NGUYỄN BÁ GIA BẢO
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhà văn Nam Cao từng tâm niệm: "Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp sống lầm than". Quả thật, văn học chân chính luôn hướng đến con người thật và cuộc sống thật, cất lên tiếng nói cảm thương với những số phận khốn khổ, nhọc nhằn. Trong truyện ngắn "Nhà nghèo", nhà văn Tô Hoài đã khắc họa nhân vật bé Gái như một hình tượng điển hình cho những đứa trẻ thơ ngây nhưng bất hạnh trong xã hội cũ. Bé Gái hiện lên vừa hồn nhiên, hiền ngoan lại vừa đáng thương, em yêu thương cha mẹ, biết đỡ đần việc nhà , nhưng lại phải sống trong cảnh nghèo đói, bạo lực, cha mẹ tật nguyền, thiếu đi vắng hơi ấm gia đình và luôn phải chứng kiến những cuộc cãi vã triền miền của cha mẹ. Dù còn nhỏ tuổi, em vẫn rất ngoan ngoãn, chăm chỉ và hiểu chuyện. Hình ảnh em rón rén bắt nhái, cười tủm tỉm khi túm được con nhái và vui vẻ khoe giỏ với mẹ cho thấy tâm hồn trẻ thơ trong sáng , yêu đời dù cho sống giữa thiếu thốn. Nhưng thật đau đớn khi cuối cùng em lại chết tức tưởi bên vệ ao, hai tay vẫn ôm chặt chiếc giỏi nhái. Cái chết ấy chính là lời tố cáo mạnh mẽ về hiện thực tăm tối, một xã hội bất công, nơi những đứa trẻ vô tội không có nổi một tuổi thơ đúng nghĩa. Qua nhân vật bé Gái, tác giả đã thể hiện niềm xót thương sâu sắc cho thân phận con người nhỏ bé đồng thời cũng thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc, trân trọng vẻ đẹp trong sáng, hiền lành của trẻ thơ và khẳng định quyền được sống, được yêu thương của mọi con người trong cuộc đời này.
Câu 2:
Có người đã từng nói rằng" Có những đứa trẻ được tuổi thơ chữa lành cả cuộc đời, nhưng cũng có những đứa trẻ phải dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ". Câu nói ấy khiến ta không khỏi suy ngẫm về giá trị của tình yêu thương trong gia đình - nơi lẽ ra phải là chốn bình yên nhất. Tuổi thơ chính là nền tảng hình thành nên nhân cách, tâm hồn và niềm tin sống của mỗi đứa trẻ, thế nhưng có những đứa trẻ lại không có được một tuổi thơ hạnh phúc trọn vẹn. Ngày nay, đâu đó trong xã hội, vẫn còn những tiếng khóc thầm của những em nhỏ bị tổn thương bởi chính người thân của mình. Đó là nỗi đâu mang tên bạo lực gia đình - một vấn đề đầy nhức nhối, để lại những hậu quả nặng nề đối với sự phát triển của trẻ em.
Bạo hành gia đình là việc một hay nhiều thành viên trong gia đình sử dụng vũ lực, lời nói, quyền lực hoặc sự kiểm soát tinh thần để gây tổn thương cho một người thân khác. Khi điều đó xảy ra với trẻ em. hậu quả không chỉ là những vết bầm tím, những vết sẹo trên thể xác mà còn những những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Một lời chửi mắng, một cái tát, hay những cuộc cãi vã triền miên của cha mẹ đều có thể khiến một đứa trẻ sống trong sợ hãi, cô đơn và thiếu niềm tin vào tình yêu thương thậm chí là có thể dẫn đến mắc các bệnh về mặt tâm lý.
Ảnh hưởng của bạo lực gia đình đối với sự phát triển của trẻ là vô cùng nặng nề. Trước hết, về thể chất, trẻ em thường xuyên bị bạo hành có thể suy dinh dưỡng, chậm lớn, hoặc mang những thương tích lâu dài về sau. Về tâm lý, các em trở nên nhút nhát, trầm cảm, hoảng loạn hoặc ngược lại - dễ nổi nóng và bạo lực như cách chúng từng bị đối xử. Theo thống kê của UNICEFT Việt Nam năm 2024, có tới 68% trẻ em từng trải qua ít nhất một hình thức bạo lực từ người thân trong gia đình của mình, và nhiều em phải điều trị tâm lý trong thời gian dài. Một ví dụ điển hình là vụ việc bé A ( ở Hà Nội, 2021) bị chính cha ruột đánh đập tàn nhân khiến dư luận phẫn nộ, không chỉ vì hành động dã man, mà vì sự thật đau lòng rằng nạn nhân là đứa trẻ đáng lẽ được yêu thương nhất. Hay trường hợp bé gái 8 tuổi ở Thành phố Hồ Chí Minh năm 2022 bị người thân bạo hành dẫn đến tử vong, đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh về sự vô cảm và mất nhân tính trong một số gia đình hiện nay.
Không chỉ dừng lại ở hậu quả trước mắt, bạo lực gia đình còn khiến trẻ em mất niềm tin vào người lớn, vào tình yêu và cuộc sống. Nhiều em mang trong mình nỗi sợ, ám ảnh đến khi trưởng thành, khó hòa nhập xã hội hoặc có xu hướng tái hiện hành vi bạo lực khi lập gia đình. Đó là vòng luẩn quẩn của nỗi đau nếu chúng ta không kịp thời ngăn cản và chấm dứt.
Tuy nhiên giữa những câu chuyện buồn ấy, vẫn có những tia sáng đầy nhân văn. Các chương trình như "Ngôi nhà bình yên" của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam hay đường dây sóng 111- bảo vệ trẻ em, đã giúp hàng ngàn trẻ em bị bạo hành được giải cứu, chăm sóc và hỗ trợ tâm lý. Nhiều nghệ sĩ, nhà giáo, tổ chức xã hội cũng đang lan tỏa thông điệp "Yêu thương là sức mạnh", kêu gọi cộng đồng cùng chung tay bảo vệ trẻ em khỏi nạn bạo lực.
Để chấm dứt bạo lực gia đình, trước hết cha mẹ cần học cách yêu thương đúng nghĩa, không trút giận lên con trẻ, biết lắng nghe và chia sẻ với những đứa trẻ của mình. Xã hội cần tăng cường giáo dục kĩ năng sống, phổ biến pháp luật và xây dựng môi trường gia đình lành mạnh, Mỗi người lớn hãy tự hỏi mình rằng "liệu mình đang làm tổn thương hay đang chữa lành con trẻ ?", bởi một hành động nhỏ hôm nay có thể quyết định cả tương lai của một đứa trẻ.
Tuổi thơ là chương mở đầu của cuộc đời và chương ấy chỉ nên được viết lên bằng tình yêu thương. Đừng để một đứa trẻ phải dùng cả cuộc đời của mình để chữa lành những vết thương mà người lớn đã gây ra. Bởi khi ta cứu lấy tuổi thơ của một đứa trẻ cũng là đang cứu lấy tương lai của xã hội. Mỗi mái nhà không bạo lực chính là viên gạch đầu tiên xây dựng một xã hội nhân ái, văn minh và hạnh phúc. Hãy để tiếng cười trẻ thơ trở thành âm thanh quen thuộc nhất trong mọi gia đình, chứ không phải là tiếng khóc giữa những đêm tối đầy sợ hãi.
Câu 1:
Nhà văn Nam Cao từng tâm niệm: "Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp sống lầm than". Quả thật, văn học chân chính luôn hướng đến con người thật và cuộc sống thật, cất lên tiếng nói cảm thương với những số phận khốn khổ, nhọc nhằn. Trong truyện ngắn "Nhà nghèo", nhà văn Tô Hoài đã khắc họa nhân vật bé Gái như một hình tượng điển hình cho những đứa trẻ thơ ngây nhưng bất hạnh trong xã hội cũ. Bé Gái hiện lên vừa hồn nhiên, hiền ngoan lại vừa đáng thương, em yêu thương cha mẹ, biết đỡ đần việc nhà , nhưng lại phải sống trong cảnh nghèo đói, bạo lực, cha mẹ tật nguyền, thiếu đi vắng hơi ấm gia đình và luôn phải chứng kiến những cuộc cãi vã triền miền của cha mẹ. Dù còn nhỏ tuổi, em vẫn rất ngoan ngoãn, chăm chỉ và hiểu chuyện. Hình ảnh em rón rén bắt nhái, cười tủm tỉm khi túm được con nhái và vui vẻ khoe giỏ với mẹ cho thấy tâm hồn trẻ thơ trong sáng , yêu đời dù cho sống giữa thiếu thốn. Nhưng thật đau đớn khi cuối cùng em lại chết tức tưởi bên vệ ao, hai tay vẫn ôm chặt chiếc giỏi nhái. Cái chết ấy chính là lời tố cáo mạnh mẽ về hiện thực tăm tối, một xã hội bất công, nơi những đứa trẻ vô tội không có nổi một tuổi thơ đúng nghĩa. Qua nhân vật bé Gái, tác giả đã thể hiện niềm xót thương sâu sắc cho thân phận con người nhỏ bé đồng thời cũng thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc, trân trọng vẻ đẹp trong sáng, hiền lành của trẻ thơ và khẳng định quyền được sống, được yêu thương của mọi con người trong cuộc đời này.
Câu 2:
Có người đã từng nói rằng" Có những đứa trẻ được tuổi thơ chữa lành cả cuộc đời, nhưng cũng có những đứa trẻ phải dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ". Câu nói ấy khiến ta không khỏi suy ngẫm về giá trị của tình yêu thương trong gia đình - nơi lẽ ra phải là chốn bình yên nhất. Tuổi thơ chính là nền tảng hình thành nên nhân cách, tâm hồn và niềm tin sống của mỗi đứa trẻ, thế nhưng có những đứa trẻ lại không có được một tuổi thơ hạnh phúc trọn vẹn. Ngày nay, đâu đó trong xã hội, vẫn còn những tiếng khóc thầm của những em nhỏ bị tổn thương bởi chính người thân của mình. Đó là nỗi đâu mang tên bạo lực gia đình - một vấn đề đầy nhức nhối, để lại những hậu quả nặng nề đối với sự phát triển của trẻ em.
Bạo hành gia đình là việc một hay nhiều thành viên trong gia đình sử dụng vũ lực, lời nói, quyền lực hoặc sự kiểm soát tinh thần để gây tổn thương cho một người thân khác. Khi điều đó xảy ra với trẻ em. hậu quả không chỉ là những vết bầm tím, những vết sẹo trên thể xác mà còn những những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Một lời chửi mắng, một cái tát, hay những cuộc cãi vã triền miên của cha mẹ đều có thể khiến một đứa trẻ sống trong sợ hãi, cô đơn và thiếu niềm tin vào tình yêu thương thậm chí là có thể dẫn đến mắc các bệnh về mặt tâm lý.
Ảnh hưởng của bạo lực gia đình đối với sự phát triển của trẻ là vô cùng nặng nề. Trước hết, về thể chất, trẻ em thường xuyên bị bạo hành có thể suy dinh dưỡng, chậm lớn, hoặc mang những thương tích lâu dài về sau. Về tâm lý, các em trở nên nhút nhát, trầm cảm, hoảng loạn hoặc ngược lại - dễ nổi nóng và bạo lực như cách chúng từng bị đối xử. Theo thống kê của UNICEFT Việt Nam năm 2024, có tới 68% trẻ em từng trải qua ít nhất một hình thức bạo lực từ người thân trong gia đình của mình, và nhiều em phải điều trị tâm lý trong thời gian dài. Một ví dụ điển hình là vụ việc bé A ( ở Hà Nội, 2021) bị chính cha ruột đánh đập tàn nhân khiến dư luận phẫn nộ, không chỉ vì hành động dã man, mà vì sự thật đau lòng rằng nạn nhân là đứa trẻ đáng lẽ được yêu thương nhất. Hay trường hợp bé gái 8 tuổi ở Thành phố Hồ Chí Minh năm 2022 bị người thân bạo hành dẫn đến tử vong, đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh về sự vô cảm và mất nhân tính trong một số gia đình hiện nay.
Không chỉ dừng lại ở hậu quả trước mắt, bạo lực gia đình còn khiến trẻ em mất niềm tin vào người lớn, vào tình yêu và cuộc sống. Nhiều em mang trong mình nỗi sợ, ám ảnh đến khi trưởng thành, khó hòa nhập xã hội hoặc có xu hướng tái hiện hành vi bạo lực khi lập gia đình. Đó là vòng luẩn quẩn của nỗi đau nếu chúng ta không kịp thời ngăn cản và chấm dứt.
Tuy nhiên giữa những câu chuyện buồn ấy, vẫn có những tia sáng đầy nhân văn. Các chương trình như "Ngôi nhà bình yên" của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam hay đường dây sóng 111- bảo vệ trẻ em, đã giúp hàng ngàn trẻ em bị bạo hành được giải cứu, chăm sóc và hỗ trợ tâm lý. Nhiều nghệ sĩ, nhà giáo, tổ chức xã hội cũng đang lan tỏa thông điệp "Yêu thương là sức mạnh", kêu gọi cộng đồng cùng chung tay bảo vệ trẻ em khỏi nạn bạo lực.
Để chấm dứt bạo lực gia đình, trước hết cha mẹ cần học cách yêu thương đúng nghĩa, không trút giận lên con trẻ, biết lắng nghe và chia sẻ với những đứa trẻ của mình. Xã hội cần tăng cường giáo dục kĩ năng sống, phổ biến pháp luật và xây dựng môi trường gia đình lành mạnh, Mỗi người lớn hãy tự hỏi mình rằng "liệu mình đang làm tổn thương hay đang chữa lành con trẻ ?", bởi một hành động nhỏ hôm nay có thể quyết định cả tương lai của một đứa trẻ.
Tuổi thơ là chương mở đầu của cuộc đời và chương ấy chỉ nên được viết lên bằng tình yêu thương. Đừng để một đứa trẻ phải dùng cả cuộc đời của mình để chữa lành những vết thương mà người lớn đã gây ra. Bởi khi ta cứu lấy tuổi thơ của một đứa trẻ cũng là đang cứu lấy tương lai của xã hội. Mỗi mái nhà không bạo lực chính là viên gạch đầu tiên xây dựng một xã hội nhân ái, văn minh và hạnh phúc. Hãy để tiếng cười trẻ thơ trở thành âm thanh quen thuộc nhất trong mọi gia đình, chứ không phải là tiếng khóc giữa những đêm tối đầy sợ hãi.
Câu 1:
-Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn
Câu 2:
-Phương thức biểu đạt chính: Tự sự
Câu 3:
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn là: Ẩn dụ "xế muộn chợ chiều"
-Tác dụng:
+ Gợi lên hình ảnh cụ thể, sinh động về hai con người đã qua tuổi trẻ, gặp nhau khi mà cuộc đời đã đi vào "buổi chiều muộn". Hình ảnh "xế muộn chợ chiều" không chỉ gợi một không gian tàn phai, vãn vắng mà còn gợi lên sự muộn màng, lỡ dở của kiếp người
+ Thể hiện một cuộc hôn nhân nghèo túng, thiếu may mắn, đến với nhau không phải vì tình cảm mà là vì hoàn cảnh éo le, sự cô đơn và nhu cầu nương tựa lẫn nhau trong cuộc sống mưu sinh vất vả
+Qua đó, tác giả thể hiện nỗi xót xa, thương cảm sâu sắc trước số phận đầy khó khăn của những con người nhỏ bé, thiệt thòi trong xã hội cũ. Tô Hoài không chỉ miêu tả cuộc sống hiện thực mà còn bộc lộ tấm lòng nhân đạo, cái nhìn đầy thấu hiểu và cảm thông đối với con người.
Câu 4:
Nội dung của văn bản: Truyện kể về cuộc sống cơ cực, bần hàn của gia đình anh chị Duyện - những con người nghèo khổ, tật nguyền. Câu chuyện phản ánh nỗi khổ của đói nghèo, bi kịch của bạo lực gia đình, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình cảm và đặc biệt là cái chết thương tâm của bé Gái. Qua đó, nhà văn Tô Hoài đã thể hiện nỗi xót xa đối với những kiếp người nhỏ bé, lam lũ trong xã hội cũ.
Câu 5
- Em ấn tượng nhất với chi tiết "cái Gái nằm gục trên cỏ, hai tay ôm khư khư cái giỏ nhái. Lưng nó trần xám ngắt. Chân tay nó co queo lại. Vừa lúc ấy, miệng nó ngoáp ngoáp mấy cái; đôi mắt lộn lòng trắng lên mấy lần rồi nhắm hẳn. Chân tay nó duỗi ra. Con bé giẫy chết rồi."
- Hình ảnh ấy gợi nỗi xót xa đến nghẹn lòng: một đứa trẻ sống trong nghèo khổ, luôn hiếu thảo, chăm chỉ đỡ đần cha mẹ nhưng đến cuối cùng lại chết trong cô độc, lạnh lẽo bên vệ ao, trong cảnh đối nghèo và lam lũ. Đó là hình ảnh của nỗi bất hạnh và số phận éo le của những đứa trẻ phải sống trong nghèo khó, đồng thời đó cũng là lời cảnh tỉnh về bi kịch của những gia đình bị nghèo đói và bạo lực dày vò.