Nguyễn Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
c1:
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những suy nghĩ, tính cách và cách sống riêng, vì vậy việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là vô cùng quan trọng. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta sẽ dễ dàng thấu hiểu, cảm thông và xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu luôn áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, chúng ta không chỉ làm tổn thương họ mà còn khiến bản thân trở nên ích kỉ, hẹp hòi. Thực tế cho thấy, mỗi người đều có hoàn cảnh và góc nhìn riêng, nên không ai hoàn toàn giống ai. Chính sự khác biệt ấy đã tạo nên sự đa dạng và phong phú cho cuộc sống. Vì vậy, thay vì phán xét, chúng ta nên học cách lắng nghe và chấp nhận người khác. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là biết nhìn nhận một cách cởi mở và văn minh. Đây cũng là một trong những phẩm chất cần thiết để mỗi người hoàn thiện bản thân và sống tốt hơn trong xã hội hiện đại.
c2:
Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư một bài thơ rất cảm động, nói về nỗi nhớ mẹ của tác giả. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình cảm yêu thương sâu sắc mà tác giả dành cho người mẹ đã mất.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh “nắng mới” cùng với tiếng gà trưa quen thuộc. Những hình ảnh ấy rất bình dị nhưng lại gợi nhớ về những kỉ niệm xưa. Trong không gian ấy, tác giả bỗng thấy lòng mình buồn, nhớ về quá khứ khi còn có mẹ bên cạnh.
Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những việc làm rất quen thuộc như phơi áo ngoài sân. Tuy chỉ là những chi tiết nhỏ nhưng lại khiến người đọc cảm nhận được sự tần tảo, hiền hậu của người mẹ. Đặc biệt, hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” làm cho người mẹ trở nên gần gũi và sống động hơn trong kí ức của tác giả.
Bài thơ thể hiện nỗi nhớ mẹ rất chân thành và sâu sắc. Đó là nỗi nhớ của một người con khi đã mất đi mẹ, chỉ còn biết nhớ lại những kỉ niệm xưa. Qua bài thơ, em càng hiểu hơn tình mẫu tử là vô cùng thiêng liêng và đáng trân trọng.
Nhìn chung, “Nắng mới” là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng rất giàu cảm xúc. Bài thơ đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể.
c1: Nghị luận
c2 : hai cặp từ
- phung phí -keo kiệt
- ở nhà -ưa bay nhảy
c3:
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống riêng. Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá sẽ dễ sai lệch và thiếu công bằng.
c4:
Ý kiến này có nghĩa là: điều tệ nhất không phải là người khác có định kiến, mà là khi chúng ta tin theo và để những định kiến đó chi phối suy nghĩ, cuộc sống của mình. Điều đó khiến ta mất đi sự tự do và sống không đúng với bản thân.
c5:
Thông điệp em rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác và cũng không nên để ý kiến, định kiến của người khác ảnh hưởng quá nhiều đến mình. Hãy biết lắng nghe bản thân và sống đúng với chính mình.
Câu 1.
Hình tượng nhân vật Hê-ra-clét trong văn bản trên là một điển hình tiêu biểu cho mẫu nhân vật anh hùng trong thần thoại Hy Lạp. Trước hết, Hê-ra-clét mang dòng máu thần linh (con của thần Dớt) nhưng cuộc đời chàng lại gắn với những thử thách, lao động và chiến đấu khổng lồ, phản ánh khát vọng chinh phục tự nhiên và cái ác của con người cổ đại. Đặc điểm nổi bật của nhân vật này là sự kết hợp giữa sức mạnh phi thường và trí tuệ, lòng dũng cảm. Chàng không chỉ dựa vào vũ khí của các vị thần mà còn biết quan sát, lên kế hoạch (lấp cửa hang, mai phục) và linh hoạt thay đổi chiến thuật khi vũ khí thất bại, cuối cùng dùng chính sức lực của mình để vật lộn, bóp cổ con ác thú. Sự kiên trì đến cùng ấy cho thấy ý chí sắt đá, tinh thần quyết thắng vì lợi ích cộng đồng. Chiến thắng của Hê-ra-clét không chỉ là thắng lợi của sức mạnh, mà còn là thắng lợi của trí tuệ và bản lĩnh con người trước những thế lực hung tàn, đen tối. Qua đó, nhân vật thần thoại này trở thành biểu tượng vĩnh cửu cho sức mạnh chinh phục, khát vọng vươn tới cái thiện và sự hoàn thiện của con người.
Câu 2.
Chúng ta đang sống trong một thế giới bị thôi miên bởi những tấm hình lung linh của những văn phòng hiện đại, những bộ suit chỉn chu và những danh hiệu hào nhoáng trên danh thiếp. Trong dòng chảy đó, có một quan niệm âm thầm tồn tại: những công việc tay chân, lao động chân tay là những công việc bẩn thỉu, thấp kém, không đáng được coi trọng. Đây là suy nghĩ hoàn toàn sai, bởi lẽ, nó không chỉ sai lầm mà còn là một sự phản bội lại chính nền tảng của cuộc sống con người.
Trước hết, chúng ta cần nhìn nhận lại cái gọi là "bẩn thỉu" và "thấp kém". Bụi bặm trên áo người thợ xây sau một ngày dựng khung nhà, vết dầu mỡ trên tay người thợ sửa xe, hay mồ hôi ướt đẫm lưng áo người nông dân giữa trưa hè – đó có thực sự là "bẩn" hay không? Hay đó chính là dấu ấn của sự lao động chân chính, là "cái bẩn" đáng trân trọng vì nó tạo ra cái sạch, cái đẹp, cái tiện nghi cho xã hội? Ngôi nhà ta ở, con đường ta đi, chiếc xe ta chạy, bữa cơm ta ăn – tất cả đều thấm đẫm mồ hôi và kỹ năng của những đôi tay lao động ấy. Liệu chúng ta có dám gọi những thứ làm nên cuộc sống mình là "thấp kém"?
Thứ hai, sự phân biệt giữa lao động trí óc và lao động chân tay là một sự phân chia cứng nhắc và phiến diện. Trong thời đại công nghệ 4.0, ranh giới ấy ngày càng trở nên mong manh. Một người thợ cơ khí lành nghề không chỉ cần sức khỏe, mà còn phải đọc bản vẽ kỹ thuật, tính toán lực, hiểu nguyên lý vận hành của máy móc – đó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa trí tuệ và đôi tay. Một đầu bếp tài hoa không chỉ nấu bằng tay, mà còn sáng tạo bằng trí óc, cảm nhận tinh tế bằng tâm hồn. Trí tuệ không chỉ nằm trong sách vở hay màn hình máy tính; nó tỏa sáng trong từng đường cắt chính xác, từng mũi hàn tỉ mỉ, từng luống cấy thẳng tắp.
Hơn thế nữa, thước đo giá trị của một công việc không nằm ở vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội, mà nằm ở ý nghĩa và sự đóng góp thực sự của nó cho cộng đồng. Xã hội là một cơ thể sống. Nếu trí óc là bộ phận chỉ huy, thì đôi tay lao động chính là cơ bắp, khung xương, giúp mọi ý tưởng, kế hoạch trở thành hiện thực. Một xã hội chỉ toàn những người lên kế hoạch mà không có ai thực hiện thì kế hoạch mãi chỉ là giấy tờ. Sự tôn trọng thực sự phải dành cho năng lực, sự tận tâm và đạo đức nghề nghiệp, chứ không phải hình thức của công việc.
Vì vậy, thay vì coi thường những công việc chân tay, chúng ta hãy học cách trân trọng chúng. Trân trọng bằng ánh mắt cảm phục, bằng lời nói biết ơn, và trên hết, bằng sự công nhận xứng đáng về mặt vật chất và tinh thần dành cho những người lao động. Mỗi nghề nghiệp chân chính đều có vị trí riêng, đều đáng được vinh danh. Hãy từ bỏ định kiến hẹp hòi ấy, để xây dựng một thế giới quan công bằng hơn: Nơi giá trị con người được đo bằng sự cống hiến, chứ không phải bằng màu áo họ mặc hay vị trí họ đứng. Khi đó, chúng ta không chỉ tôn vinh được phẩm giá lao động, mà còn góp phần kiến tạo một xã hội hài hòa, nơi mọi đóng góp đều được ghi nhận.
Câu 1.
Thể loại của văn bản là thần thoại
Câu 2.
- “một con sư tử to lớn hung dữ gấp mười lần con sư tử ở Ci-thơ-ron"
- "Bố nó chính là tên Đại khổng lồ Ty-phông, đã có lần quật ngã Dớt. Mẹ nó là Ê-chít-na, một con quỷ cái nửa người nửa rắn"
- "Ác thú sống trong một cái hang có hai lối: một lối ra, một lối vào"
- "Sư tử Nê-mê còn khác sư tử Ci-thơ-ron ở chỗ không cung tên, gươm dao nào đâm thủng, bắn thủng da nó được"
- "Da con vật chẳng hề xây xát"
- "quật đuôi, vả trái, tát phải, nhẩy bổ, lao húc..."
Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp liệt kê các hành động giúp đỡ của các vị thần dành cho Hê-ra-clét.
· Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự quan tâm, ủng hộ của các thần đối với người anh hùng.
- Tạo nhịp điệu cho văn bản, làm nổi bật sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi chiến đấu.
- Thể hiện sự phối hợp của các thế lực thần thánh, tăng tính huyền thoại, kỳ ảo cho câu chuyện.
Câu 4.
Một phẩm chất nổi bật của Hê-ra-clét là sự dũng cảm, mưu trí và kiên trì.
-Dũng cảm: Chàng không lùi bước trước con ác thú hung dữ, dám đối mặt trực tiếp.
-Mưu trí: Chàng không chỉ dùng sức mạnh mà còn biết quan sát, suy nghĩ (phát hiện hang hai cửa, lấp một cửa, mai phục, tìm cách đánh bằng tay không khi vũ khí vô hiệu).
-Kiên trì: Dù vũ khí thần không hiệu quả, chàng vẫn tìm cách khác (vật lộn, bóp cổ) đến khi chiến thắng.
Câu 5.
Mối tương quan giữa con ác thú và Hê-ra-clét là cuộc đối đầu giữa cái ác – cái thiện, sự hủy diệt – sự bảo vệ, sức mạnh hoang dã – sức mạnh trí tuệ và ý chí.
- Con ác thú tượng trưng cho sự hung bạo, đe dọa cuộc sống con người.
- Hê-ra-clét tượng trưng cho người anh hùng bảo vệ cộng đồng, dùng trí thông minh và lòng dũng cảm để chế ngự cái ác.
- Sự chiến thắng của Hê-ra-clét khẳng định rằng sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở vũ khí hay sức mạnh thể chất, mà còn ở trí tuệ và ý chí kiên định.
C1
Bài thơ "Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là một áng thơ trữ tình mang đậm hào khí Đông A thời Trần, kết tinh những nét đặc sắc cả về nội dung lẫn nghệ thuật. Về nội dung, bài thơ đã khắc họa thành công hai hình tượng lớn. Một là hình tượng quân đội nhà Trần với sức mạnh và khí thế ngút trời qua câu thơ "Tam quân tì hổ khí thôn Ngưu" – một biểu tượng sử thi hoành tráng. Hai là hình tượng người tráng sĩ với tư thế hiên ngang "hoành sóc", với ý thức trách nhiệm và khát vọng lập công mãnh liệt. Đặc biệt, nỗi "thẹn" khi nghe chuyện Vũ hầu đã nâng cao nhân cách và chí hướng của bậc nam nhi, thể hiện lý tưởng sống cao đẹp: gắn công danh cá nhân với vận mệnh dân tộc. Về nghệ thuật, bài thơ là một mẫu mực của thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật với kết cấu chặt chẽ, ngôn ngữ hàm súc, giàu sức gợi. Các biện pháp nghệ thuật như so sánh, phóng đại, điển cố được sử dụng hết sức hiệu quả, tạo nên những hình ảnh kỳ vĩ, có tính khái quát cao. Sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp sử thi hoành tráng và chất trữ tình sâu lắng đã làm nên sức sống trường tồn cho tác phẩm, biến nó thành bản tuyên ngôn bằng thơ về chí làm trai và hào khí một thời đại oanh liệt.
c2
Trong dòng chảy của lịch sử, mỗi thế hệ đều gánh vác trên vai mình một sứ mệnh riêng. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, giữa bối cảnh đất nước đang trên đà hội nhập và phát triển mạnh mẽ, trách nhiệm với Tổ quốc không chỉ là lời kêu gọi thiêng liêng mà đã trở thành yêu cầu cấp thiết, một lẽ sống cần được nhận thức và hành động một cách sâu sắc.
Trước hết, trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước bắt nguồn từ việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trên mọi phương diện. Trong thời bình, “bảo vệ” không chỉ là cầm súng nơi biên cương, hải đảo, mà còn là bảo vệ chủ quyền trên không gian mạng, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trước làn sóng toàn cầu hóa. Còn “xây dựng” chính là việc mỗi bạn trẻ cần nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành những công dân có tri thức, có kỹ năng, đóng góp trí tuệ vào công cuộc phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật. Một kỹ sư tài năng, một bác sĩ giỏi, một doanh nhân khởi nghiệp sáng tạo hay một người lao động chân chính… tất cả đều đang góp một phần sức lực vào việc dựng xây đất nước giàu mạnh. Nhìn vào những tấm gương như Nguyễn Hà Đông với trò chơi Flappy Bird, hay các nhà khoa học trẻ trong lĩnh vực công nghệ, trí tuệ nhân tạo, ta thấy rõ sức trẻ hoàn toàn có thể làm nên những kỳ tích, đưa tên tuổi Việt Nam vươn ra thế giới.
Thứ hai, trách nhiệm thể hiện ở ý thức giữ gìn và phát huy các giá trị truyền thống. Trong một thế giới phẳng, việc giữ vững “cái gốc” văn hóa dân tộc là điều vô cùng quan trọng. Tuổi trẻ cần chủ động tìm hiểu lịch sử, trân trọng di sản của cha ông, đồng thời sáng tạo để những giá trị ấy trở nên sống động, phù hợp với thời đại mới. Việc mặc áo dài trong những dịp lễ, quảng bá ẩm thực, du lịch Việt trên các nền tảng số, hay đơn giản là nói lời hay, làm việc tốt… đều là những hành động thiết thực thể hiện lòng yêu nước.
Tuy nhiên, trách nhiệm lớn lao ấy phải được bắt đầu từ những điều nhỏ bé, cụ thể nhất. Đó là trách nhiệm với chính bản thân và cộng đồng xung quanh. Một thanh niên sống có lý tưởng, có đạo đức, có sức khỏe; một sinh viên nghiêm túc với việc học; một công dân biết tuân thủ pháp luật, bảo vệ môi trường, sẵn sàng giúp đỡ người khác… Tất cả đều là nền tảng vững chắc để hình thành nên một thế hệ công dân toàn cầu nhưng vẫn đậm đà cốt cách Việt. Thanh niên cần tránh lối sống thờ ơ, vô cảm, ăn chơi đua đòi hay chạy theo những giá trị ảo. Sự “thẹn” như Phạm Ngũ Lão thuở trước, trong bối cảnh ngày nay, có lẽ là nỗi thẹn khi thấy mình chưa cố gắng hết sức, chưa đóng góp được gì nhiều cho xã hội trong khi đất nước còn bao khó khăn, thử thách.
Tóm lại, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là một khái niệm đa chiều, kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó không đòi hỏi những gì quá xa vời, mà bắt đầu từ chính ý thức, từng hành động cụ thể trong học tập, lao động và cuộc sống hằng ngày. Khi mỗi bạn trẻ thắp lên ngọn lửa trách nhiệm trong tim mình, chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một ngọn lửa lớn, thắp sáng con đường đi tới một Việt Nam phồn vinh, hùng cường, như mong ước của bao thế hệ cha anh.
Câu 1: Thể thơ của bài thơ
Bài thơ được sáng tác theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật.
Câu 2: Luật thơ của bài thơ
Bài thơ tuân theo luật trắc, vần bằng.
· Vần: Các chữ cuối câu 1, 2, 4 hiệp vần với nhau: thu - ngưu - hầu (vần "ưu").
· Luật bằng trắc: Dựa vào thanh của chữ thứ hai câu đầu tiên ("sóc" - thanh trắc) nên bài thuộc luật trắc.
· Đối: Bài thơ tứ tuyệt thường không yêu cầu đối nghiêm ngặt như bài bát cú, nhưng ở đây vẫn có phép đối ẩn giữa hai câu thực (câu 3 và 4) về ý tứ: "nam nhi" đối với "tu thính", "công danh trái" đối với "thuyết Vũ hầu".
Câu 3: Phân tích biện pháp tu từ trong câu "Tam quân tì hổ khí thôn ngưu"
· Biện pháp tu từ chính: So sánh và nói quá
· So sánh: "Tam quân" (ba quân, toàn thể quân đội) được so sánh với "tì hổ" (hổ báo - loài mãnh thú). Biện pháp này vừa cụ thể hóa sức mạnh vật chất, vừa khắc họa khí thế dũng mãnh, uy nghi như một lực lượng thiên nhiên hùng vĩ của quân đội nhà Trần.
· Nói quá: "Khí thôn ngưu" (khí thế nuốt trôi trâu / át cả sao Ngưu). Cách nói cường điệu này thổi phồng sức mạnh tinh thần, hào khí ngút trời của đội quân, khiến nó trở nên vô địch, có tầm vóc vũ trụ.
· Tác dụng: Biện pháp tu từ kết hợp đã tạo nên một hình tượng nghệ thuật kỳ vĩ, hoành tráng, thể hiện sức mạnh và khí thế hào hùng của quân đội thời Trần (hào khí Đông A). Qua đó, tác giả bộc lộ niềm tự hào sâu sắc về sức mạnh dân tộc và ý chí quyết thắng của thời đại.
Câu 4: Nhận xét về hình tượng bậc nam tử trong bài thơ
Hình tượng bậc nam tử (tráng sĩ) trong bài thơ hiện lên với những phẩm chất cao đẹp:
· Có tư thế, tầm vóc lớn lao: Tư thế "hoành sóc" (cầm ngang ngọn giáo) trong không gian "giang sơn" rộng lớn và thời gian "cáp kỷ thu" dài đằng đẵng. Đó là tư thế chủ động, hiên ngang, sẵn sàng chiến đấu và làm chủ non sông.
· Mang trong mình ý thức, trách nhiệm công dân sâu sắc: Coi việc lập công danh (để bảo vệ đất nước, xây dựng sự nghiệp) là món nợ ("công danh trái") phải trả của kẻ làm trai. Đây là quan niệm nhân sinh tích cực, tiến bộ, gắn lý tưởng cá nhân với vận mệnh cộng đồng.
· Có hoài bão lớn và ý thức phấn đấu không ngừng: Lấy Vũ hầu Gia Cát Lượng - một bậc kỳ tài lập công lớn - làm mẫu mực, làm chuẩn để vươn tới. Thậm chí, nếu chưa bằng được người xưa thì cảm thấy "thẹn". Nỗi thẹn ấy không làm nhỏ bé con người, mà trái lại, nâng cao nhân cách, cho thấy một khát vọng lập công mãnh liệt và tiêu chuẩn đạo đức, sự nghiệp rất cao của người tráng sĩ.
Câu 5: Rút ra một thông điệp tâm đắc
· Thông điệp tâm đắc: Con người cần sống có lý tưởng, hoài bão lớn lao và ý thức trách nhiệm với cộng đồng, đất nước. Sự "thẹn" trước những tấm gương cao cả là động lực để không ngừng phấn đấu hoàn thiện bản thân.
· Lý do:
· Thông điệp này vừa mang tính thời đại của Phạm Ngũ Lão, vừa có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, vượt thời gian.
· Trong bất kỳ thời đại nào, mỗi cá nhân, đặc biệt là thanh niên, cần xác định cho mình một lý tưởng sống đẹp, gắn bó với lợi ích của dân tộc. Nó giúp cuộc sống có định hướng, ý nghĩa.