NGUYỄN HOÀNG MINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ khắc họa sâu sắc nỗi buồn chia ly qua hình ảnh sân ga — không chỉ là nơi đưa tiễn mà còn là không gian biểu tượng cho sự xa cách và phiêu bạt. Ngay ở những câu mở đầu, thi sĩ đã dùng hình ảnh “Cây đàn sum họp đứt từng dây” để gợi lên sự mất mát, đứt đoạn trong các mối quan hệ. Cùng với đó là “những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc” — thể hiện thân phận con người trong cảnh đời lưu lạc, không chỗ nương tựa. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng cấu trúc kể chuyện — mỗi “Có lần tôi thấy…” như một lát cắt nhỏ của đời người đứng ở sân ga: hai cô bé, một người yêu, vợ chồng, bà già tiễn con… Nhờ vậy, ta không chỉ nhìn thấy nỗi buồn chung mà cảm nhận từng hoàn cảnh riêng, từng hình ảnh cụ thể khiến người đọc đồng cảm mạnh mẽ. Bên cạnh đó, nhà thơ sử dụng hình ảnh thật gần gũi: “Hai bóng chung lưng thành một bóng”, “bàn tay vẫy những bàn tay”, “đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” — những biểu tượng nhỏ nhưng đầy sức gợi. Một đặc sắc khác là không gian và thời gian được gợi rất tinh tế: sân ga như nơi lưu trữ cảm xúc, bóng người trong sân ga vừa hiện thực vừa ẩn dụ cho chặng đường đời, cho chuyến đi không rõ đích. Như vậy, từ nội dung cho đến nghệ thuật, bài thơ không đơn thuần kể một cảnh tiễn biệt mà khắc họa một trạng thái tâm hồn: cái nhìn đồng cảm và trân trọng với những con người bé nhỏ đang bước vào hành trình chia ly, lưu lạc. Sân ga trở thành “chốn này” mà nhà thơ đặt câu hỏi tu từ cuối bài: “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” — như khẳng định rằng nỗi buồn của chia ly là một trong những nỗi u uẩn lớn của đời người.
Câu 2:
Nhạc sĩ Đức Huy đã có những ca từ ý nghĩa: “Tìm một con đường tìm một lối đi ngày qua ngày đời còn nhiều vấn nghi”. Đó không chỉ là một lời khắc khoải của một người nghệ sĩ mà còn là niềm trăn trở cho tất cả ai trong kiếp nhân sinh này. Lựa chọn cho mình một lối đi là điều không dễ vì vậy nhà văn Lỗ Tấn đã từng viết: “Kì thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Cũng giống như câu nói của Robert Frost: “Trong rừng có rất nhiều lối đi, ta chọn lối đi chưa có dấu chân người”. Đó là những gợi ý cho chúng ta trong việc lựa chọn con đường đi đến ngày mai.
Trước hết, chúng ta phải hiểu được “lối đi” là con đường dẫn đến với đích - đến với thành công. Trong câu của nhà văn Lỗ Tấn: “người ta đi mãi thành đường” muốn nói đến những lối đi đã cũ, cách làm đã cũ. Con đường này sẽ thuận lợi và dễ dàng khi vì đã có người khai phá. Còn đối với “lối đi chưa có dấu chân người” mà Robert Frost lựa chọn đó là lối đi còn mới mẻ, lối đi cần đến sự sáng tạo và mạo hiểm cũng như sự dũng cảm để đương đầu với thử thách. Như vậy, mượn cách nói giàu hình ảnh, hai tác giả nêu lên những con đường khác nhau để bước đến thành công trong cuộc sống. Mỗi con đường đem tới cho ta những thuận lợi và khó khăn riêng, con đường của Lỗ Tấn thiên về cái có sẵn dựa vào kinh nghiệm, còn con đường của Robert Frost đề cao tư duy sáng tạo.
Đi trên một con đường cũ luôn cho chúng ta cảm giác an toàn, đó là một con đường thuận lợi vì người đi trước đã đúc rút kinh nghiệm thay mình và như thế con đường đi đến thành công sẽ được rút ngắn. Nơi sa mạc hoang vu chỉ có một dấu chân đi qua thì không thể gọi là đường vì biết đâu đó là dấu chân của kẻ lạc lối đã bị chết khát. Nếu muốn đến với thảo nguyên xanh, người lữ hành phải đi theo lối có nhiều bước chân. Tuân thủ điều này cơ hội sống sót của khách lữ hành sẽ rất cao. Một học sinh tự mày mò tìm kiếm đáp án có thể cuối cùng cũng tìm ra nhưng thời gian phải bỏ ra là rất lớn. Nếu học sinh đó được sự hướng dẫn của những người đi trước như thầy cô thì sẽ dễ dàng tìm ra đáp án nhanh chóng.
Nhưng lối đi này không hẳn hoàn toàn là những điều tốt đẹp vì con người không còn nhiều cơ hội để tìm ra cái mới, không có cơ hội để khám phá bản thân. Đi trên một lối mòn của cuộc đời rất dễ rơi vào tình trạng mất cảm hứng - biểu hiện của lối “sống mòn”. Một học sinh chỉ biết làm theo người khác một cách máy móc thì mãi mãi chỉ là cái bóng của họ. Trong rừng có nhiều lối đi, ai cũng phải công nhận điều đó nếu ta đi tìm “linh dược” theo bước chân của người đi trước đôi khi sẽ trở về trắng tay bởi chẳng còn gì. Vậy nếu lựa chọn “lối đi không có dấu chân người” thì sao? Lối đi không có dấu chân người đối khi vẫn còn nhiều trở ngại và khó khăn. Nhưng nhờ những điều ấy buộc chúng ta phải dũng cảm để đối đầu, phải sáng tạo để phát huy mọi khả năng tiềm ẩn bên trong mà lúc bình thường không thể khám phá ra. Chính qua lối đi này, con người hiểu được bản lĩnh, ý chí của chính mình và có thể gặt hái được thành công rực rỡ mang dấu ấn của một người tiên phong. Trong lịch sử, có rất nhiều những tấm gương tiêu biểu mà chúng ta không thể không nhắc đến. Lý Tự Trọng khi bị bắt và kết án tử hình vào năm mười bảy tuổi đã để lại cho thế hệ trẻ một tuyên ngôn sống với câu nói nổi tiếng: “Tôi chưa đủ tuổi thành niên nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của tôi chỉ là con đường cách mạng”. Anh chính là biểu tượng cho tinh thần cách mạng của thế hệ thiếu niên thời đại Hồ Chí Minh. Không thể không nhắc đến, vị chủ tịch kính yêu của dân tộc Việt Nam - chủ tịch Hồ Chí Minh. Người đã không đi theo con đường của các bậc tiền bối như Phan Bội Châu hay Phan Châu Trinh mà lựa chọn cho mình một con đường cứu nước riêng: đi sang các nước phương Tây xem nước họ như thế nào rồi về giúp nhân dân mình. Rõ ràng lịch sử đã chứng minh con đường ấy là hoàn toàn đúng đắn.
Như vậy, hai con đường trên thực chất đã bổ sung cho nhau, con người có được thành công chỉ khi vừa biết kế thừa những kinh nghiệm của người đi trước. Từ đó, trên lối đi an toàn sẵn có lại biết sáng tạo và phát huy tư duy mới mẻ của bản thân.Còn với một học sinh, tôi ý thức được rằng phải kế thừa con đường của cha anh đã đi và không ngừng học hỏi tiếp thu sáng tạo để cho mình một lối đi mới mẻ thể hiện được bản lĩnh của thanh niên Việt Nam trong thời kỳ hội nhập quốc tế. Tôi chợt nhớ đến câu nói của một triết gia: “Nếu như cuộc đời của một con người chia làm hai phần, vậy nửa phần đầu của cuộc đời chính là không do dự còn nửa phần sau của cuộc đời chính là không hối hận”.
Câu nói của hai tác giả là lời chỉ dẫn về những lựa chọn con đường nào cũng có thuận lợi và khó khăn riêng. Chúng ta cần con đường của người đi trước để tránh sai lầm nhưng cũng cần dũng cảm để khai phá cho mình một con đường mới nhưng không mù quáng. Và chọn con đường nào hãy lắng nghe trái tim bạn mách bảo: “Hãy theo đuổi con đường mà bạn có thể đi với tình yêu và sự tôn kính dù nó có hẹp và quanh co đến mức nào” (Henry David Thoreau).
Câu 1:
Bài thơ khắc họa sâu sắc nỗi buồn chia ly qua hình ảnh sân ga — không chỉ là nơi đưa tiễn mà còn là không gian biểu tượng cho sự xa cách và phiêu bạt. Ngay ở những câu mở đầu, thi sĩ đã dùng hình ảnh “Cây đàn sum họp đứt từng dây” để gợi lên sự mất mát, đứt đoạn trong các mối quan hệ. Cùng với đó là “những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc” — thể hiện thân phận con người trong cảnh đời lưu lạc, không chỗ nương tựa. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng cấu trúc kể chuyện — mỗi “Có lần tôi thấy…” như một lát cắt nhỏ của đời người đứng ở sân ga: hai cô bé, một người yêu, vợ chồng, bà già tiễn con… Nhờ vậy, ta không chỉ nhìn thấy nỗi buồn chung mà cảm nhận từng hoàn cảnh riêng, từng hình ảnh cụ thể khiến người đọc đồng cảm mạnh mẽ. Bên cạnh đó, nhà thơ sử dụng hình ảnh thật gần gũi: “Hai bóng chung lưng thành một bóng”, “bàn tay vẫy những bàn tay”, “đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” — những biểu tượng nhỏ nhưng đầy sức gợi. Một đặc sắc khác là không gian và thời gian được gợi rất tinh tế: sân ga như nơi lưu trữ cảm xúc, bóng người trong sân ga vừa hiện thực vừa ẩn dụ cho chặng đường đời, cho chuyến đi không rõ đích. Như vậy, từ nội dung cho đến nghệ thuật, bài thơ không đơn thuần kể một cảnh tiễn biệt mà khắc họa một trạng thái tâm hồn: cái nhìn đồng cảm và trân trọng với những con người bé nhỏ đang bước vào hành trình chia ly, lưu lạc. Sân ga trở thành “chốn này” mà nhà thơ đặt câu hỏi tu từ cuối bài: “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” — như khẳng định rằng nỗi buồn của chia ly là một trong những nỗi u uẩn lớn của đời người.
Câu 2:
Nhạc sĩ Đức Huy đã có những ca từ ý nghĩa: “Tìm một con đường tìm một lối đi ngày qua ngày đời còn nhiều vấn nghi”. Đó không chỉ là một lời khắc khoải của một người nghệ sĩ mà còn là niềm trăn trở cho tất cả ai trong kiếp nhân sinh này. Lựa chọn cho mình một lối đi là điều không dễ vì vậy nhà văn Lỗ Tấn đã từng viết: “Kì thực trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Cũng giống như câu nói của Robert Frost: “Trong rừng có rất nhiều lối đi, ta chọn lối đi chưa có dấu chân người”. Đó là những gợi ý cho chúng ta trong việc lựa chọn con đường đi đến ngày mai.
Trước hết, chúng ta phải hiểu được “lối đi” là con đường dẫn đến với đích - đến với thành công. Trong câu của nhà văn Lỗ Tấn: “người ta đi mãi thành đường” muốn nói đến những lối đi đã cũ, cách làm đã cũ. Con đường này sẽ thuận lợi và dễ dàng khi vì đã có người khai phá. Còn đối với “lối đi chưa có dấu chân người” mà Robert Frost lựa chọn đó là lối đi còn mới mẻ, lối đi cần đến sự sáng tạo và mạo hiểm cũng như sự dũng cảm để đương đầu với thử thách. Như vậy, mượn cách nói giàu hình ảnh, hai tác giả nêu lên những con đường khác nhau để bước đến thành công trong cuộc sống. Mỗi con đường đem tới cho ta những thuận lợi và khó khăn riêng, con đường của Lỗ Tấn thiên về cái có sẵn dựa vào kinh nghiệm, còn con đường của Robert Frost đề cao tư duy sáng tạo.
Đi trên một con đường cũ luôn cho chúng ta cảm giác an toàn, đó là một con đường thuận lợi vì người đi trước đã đúc rút kinh nghiệm thay mình và như thế con đường đi đến thành công sẽ được rút ngắn. Nơi sa mạc hoang vu chỉ có một dấu chân đi qua thì không thể gọi là đường vì biết đâu đó là dấu chân của kẻ lạc lối đã bị chết khát. Nếu muốn đến với thảo nguyên xanh, người lữ hành phải đi theo lối có nhiều bước chân. Tuân thủ điều này cơ hội sống sót của khách lữ hành sẽ rất cao. Một học sinh tự mày mò tìm kiếm đáp án có thể cuối cùng cũng tìm ra nhưng thời gian phải bỏ ra là rất lớn. Nếu học sinh đó được sự hướng dẫn của những người đi trước như thầy cô thì sẽ dễ dàng tìm ra đáp án nhanh chóng.
Nhưng lối đi này không hẳn hoàn toàn là những điều tốt đẹp vì con người không còn nhiều cơ hội để tìm ra cái mới, không có cơ hội để khám phá bản thân. Đi trên một lối mòn của cuộc đời rất dễ rơi vào tình trạng mất cảm hứng - biểu hiện của lối “sống mòn”. Một học sinh chỉ biết làm theo người khác một cách máy móc thì mãi mãi chỉ là cái bóng của họ. Trong rừng có nhiều lối đi, ai cũng phải công nhận điều đó nếu ta đi tìm “linh dược” theo bước chân của người đi trước đôi khi sẽ trở về trắng tay bởi chẳng còn gì. Vậy nếu lựa chọn “lối đi không có dấu chân người” thì sao? Lối đi không có dấu chân người đối khi vẫn còn nhiều trở ngại và khó khăn. Nhưng nhờ những điều ấy buộc chúng ta phải dũng cảm để đối đầu, phải sáng tạo để phát huy mọi khả năng tiềm ẩn bên trong mà lúc bình thường không thể khám phá ra. Chính qua lối đi này, con người hiểu được bản lĩnh, ý chí của chính mình và có thể gặt hái được thành công rực rỡ mang dấu ấn của một người tiên phong. Trong lịch sử, có rất nhiều những tấm gương tiêu biểu mà chúng ta không thể không nhắc đến. Lý Tự Trọng khi bị bắt và kết án tử hình vào năm mười bảy tuổi đã để lại cho thế hệ trẻ một tuyên ngôn sống với câu nói nổi tiếng: “Tôi chưa đủ tuổi thành niên nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của tôi chỉ là con đường cách mạng”. Anh chính là biểu tượng cho tinh thần cách mạng của thế hệ thiếu niên thời đại Hồ Chí Minh. Không thể không nhắc đến, vị chủ tịch kính yêu của dân tộc Việt Nam - chủ tịch Hồ Chí Minh. Người đã không đi theo con đường của các bậc tiền bối như Phan Bội Châu hay Phan Châu Trinh mà lựa chọn cho mình một con đường cứu nước riêng: đi sang các nước phương Tây xem nước họ như thế nào rồi về giúp nhân dân mình. Rõ ràng lịch sử đã chứng minh con đường ấy là hoàn toàn đúng đắn.
Như vậy, hai con đường trên thực chất đã bổ sung cho nhau, con người có được thành công chỉ khi vừa biết kế thừa những kinh nghiệm của người đi trước. Từ đó, trên lối đi an toàn sẵn có lại biết sáng tạo và phát huy tư duy mới mẻ của bản thân.Còn với một học sinh, tôi ý thức được rằng phải kế thừa con đường của cha anh đã đi và không ngừng học hỏi tiếp thu sáng tạo để cho mình một lối đi mới mẻ thể hiện được bản lĩnh của thanh niên Việt Nam trong thời kỳ hội nhập quốc tế. Tôi chợt nhớ đến câu nói của một triết gia: “Nếu như cuộc đời của một con người chia làm hai phần, vậy nửa phần đầu của cuộc đời chính là không do dự còn nửa phần sau của cuộc đời chính là không hối hận”.
Câu nói của hai tác giả là lời chỉ dẫn về những lựa chọn con đường nào cũng có thuận lợi và khó khăn riêng. Chúng ta cần con đường của người đi trước để tránh sai lầm nhưng cũng cần dũng cảm để khai phá cho mình một con đường mới nhưng không mù quáng. Và chọn con đường nào hãy lắng nghe trái tim bạn mách bảo: “Hãy theo đuổi con đường mà bạn có thể đi với tình yêu và sự tôn kính dù nó có hẹp và quanh co đến mức nào” (Henry David Thoreau).
Câu 1:
Trong đoạn trích trên, nhân vật Thúy Kiều hiện lên với vẻ đẹp của một người con gái vừa chung thủy, sâu sắc, vừa hiểu lẽ đời và giàu đức hi sinh. Trước cảnh tiễn đưa Kim Trọng lên đường, Kiều nén nỗi đau chia ly, giấu nỗi buồn riêng để khuyên người yêu hãy vững lòng lo việc học hành, lập nghiệp: “Sao cho trong ấm thì ngoài mới êm”. Lời nói của Kiều thể hiện sự chín chắn, thấu hiểu và vị tha của một người con gái biết nghĩ cho người mình yêu hơn là cho bản thân. Dù đau đớn khi phải xa cách, nàng vẫn giữ trọn đạo nghĩa: “Thương nhau xin nhớ lời nhau”, thể hiện lòng thủy chung son sắt, niềm tin vào tình yêu chân chính. Qua ngòi bút tài hoa và đầy cảm xúc của Nguyễn Du, Thúy Kiều không chỉ là người con gái tài sắc mà còn là biểu tượng của tình yêu trong sáng, thủy chung và nhân hậu. Nỗi buồn chia phôi cùng hình ảnh “vầng trăng ai xẻ làm đôi” càng làm nổi bật tâm hồn đa cảm, giàu tình nhưng cũng đầy bi kịch của nàng — một vẻ đẹp vừa rạng rỡ, vừa thấm đượm nỗi đau nhân thế.
Câu 2:
Giữa vô vàn lối đi của cuộc sống, có lúc ta sẽ cảm thấy chênh vênh, không biết bản thân mình nên làm gì, mình sống vì điều gì và chọn theo con đường nào .Để đạt được ước mơ và vươn tới thành công mỗi người cần có cho mình một lý tưởng sống và kiên định với lý tưởng đó, đặc biệt là những thế hệ trẻ tương lai, niềm hy vọng của đất nước.
Vậy lý tưởng là gì? Lý tưởng là những mục đích sống đạt tới sự tuyệt đối, sự cao đẹp trong nhận thức về điểm đến tương lai, vươn tới những giá trị nhân văn, tuyệt mỹ. Sống có lý tưởng là một thái độ sống rất tích cực, có vai trò rất lớn đối với bản thân mỗi người. Khi sống có lý tưởng, bạn sẽ nhận ra giá trị của chính mình, mỗi công việc bạn làm đều gắn với lý tưởng, bạn sẽ dễ dàng hoạch ra những định hướng cho kế hoạch trong tương lai của mình. Khi lý tưởng trở thành một mục tiêu cuộc đời, bạn sẽ thiết tha với nó, trân trọng và gìn giữ nó, không ngừng hoàn thiện mình mỗi ngày để xây đắp lý tưởng đó. Khi sống có lý tưởng, bạn cũng sẽ có rất nhiều động lực để vượt qua những khó khăn và thất bại trong cuộc sống. Lý tưởng sẽ thôi thúc bạn phấn đấu, không ngừng học tập và rèn luyện để thực hiện nó, là liều thuốc tinh thần lớn thúc đẩy bạn nỗ lực hết mình trong mọi việc. Bởi vậy, khi sống có lý tưởng bạn càng thành công hơn, còn khẳng định được chính mình hơn. Người sống có lý tưởng góp phần xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp hơn. Mọi người xung quanh cũng sẽ yêu quý và cảm phục mình hơn. Khi sống có lý tưởng cũng là sống hướng đến mọi người, hướng đến cộng đồng và xã hội, đó là những trái tim yêu thương, đồng cảm, sẻ chia giữa người với người, giúp gắn kết tình người gần nhau hơn.
Trong văn học, ta bắt gặp lý tưởng sống với mục đích đầy cao đẹp của anh thanh niên trẻ, công tác nơi Sapa lạnh lẽo song vẫn ánh lên bao phẩm chất tốt đẹp, vẫn luôn giữ nhiệt huyết với công việc , phấn đấu vì lý tưởng phục vụ đời sống nhân dân, phục vụ kháng chiến. Bởi vậy mà dẫu gian nan, thử thách, dẫu cô đơn, vất vả cũng không khiến anh chùn bước trái lại giành được nhiều chiến công trong công việc của mình trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long. Hay những cô gái thành niên xung phong phá bom trên tuyến đường Trường Sơn quên mình vì lý tưởng giải phóng dân tộc, giành lại độc lập tự do cho Tổ quốc trong Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê.
Bước ra ngoài đời sống, tinh thần ấy lại càng thể hiện thật đẹp đẽ. Trong thời chiến bao thế hệ cha anh đã ngã xuống vì lý tưởng giải phóng đất nước. Khi đất nước hoà bình, thế hệ con cháu vẫn nối tiếp những trang sử hào hùng ấy. Đó là những đội thanh niên tình nguyện với lý tưởng thương người như thể thương thân, không ngại đến những vùng núi xa xôi, những vùng mưa bão, nước lũ để hỗ trợ giúp đỡ nhân dân. Đó là những em học sinh, những cậu sinh viên ngày đêm miệt mài bên bàn học, phấn đấu vì mục đích trở thành những doanh nhân thành đạt, những bác sĩ cứu người, giúp đời. Đó là những người trẻ nỗ lực từng ngày nơi xứ người, vừa làm thêm nộp học phí vừa đến trường học mong muốn học hỏi những tinh hoa của bạn bè quốc tế về giúp đất nước phát triển trong tương lai. Tất cả đều góp phần điểm tô cho một thế hệ thanh niên Việt Nam đầy bản lĩnh, sức trẻ, sống hết mình vì lý tưởng xã hội chủ nghĩa, vì những mục đích riêng đầy cao đẹp mà tự mỗi bản thân đặt ra.
Tuy nhiên, đâu đây, vẫn còn tồn tại một bộ phận thanh niên đang đánh mất mình, không tìm thấy mục đích cuộc đời, thậm chí là lạc lối, không biết chọn lựa hướng đi cho đời mình. Nhiều bạn trẻ sống không mục đích, mỗi ngày trôi qua trở nên nhạt nhẽo, vô vị đến chán chường, có khi sống chỉ để tồn tại một cách vô nghĩa, không tìm thấy chính mình trong đời sống rồi mắc từ sai lầm này đến sai lầm khắc. Thậm chí nhiều bạn còn hững hờ với cuộc sống, chẳng quan tâm đến thế giới hay mọi việc diễn ra xung quanh, ngày ngày chỉ ham sống ảo rồi chơi game, một số còn lâm vào các tệ nạn xã hội như cờ bạc, ma túy.
Thế hệ thanh niên chúng ta cần phải xác định cho mình một lý tưởng sống đúng đắn và có trách nhiệm với lý tưởng đó. Phải không ngừng nỗ lực, học tập rèn luyện, trau dồi vốn tri thức của mình, nâng cao phẩm chất đạo đức mỗi ngày. Phải sống hòa nhập với cộng đồng, tham gia các hoạt động xã hội để phát triển bản thân, phát huy những năng khiếu của mình. Mỗi người trẻ phải noi gương bao thế hệ đi trước, sống hết mình vì lý tưởng góp phần xây đắp cuộc đời thêm đẹp thêm tươi, kết nối yêu thương với nhau, cùng nhau gắn bó, đoàn kết ,giúp đỡ xây đắp lý tưởng chúng của đất nước, của dân tộc. Thế hệ thanh niên phải tiên phong đi đầu trong mọi mặt trận, là điểm tựa vững chắc của đất nước, mỗi người trẻ hãy là một nhân tố quan trọng, hãy sống và phấn đấu với lý tưởng tuyệt mỹ nhất, vượt qua những gian nan để đến với bến bờ của thành công, hạnh phúc.Nhà thơ Xuân Diệu từng viết:
"Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già"
Nếu cha mẹ cho ta hình hài thì cuộc đời gửi đến ta sự sống, hãy sống sao cho tuổi trẻ của mình đẹp đẽ nhất, tươi mới và trọn vẹn nhất. Hãy cống hiến chút nhỏ bé của bản thân mình, cống hiến cho đời sống, hãy là một bản thể sống đầy ý nghĩa và đáng trân trọng nhất. Điều cần thiết nhất ngày lúc này, bạn hãy lấy giấy ra, suy nghĩ chín chắn về lý tưởng của chính mình, đặt mục tiêu, lập kế hoạch và thực hiện nó.
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản
Đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát (6 – 8) đặc trưng của Truyện Kiều, gắn với truyền thống văn học dân tộc.
Câu 2. Đoạn trích trên kể về sự việc gì?
Đoạn trích kể về cuộc chia tay đầy lưu luyến giữa Thúy Kiều và Kim Trọng trước khi chàng lên đường đi thi, thể hiện nỗi đau, niềm tiếc nuối và tình cảm sâu nặng của đôi lứa.
Câu 3. Xác định và nêu tác dụng biện pháp tu từ
Hai câu:
Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.
- Biện pháp tu từ: so sánh, hình ảnh tượng trưng.
- Tác dụng: nhấn mạnh nỗi xa cách, cô đơn, thương nhớ; diễn tả không gian và thời gian cách biệt giữa hai người
Câu 4. Cảm hứng chủ đạo trong văn bản
Cảm hứng chủ đạo là tình yêu thủy chung, nỗi thương nhớ và nỗi đau chia ly của đôi lứa trước những thử thách của số phận.
Cảm hứng chủ đạo là tình yêu thủy chung, nỗi thương nhớ và nỗi đau chia ly của đôi lứa trước những thử thách của số phận.
Câu 5. Đặt nhan đề cho đoạn trích và giải thích lí do
Tên nhan đề: Cuộc chia tay lưu luyến của Thúy Kiều và Kim Trọng.
- Lí do: Nhan đề phản ánh đúng nội dung chính của đoạn trích, làm nổi bật tình cảm sâu nặng và bi kịch chia ly giữa hai nhân vật.
a) x = 2.5 cm ; v = \(\frac{-5\sqrt3}{2}\) cm/s ; a = -2.5 cm/\(s^2\)
b) khi pha dao động bằng \(120^{o}\) => \(\frac{2\pi}{3}\) thì ptrinh dao động có dạng: x = 5cos(\(\frac{2\pi}{3}\))=-2.5 cm