Nguyễn Vũ Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận Câu 2: Hai cặp từ/cụm từ đối lập: Hào phóng – keo kiệt Ở nhà – ưa bay nhảy Câu 3: Vì mỗi người có góc nhìn, hoàn cảnh khác nhau nên nhận xét dễ mang tính chủ quan, phiến diện, không phản ánh đúng bản chất người khác. Câu 4: Ý kiến nhấn mạnh: Điều tệ nhất không phải là định kiến tồn tại, mà là ta chấp nhận để nó chi phối bản thân, làm mất tự do suy nghĩ và sống theo ý người khác. Câu 5: Thông điệp: Không nên vội vàng phán xét người khác Cần tôn trọng sự khác biệt Sống theo suy nghĩ, cảm nhận của chính mình
Phần 2 viết
Câu 1 Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một biểu hiện quan trọng của văn minh và nhân ái. Mỗi người sinh ra đều có hoàn cảnh, suy nghĩ, tính cách riêng, vì vậy không ai giống ai hoàn toàn. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta sẽ dễ dàng thấu hiểu và đồng cảm hơn với người khác, từ đó xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ của mình hay phán xét người khác một cách vội vàng, ta dễ gây tổn thương và tạo ra khoảng cách trong giao tiếp. Trong xã hội hiện đại, sự đa dạng chính là yếu tố làm nên sự phát triển, vì mỗi cá nhân đều đóng góp những giá trị riêng biệt. Do đó, học cách chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt không chỉ giúp hoàn thiện bản thân mà còn góp phần xây dựng một môi trường sống tích cực, hòa hợp hơn. Câu 2 Bài thơ “Nắng mới” thể hiện nỗi nhớ thương sâu sắc của tác giả đối với người mẹ đã khuất. Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc: nắng mới, tiếng gà trưa, nhưng lại gợi lên nỗi buồn man mác khi thời gian trôi qua. Hình ảnh “mỗi lần nắng mới” trở thành điểm gợi nhớ, khơi dậy kí ức tuổi thơ bên mẹ. Tác giả nhớ về những ngày còn nhỏ, khi mẹ vẫn còn sống, với hình ảnh giản dị mà thân thương: “áo đỏ người đưa trước giậu phơi”. Đó là hình ảnh đời thường nhưng chứa đựng tình yêu thương ấm áp. Nỗi nhớ không chỉ dừng lại ở hình ảnh mà còn khắc sâu trong tâm trí: “hình dáng mẹ tôi chưa xoá mờ”. Dù thời gian trôi qua, kí ức về mẹ vẫn luôn sống động, rõ nét. Đặc biệt, chi tiết “nét cười đen nhánh sau tay áo” vừa cụ thể vừa gợi cảm, thể hiện sự tần tảo, hiền hậu của người mẹ. Nghệ thuật miêu tả giản dị, giàu cảm xúc, kết hợp với giọng điệu trầm buồn đã làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng. Qua đó, bài thơ không chỉ là nỗi nhớ riêng của tác giả mà còn gợi nhắc mỗi người về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ – một tình cảm sâu nặng và không thể thay thế.