thú và cảnh thiên nhiên to lớn kì vĩ đi kèm với nó là tiếng khỉ kêu thất thanh chứ chứng kiến cảnh khỉ đực bị bắt đi
+) chúng ta cần phải biết bảo vệ các loài sinh vật nhỏ bé trong khu rừng rộng lớn. tác giả nhắc nhở mỗi chúng ta cần bảo vệ giữ gìn hệ sinh thái tự nhiên
Câu 5 mục đích của người viết là muốn nhắc nhở người đọc cần có trách nhiệm ý thức trong việc bảo vệ giữ gìn hệ sinh thái , ngôi nhà nhỏ bé của các loài sinh vật
Câu 1:
Truyện truyền kì hiện đại.
Câu 2:
Ngôi kể thứ 1- người kể chuyện xưng “tôi”
Câu 3:
Cốt truyện có sự sáng tại kết hợp giữa yếu tố thực và yếu tố kì ảo. từ đó thể hiện cảm xúc của nhân vật. Qua đó ta cũng thấy được quan niệm mới về tình yêu và cuộc sống.
Câu 4:
- Chi tiết: "Những giọt nước ấy ánh sắc hồng ngọc, dần tụ lại và đột khởi, trong không gian tĩnh lặng, như dội cả dòng suối lên. Nước suối cuộn sóng, dựng đứng lên, thành một chàng trai tuyệt vời đẹp và buồn".
-Phân tích : Cho thấy dù là chúa tể của nước cũng có thể được hoá thân từđòng suối, từ giọt nước. Làm câu chuyện trở lên kì ảo, tạo không khí tần thoại, hấp dẫn, lỗi cuốn người đọc chi tiết này cũng cho thấy tình yêu sâu đậm của thuỷ tinh dành cho Mị Nương- tình yêu vượt qua ranh giới giữa tần và người. Qua đó, tác giả cũng muốn cho người đọc hiểu rằng dù là thần hay người thì đều có trái tim, đều biết yêu, biết thương, biết đau và biết buồn.
Câu 5:
-Em ấn tượng nhất chi tiết: “Còn nếu nhớ tôi, thì mỗi năm một lần, đúng tiết thu, ngày này, em hãy ở một mình và mở cửa sổ phòng riêng. Em sẽ thấy những giọt mưa đầu trong vắt thả như buông rèm trước mặt. Đó là tôi, là Thủy Tinh này. Chúng ta sẽ gặp nhau như thế. Và chỉ gặp nhau như thế"
-Vì: Chi tiết này không chỉ lí giải nguồn gốc của trận mưa đầu thu. Mà em còn thấy được tình yêu của Thủy Tinh dành cho Mị Nương- một tình yêu âm thầm, lặng lẽ nhưng đầy ấm áp. ngoài ra, em cũng không khỏi tiếc thương cho mị nương và Thuỷ Tinh khi tình yêu của họ còn dang dở, chưa kịp nở đã phải tàn. Một tình yêu chỉ có thể nhìn chứ không thể nào với tới được.
Câu 1:
Nhân vật Thủy Tinh xuất hiện trong cả hai tác phẩm "Sự tích những ngày đẹp trời" và truyền thuyết "Sơn Tinh - Thủy Tinh", nhưng mang đến những hình ảnh và ý nghĩa khác nhau, phản ánh những khía cạnh sâu sắc của tình yêu và thiên nhiên. Trong "Sự tích những ngày đẹp trời", Thủy Tinh được khắc họa như một nhân vật mang đậm tính lãng mạn. Ông là hiện thân của những cơn mưa, làm cho bầu không khí trở nên tươi mát, trong lành. Hình ảnh Thủy Tinh trong tác phẩm này gợi lên sự dịu dàng, êm đềm của tình yêu, với những cảm xúc nhẹ nhàng, thanh thoát. Ông luôn gắn liền với những khoảnh khắc đẹp đẽ của cuộc sống, như là sự thể hiện của niềm vui, sự tươi mới mà thiên nhiên mang lại. Thủy Tinh ở đây không chỉ là một nhân vật mà còn là biểu tượng của hy vọng và tình yêu giữa con người với thiên nhiên.Ngược lại, trong truyền thuyết "Sơn Tinh - Thủy Tinh", Thủy Tinh lại hiện lên với sức mạnh và quyền lực. Ông là hiện thân của nước, của thiên nhiên hùng vĩ nhưng cũng đầy hiểm nguy. Thủy Tinh trong tác phẩm này không chỉ đơn thuần là người yêu Mị Nương mà còn là nhân vật phải chiến đấu với Sơn Tinh để giành lấy tình yêu. Cuộc chiến giữa Thủy Tinh và Sơn Tinh không chỉ là xung đột giữa hai con người mà còn là biểu tượng cho cuộc chiến không hồi kết giữa thiên nhiên và con người. Thủy Tinh trở thành nạn nhân của cuộc chiến này, thể hiện nỗi đau và sự bi kịch khi yêu. Dù ở hai tác phẩm khác nhau, nhưng hình ảnh Thủy Tinh đều phản ánh những khía cạnh đặc sắc của tình yêu và sự gắn kết giữa con người với thiên nhiên. Một bên là tình yêu lãng mạn, nhẹ nhàng, còn bên kia là tình yêu đầy thách thức và xung đột. Qua đó, chúng ta nhận thấy rằng tình yêu, dù ở hình thức nào, cũng luôn cần có sự hy sinh, kiên trì và hiểu biết lẫn nhau. Nhân vật Thủy Tinh, dù mang màu sắc khác nhau, vẫn là biểu tượng cho những khát khao và ước vọng vươn tới cái đẹp, cái chân thật trong tình yêu và cuộc sống.
Câu 2:Tình yêu là một trong những cảm xúc sâu sắc và đẹp đẽ nhất trong cuộc sống con người. Nó không chỉ mang lại niềm vui, hạnh phúc mà còn chứa đựng những thử thách, khó khăn. Trong đó, sự hi sinh là một yếu tố quan trọng, thể hiện bản chất cao đẹp của tình yêu. Vậy, sự hi sinh trong tình yêu có ý nghĩa như thế nào?
Trước hết, sự hi sinh trong tình yêu thể hiện tình cảm chân thành và sâu sắc giữa hai người. Khi yêu, mỗi người đều sẵn sàng đặt lợi ích của người mình yêu lên trên bản thân. Điều này không chỉ thể hiện qua những hành động lớn lao mà còn qua những cử chỉ nhỏ nhặt hàng ngày. Chẳng hạn, một người có thể từ bỏ sở thích cá nhân để dành thời gian chăm sóc cho người yêu khi họ ốm đau. Chính những hi sinh nhỏ bé này tạo nên sự gắn kết và thấu hiểu giữa hai người, làm cho tình yêu trở nên bền chặt hơn.
Hơn nữa, sự hi sinh còn là một bài học quý giá về lòng vị tha và sự trưởng thành trong tình yêu. Khi chúng ta biết hi sinh, chúng ta học được cách đặt mình vào vị trí của người khác, cảm nhận và chia sẻ nỗi đau, niềm vui của họ. Điều này không chỉ giúp tình yêu phát triển mà còn giúp mỗi cá nhân trở nên tốt đẹp hơn. Những hi sinh trong tình yêu thường dạy cho chúng ta về giá trị của sự kiên nhẫn, sự chấp nhận và lòng bao dung. Từ đó, chúng ta có thể xây dựng một mối quan hệ vững bền, đầy ý nghĩa.
Tuy nhiên, sự hi sinh cũng cần phải được cân nhắc một cách hợp lý. Không phải lúc nào hi sinh cũng là điều tốt. Nếu một người hi sinh quá nhiều mà không nhận lại được sự trân trọng và yêu thương từ đối phương, điều đó có thể dẫn đến sự tổn thương và mất mát. Tình yêu không nên là một cuộc chiến tranh hi sinh, mà là một hành trình cùng nhau phát triển. Do đó, sự hi sinh cần phải đi đôi với sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau.
Cuối cùng, sự hi sinh trong tình yêu còn mang lại sự bình yên và hạnh phúc cho cả hai bên. Khi mỗi người đều sẵn sàng hi sinh vì nhau, họ sẽ cảm thấy an tâm và được yêu thương. Tình yêu trở thành một nguồn động lực mạnh mẽ, giúp cả hai vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Những khoảnh khắc hi sinh vì nhau sẽ trở thành kỷ niệm đẹp, là nền tảng cho một tình yêu bền vững.
Tóm lại, sự hi sinh trong tình yêu không chỉ là một hành động đơn thuần mà còn là biểu hiện của tình cảm chân thành, lòng vị tha và sự trưởng thành. Nó giúp chúng ta xây dựng những mối quan hệ vững bền, mang lại hạnh phúc và bình yên cho cả hai. Chính vì vậy, hãy biết trân trọng và gìn giữ những hi sinh trong tình yêu, để tình yêu của chúng ta luôn tỏa sáng và bền lâu.