VŨ MAI PHƯƠNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một bức tranh trữ tình đượm buồn về những cuộc chia ly trong đời thường. Trên nền cảnh sân ga – nơi chứng kiến bao cuộc tiễn biệt, tác giả khắc họa hình ảnh những con người tiễn đưa, chờ đợi trong niềm lưu luyến, bâng khuâng. Bóng người, chiếc khăn tay, đôi mắt ướt... đều trở thành những biểu tượng của nỗi nhớ thương và tình cảm chân thành. Nét đặc sắc của bài thơ nằm ở nghệ thuật miêu tả tâm trạng tinh tế, ngôn ngữ giản dị, giàu nhạc điệu và hình ảnh quen thuộc mà xúc động. Nguyễn Bính sử dụng thể thơ lục bát truyền thống, kết hợp yếu tố tự sự, khiến cảm xúc trong bài thơ vừa cụ thể vừa sâu lắng. Toàn bài như một khúc ca buồn về sự chia xa, gợi lên nỗi xót xa của những con người phải rời xa nhau trong dòng đời. Qua đó, tác giả thể hiện tấm lòng nhân hậu, sự đồng cảm với những rung động bình dị của con người Việt Nam.
Câu 2
Trong hành trình sống, ai cũng phải đứng trước những ngã rẽ, nơi buộc ta phải lựa chọn con đường cho riêng mình. Có người chọn đi theo những con đường quen thuộc, an toàn; có người lại dũng cảm rẽ sang lối đi mới – nơi chưa ai từng đặt chân tới. Nhà thơ Robert Frost từng nói: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ấy như một lời khẳng định mạnh mẽ về tinh thần chủ động, sáng tạo – yếu tố cần thiết để con người khẳng định giá trị bản thân và đóng góp cho xã hội.
Chủ động lựa chọn lối đi riêng là dám sống thật với chính mình, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân. Trong cuộc sống, nhiều người thường lựa chọn đi theo đám đông vì sợ thất bại hoặc sợ bị đánh giá. Tuy nhiên, những ai dũng cảm bước đi trên con đường mới, dù khó khăn, thường là những người tạo nên thành công lớn nhất. Chính sự khác biệt làm nên dấu ấn cá nhân, đưa con người thoát khỏi khuôn mẫu và mở ra những giá trị mới.
Sáng tạo không chỉ là khả năng nghĩ ra cái mới, mà còn là biết làm mới cái cũ theo một cách độc đáo và hiệu quả hơn. Trong học tập, công việc hay nghệ thuật, sáng tạo giúp con người phát triển không ngừng. Nếu con người chỉ mãi sao chép và rập khuôn, thế giới đã không có những phát minh vĩ đại như điện thoại, máy bay, Internet hay những tuyệt tác nghệ thuật vượt thời gian. Chính nhờ những con người dám “đi lối chưa có dấu chân người” mà xã hội tiến về phía trước.
Thực tế, lịch sử nhân loại chứng minh rằng mọi thành công vĩ đại đều bắt đầu từ một sự lựa chọn khác biệt . Thomas Edison đã kiên trì thử nghiệm hàng nghìn lần để tìm ra bóng đèn điện, bất chấp những lời chê bai. Steve Jobs đã khởi nghiệp trong gara nhỏ, để rồi làm nên thương hiệu Apple – biểu tượng của sáng tạo. Ở Việt Nam, chúng ta cũng tự hào với những con người như Nguyễn Ngọc Ký – người viết bằng chân để trở thành thầy giáo, hay Sơn Tùng M-TP – ca sĩ trẻ dám tạo dựng phong cách riêng, vượt qua định kiến để khẳng định bản lĩnh. Tất cả họ đều có điểm chung: dám đi con đường riêng và kiên định với lựa chọn ấy.
Tuy nhiên, không phải bất cứ “lối đi riêng” nào cũng đúng đắn. Nếu con người chỉ chạy theo sự khác biệt mù quáng, đi ngược lại đạo đức hay thiếu suy nghĩ, họ sẽ dễ lạc hướng. Vì thế, sự sáng tạo phải gắn liền với tri thức , mục tiêu đúng đắn và giá trị nhân văn.Con người cần vừa dám đổi mới, vừa biết học hỏi và tôn trọng quy luật cuộc sống.
Cuộc đời là một khu rừng rộng lớn, nơi có vô số lối đi. Người dám chọn lối đi riêng là người không ngại thử thách, luôn tin tưởng vào bản thân và mong muốn mang lại điều tốt đẹp cho đời. Lời thơ của Robert Frost không chỉ là sự khẳng định cá tính cá nhân mà còn là lời nhắn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay: hãy sống chủ động, sáng tạo, đừng sợ khác biệt, bởi chính “lối đi chưa có dấu chân người” mới làm nên dấu chân không thể phai mờ của mỗi con người trong cuộc sống.