TẠ THỊ QUỲNH MAI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TẠ THỊ QUỲNH MAI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Văn bản “Giữa người với người” của Nguyễn Ngọc Tư là một tản văn giàu suy tư về mối quan hệ giữa con người trong xã hội hiện đại. Tác giả đặt ra vấn đề nhức nhối: sự vô cảm và thờ ơ đang len lỏi trong đời sống, đặc biệt qua môi trường mạng xã hội. Những chi tiết như bác sĩ chụp ảnh bệnh nhân đăng lên mạng, tin đồn thất thiệt khiến người bán hàng lao đao hay cảnh người ta chỉ thấy “giấy bạc bay” mà không thấy nạn nhân… đã cho thấy con người ngày càng dễ bị cuốn vào đám đông, quan tâm đến sự hiếu kì hơn là nỗi đau của người khác. Biện pháp liệt kê được sử dụng dồn dập làm nổi bật sự lan truyền chóng mặt của tin đồn và hậu quả nghiêm trọng của nó. Giọng văn nhẹ nhàng mà thấm thía, như một lời cảnh tỉnh: trong thời đại công nghệ, nếu thiếu tỉnh táo và lòng trắc ẩn, con người sẽ vô tình làm tổn thương nhau. Văn bản nhắc nhở mỗi chúng ta cần sống có trách nhiệm, biết yêu thương và nhìn thấy con người phía sau mỗi câu chuyện.

Câu 2:

Xã hội hiện đại với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ đã mang con người đến gần nhau hơn về khoảng cách địa lí, nhưng đôi khi lại đẩy họ xa nhau trong cảm xúc. Một trong những biểu hiện đáng lo ngại hiện nay chính là sự thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau và khó khăn của người khác.

Vô cảm là trạng thái con người dửng dưng, không rung động, không quan tâm trước những điều đáng lẽ phải được chia sẻ và đồng cảm. Trong cuộc sống, ta dễ dàng bắt gặp những hình ảnh như người gặp tai nạn nhưng xung quanh chỉ có người đứng quay clip; những lời bình luận ác ý trên mạng xã hội trước nỗi đau của người khác; hay những tin đồn thất thiệt được lan truyền vô trách nhiệm khiến bao người lao đao. Khi con người chỉ chú ý đến sự hiếu kì, lợi ích cá nhân hay cảm xúc nhất thời mà quên đi hậu quả, đó chính là biểu hiện của sự xuống cấp trong đạo đức.

Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều phía. Nhịp sống gấp gáp khiến con người mải chạy theo công việc, tiền bạc mà ít quan tâm đến xung quanh. Sự bùng nổ của mạng xã hội cũng khiến nhiều người quen với việc “xem” thay vì “cảm”, “bình luận” thay vì “hành động”. Khi tiếp xúc quá nhiều thông tin tiêu cực, con người dễ rơi vào trạng thái chai sạn cảm xúc. Bên cạnh đó, lối sống cá nhân chủ nghĩa, đặt cái tôi lên trên hết cũng làm giảm đi tinh thần cộng đồng vốn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

Hậu quả của sự vô cảm vô cùng nghiêm trọng. Nó làm cho tình người trở nên lạnh lẽo, khiến xã hội thiếu đi sự gắn kết. Một cộng đồng mà mỗi cá nhân chỉ sống cho riêng mình sẽ khó có thể phát triển bền vững. Đáng buồn hơn, sự vô cảm còn có thể gián tiếp gây tổn thương cho người khác, thậm chí đẩy họ vào tuyệt vọng khi không nhận được sự giúp đỡ cần thiết.

Tuy nhiên, không phải xã hội chỉ toàn màu xám. Vẫn còn rất nhiều người sẵn sàng hiến máu cứu người, quyên góp giúp đồng bào vùng lũ, dang tay hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn. Chính những hành động đẹp ấy là minh chứng rằng lòng nhân ái vẫn luôn tồn tại. Điều quan trọng là mỗi chúng ta phải tự ý thức được trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và nuôi dưỡng nó.

Để hạn chế sự vô cảm, trước hết mỗi người cần học cách đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và cảm thông. Khi tiếp nhận thông tin, đặc biệt trên mạng xã hội, cần tỉnh táo, kiểm chứng trước khi chia sẻ. Hãy hành động thay vì chỉ đứng nhìn: một lời hỏi han, một cử chỉ giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể mang lại ý nghĩa lớn lao. Gia đình và nhà trường cũng cần giáo dục thế hệ trẻ về lòng nhân ái, tinh thần sẻ chia và trách nhiệm cộng đồng.

Con người không thể sống tách rời xã hội. Giữa người với người, điều giữ chúng ta ở lại với nhau không phải là vật chất mà chính là tình thương và sự thấu hiểu. Khi mỗi cá nhân biết mở lòng, biết quan tâm đến người khác, xã hội sẽ trở nên ấm áp và đáng sống hơn. Vì vậy, đừng để sự thờ ơ làm nguội lạnh trái tim mình. Hãy sống chậm lại một chút để lắng nghe, để yêu thương và để thấy rằng quanh ta luôn có những con người cần được sẻ chia.



Câu 1: Văn bản thuộc thể loại tản văn

Câu 2:

Văn bản bàn về mối quan hệ giữa con người với con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là sự vô cảm, thờ ơ và cách con người ứng xử với nhau trong thời đại mạng xã hội.

Câu 3:

Đoạn văn liệt kê hàng loạt sự việc:

  • Người bán bắp bị buộc tội vì tin đồn “nồi nước luộc có pin đèn”
  • Quán hủ tiếu sập tiệm vì tin “nước dùng chuột cống”
  • Mẹ bán chè lo lắng vì tin “chè bưởi có thuốc rầy”
  • Tin đồn lan nhanh, báo chí “đói ngấu” chộp lấy, cả nước tẩy chay…

Tác dụng:

  • Nhấn mạnh sự lan truyền chóng mặt của tin đồn trên mạng xã hội.
  • Cho thấy hậu quả nặng nề của sự vô trách nhiệm khi chia sẻ thông tin sai lệch.
  • Tạo cảm giác dồn dập, ngột ngạt, thể hiện nỗi xót xa trước cách con người dễ dàng làm tổn thương nhau.
    → Qua đó, tác giả phê phán sự thiếu kiểm chứng và vô cảm của con người hiện nay. Câu 4:
  • Hai câu:

“Người ta chỉ thấy giấy bạc bay mà không thấy nạn nhân…”

“Chỉ thấy bia lăn lóc ra đường…”

→ Gợi suy nghĩ về thực trạng đáng buồn:

  • Một bộ phận người trong xã hội đang thờ ơ, vô cảm, chỉ quan tâm đến lợi ích vật chất mà không quan tâm đến nỗi đau con người.
  • Con người dễ bị cuốn theo đám đông, thiếu lòng trắc ẩn.
  • Giá trị đạo đức có phần xuống cấp khi sự cảm thông, sẻ chia bị lu mờ.

=>Tuy nhiên, đây không phải là tất cả, mà là lời cảnh tỉnh để mỗi người tự nhìn lại mình.

Câu 5:

-Cần sống có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình, đặc biệt trên mạng xã hội.

-Không chia sẻ, phát tán thông tin khi chưa kiểm chứng.

-Biết đặt mình vào vị trí người khác, sống nhân ái, cảm thông.

-Đừng để công nghệ làm mình xa cách tình người.

-Hãy giữ gìn và bồi đắp giá trị đạo đức trong các mối quan hệ.

Câu 1:

Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng lòng đau đớn của cái tôi trữ tình khi phải đối diện với sự chia ly trong tình yêu. Ngay từ những câu thơ đầu, hàng loạt câu hỏi tu từ dồn dập vang lên như một tiếng kêu tuyệt vọng, thể hiện nỗi ám ảnh và khắc khoải khôn nguôi. Khi “người đi”, nhân vật trữ tình cảm thấy như mất đi “một nửa hồn tôi”, một hình ảnh giàu tính tượng trưng cho sự gắn bó sâu sắc và tình yêu mãnh liệt. Nỗi đau không chỉ là buồn bã thông thường mà là sự tan vỡ tận cùng của tâm hồn. Đặc biệt, ở khổ thơ cuối, những hình ảnh như “bông phượng nở trong màu huyết”, “những giọt châu” vừa gợi màu sắc bi thương vừa tượng trưng cho máu và nước mắt, làm nổi bật cảm xúc đau đớn tột độ. Qua đó, bài thơ thể hiện một tâm hồn yêu tha thiết nhưng cũng đầy bi kịch – đặc trưng trong phong cách thơ Hàn Mặc Tử.

Câu 2:

Trong cuộc sống, không phải lúc nào con người cũng gặp thuận lợi và thành công. Có những lúc ta vấp ngã, thất bại, thậm chí rơi vào hoàn cảnh tưởng chừng không thể vượt qua. Chính trong những thời điểm ấy, ý chí và nghị lực sống trở thành điểm tựa quan trọng giúp con người đứng dậy và bước tiếp.

Ý chí là sự quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng, còn nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp ta vượt qua khó khăn, thử thách. Người có ý chí, nghị lực không phải là người chưa từng thất bại, mà là người không chấp nhận đầu hàng số phận. Họ dám đối diện với thử thách, coi khó khăn là cơ hội để rèn luyện và trưởng thành. Nhờ có ý chí, con người mới có thể biến ước mơ thành hiện thực; nhờ có nghị lực, ta mới đủ mạnh mẽ để đi qua những ngày giông bão của cuộc đời.

Thực tế đã chứng minh rằng nhiều người thành công đều từng trải qua vô vàn khó khăn. Có những học sinh nhà nghèo vẫn nỗ lực học tập để đạt thành tích cao. Có những người khuyết tật bằng nghị lực phi thường đã vượt lên số phận, sống có ích cho xã hội. Họ chính là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của ý chí con người. Nếu thiếu ý chí, ta dễ nản lòng trước thử thách nhỏ bé; nếu thiếu nghị lực, ta sẽ bỏ cuộc giữa chừng và đánh mất cơ hội của chính mình.

Tuy nhiên, ý chí không tự nhiên mà có. Nó được rèn luyện qua từng việc nhỏ trong cuộc sống hằng ngày: kiên trì học tập, hoàn thành mục tiêu đã đặt ra, không ngại sửa sai khi mắc lỗi. Mỗi lần vượt qua một khó khăn, dù nhỏ, ta lại trở nên mạnh mẽ hơn. Đặc biệt, trong tuổi trẻ – quãng thời gian đẹp nhất của đời người – việc rèn luyện ý chí càng quan trọng, bởi đây là lúc ta xây nền móng cho tương lai.

Là học sinh, chúng ta cần xác định rõ mục tiêu học tập, biết tự giác và kiên trì theo đuổi ước mơ. Khi gặp điểm số chưa tốt hay áp lực thi cử, thay vì chán nản, hãy xem đó là động lực để cố gắng hơn. Mỗi thử thách vượt qua sẽ giúp ta trưởng thành và tự tin hơn vào bản thân.

Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “ngọn lửa” soi sáng con đường phía trước. Người có ý chí sẽ không bị hoàn cảnh đánh bại, mà biết vươn lên để làm chủ cuộc đời mình. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy rèn luyện bản thân từ hôm nay, để khi đối diện với khó khăn, ta có đủ bản lĩnh và niềm tin để bước tiếp.



Câu 1: PTBĐ là biểu cảm

Câu 2:Bài thơ viết về nỗi đau chia ly và bi kịch tình yêu dang dở, thể hiện tâm trạng cô đơn, tuyệt vọng, mất mát của cái tôi trữ tình khi người yêu rời xa.

Câu 3:

Hình ảnh: “Người đi, một nửa hồn tôi mất / Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”

→ “Một nửa hồn tôi” là hình ảnh tượng trưng cho phần tâm hồn gắn bó sâu sắc với người yêu.Khi người ra đi, nhân vật trữ tình cảm thấy mình như mất đi một phần bản thể. Nỗi đau không chỉ là buồn bã mà là sự tổn thương tận cùng, khiến tâm hồn trở nên “dại khờ”, trống rỗng. Hình ảnh này cho thấy tình yêu mãnh liệt, tuyệt đối và bi thương.

Câu 4:

-Câu hỏi tu từ: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”, “Ai đem bỏ tôi dưới trời sâu?”
→ Diễn tả cảm giác hoang mang, lạc lõng, mất phương hướng sau chia ly.

-Ẩn dụ, tượng trưng: “bông phượng nở trong màu huyết”, “những giọt châu”.
→ “Màu huyết” gợi nỗi đau như máu chảy; “giọt châu” tượng trưng cho nước mắt.

⟹ Làm nổi bật nỗi đau dữ dội, bi thương và cảm xúc dâng trào của nhân vật trữ tình.

Câu 5

-Mở đầu: những câu hỏi dồn dập thể hiện sự đau đớn, ám ảnh

-Phát triển: nỗi đau chia ly được đẩy lên cao trào khi “người đi”.

-Kết thúc: tâm trạng rơi vào trạng thái hoang mang, tuyệt vọng cực điểm.

⟹ Cấu tứ theo dòng cảm xúc tăng tiến, thể hiện rõ phong cách thơ mãnh liệt, bi thương của Hàn Mặc Tử.